Thơ Quốc Hận - Tháng Tư đen

Ý Nga

TƯỚNG ƯƠN


Lên tướng còn tạo nhục nhà?
Cúi luồn tư lợi rõ là ô danh!
“Tiên Chỉ” lập trường chẳng lành
“Thứ dân”có rách, vinh danh cờ Vàng?
Tướng về tay bắt, vai quàng
Đỏ tay tanh máu, vinh quang nổi gì?
Tướng bất tài, dân khinh khi

Anh là chiến-sĩ ai bì được cho
Bao nhiêu năm bị dày vò
Vẫn còn chiến đấu, tự-do góp phần.
Có em bên cạnh ân-cần
Anh ơi nhớ góp chút phần cùng dân


NHÌN VỀ, NGHĨ TỚI



Làm gì Việt Cộng cũng sai
Bày toàn chuyện chẳng giống ai: ”thiên đường”
Nuôi heo ở cả sân… trường
Hoa xinh đào bỏ, phô trương… nửa vời
Học sinh áo bẩn, nón cời
Phải lao động đổ mồ hôi mới … hồng
Mấy mươi năm vẫn… trống không
Xây bao kế hoạch nhọc công dân lành
Phá cho tất cả tan-tành
Tranh nhau bám víu quyền hành kiếm ăn

Mặc dân khốn khổ, nhọc nhằn
Mỗi lần “Hội”* mỗi “khó khăn nhìn về”
Nhìn về đâu, bọn ngô nghê?
Tiền riêng túi thủ, no nê gian hùng!
“Trồng người” chọn giống thối ung
Cây bao lớn, ký sinh trùng bấy nhiêu!

Nhìn về? Nghĩ tới? Quái chiêu!
Nhà Việt Nam đã vẹo xiêu lắm rồi!

TỪ GIỌT MỰC RƠI



Chữ nào em thường viết?
Là hai chữ Việt Nam!
Bởi em là người Việt
Đừng bảo em tham lam
Trong chìm khuất đứt quảng,
Như đã thở cùng hơi
Việt Nam, em: là bạn
Đó giọt mực vừa rơi!
Em vẽ thành khoảnh khắc
Chữ “S” còn xa xôi
Nên thêm vào nốt nhạc
Việt Nam em đây rồi!
Như dòng chảy bất tận,
Như hình ảnh không mờ,
Cứ liền theo số phận
Chữ nghĩa và câu thơ
Việt Nam! Việt Nam ơi!
Hồn em luôn nắm chặt
Trùng điệp những phản hồi
Ngân ngân vang dìu dặt!


ANH HÙNG VÔ DANH



Ai ngồi vót cọc cắm sông
Bạch Đằng lừng lẫy chiến công năm nào?
Ai và ai, hỡi anh hào?
Thương dân, yêu nước giặc vào phải… lui
Giặc Mông Cổ còn hổ ngươi
Vô Danh, ai điểm tô vui sử nhà?
Anh Hùng vó ngựa bôn ba
Anh thư dũng cảm, đẹp Hoa Hào Hùng

Vinh danh Người, vinh danh chung
Lời thơ tưởng niệm, hương cung kính về

CỦA DIỆN TƯỞNG BUỘC MÀ CHƠI



Đảng lấy thống khổ của dân
Thắt làm sợi dây… thòng lọng
Nhuộm thắm những máu “nợ-nần”
Đã thu-hoạch nhờ “giải-phóng”

Đem treo vào cổ ngắm chơi,
Rồi thắt như thắt cà-vạt,
Nghênh-ngang diện khoe với đời.
Của Diện mỗi ngày mỗi… ngạt

Vì ướt lệ bao hồn oan
Giản nở không sao tháo được
Tha-hồ đảng khóc, đảng than
Quên rằng: chính tay đảng buộc


VỀ CHƠI



Ông khoe “Úp mặt hôn phi đạo”,
Mùi đất quê hương có ấm lòng?
Có hay non nước trong cơn bão
Rách tả tơi theo chủ nghĩa “hồng”

TRỜI MƯA, NHỚ VỀ


Kính tặng những người vợ lính VNCH đã vì con mà rời nước
ra đi khi chồng đã bị cs giết trong các trại tù ngoài Bắc


Ơi anh! Làm chi bên ấy?
Khi mưa rơi những hạt dều
Nhìn mưa anh yêu có thấy
Bao nhiêu bong bóng xóm nghèo
Đã từng theo mưa về xóm
Trôi dài con hẽm thân quen?

Con hẽm bàn chân em nhón
Ngày mưa ngại những bùn văng.
Con hẽm áo dài em trắng
Cặp che vạt áo mỏng manh
Qua ngỏ nhà anh e thẹn
Vì người mà bước chân nhanh

Anh ơi! Làm chi bên ấy?
Có chờ em ngày về không?
Vẫn thương, thời anh xin tẩy
Giùm em cho sạch “đỏ, hồng”
Để mai em về chia với
Trăm nghìn thương nhớ vẫn mang

Bao năm dẫu dài vẫn đợi
Tình xưa ánh mắt dịu dàng
Nhé Anh! Người Yêu chốn ấy!


GOM GÓP CHO AI?



Ông cho ngươi được vài trăm
Cúc cung bái lạy, đầu gầm sát… chân
Dù rằng “ông” là Việt gian
Tay sai Việt Cộng, đỏ loang nằm vùng.
Bà cho “Hội” được vài đồng
Mặt vênh như… cáo, ra dòng cao sang
“Hội” ra như… nấm khắp đàng!
Sơn màu “từ thiện” xênh xang “về làng”
“Chăn dân, trị nước” nghênh ngang!
Cướp tiền bỏ túi; đô, vàng đảng xơi,
Rung đùi gọi: -Việt kiều ơi!
Về làm bò sữa đã đời đảng no!

Lung tung “sĩ”, bằng cấp to
Học hành như thế thơm tho nỗi gì?
Dựng xây gì , kiến-thiết chi?
Đem về nuôi Cộng mập phì, hại dân!

VIỆT NAM ƠI! THƯƠNG LẮM!



Em thu gọn ý nghĩ
Đưa vào từng dòng thơ
Mỗi bài gom một ý
Lửa gom nhiều mà hơ

Bàn tay chưa đủ ấm
Trong giá băng xứ này
Thơ viết xong ngồi ngắm
Thầm cám ơn bàn tay

Cám ơn một ý chí
Hăm mấy năm vẫn đầy
Giữ tình riêng ý nhị
Cho Việt Nam ngày mai

Theo dòng trôi ngôn ngữ
Em bày cả nội tâm
Cám ơn từng dòng chữ
Thơ đã trôi âm thầm

Bài thơ đọc bằng mắt,
Câu thơ viết bằng tim
Từ cái giá rất đắt
Mà trang trải nỗi niềm

Việt Nam ơi! Thương lắm!
Cảm xúc này xin dâng
Bao yêu thương đằm thắm
Thơ ơi! Hồn lâng lâng

Mạch nước ngầm chuyển động
Im lặng cùng khoảng không
Em theo từng lượn sóng
Gọi người tháo cùm gông

Vần thơ gieo uất ức
Nói giùm hồn trùng khơi
Mỗi bài là một sức
Việt Nam! Việt Nam ơi!



MÀU NÀO LÀ MÀU ĐẠI ĐỒNG?


Thọ tang, sao vẫn ngùi trông?
Xanh xao nỗi nhớ, mỏi mong bóng Tù!
Lòng em tím lịm ưu tư
Trắng đêm không ngủ khi thù ra… oai
Đêm đen , trăng chẳng khoe tài
Để cho dế khóc mãi bài nỉ non
hồng em đợi sắt son
Cờ thay sắc đỏ , ôm con tủi hờn
Áo nâu vai rách, gấu sờn
Bo bo xám mốc héo hon phận nghèo
“Đổi đời”? Bạc bẽo, eo xèo!
Mẹ già, bếp khói lam chiều hắt hiu:
Cọng rau, trái bí khô queo
Cá ươn trơ mắt, sắc cam ghẹo người

Anh đi “cãi tạo… hết đời”
Lấy ai chiến sĩ phục khôi Cờ Vàng ?

EM CÒN CÓ MỘT LƯƠNG TÂM


Một chủ nghĩa cộng sản
Giết bao nhiêu lương dân?
Một nhóm người dơ bẩn
Vay bao nhiêu nợ nần?

Không vẽ hoa thêm phấn
Chẳng vẽ tình thêm hương
Ngòi bút em là súng
Không bẻ cong tầm thường!

Bao nỗi đau nhọc nhằn
Mấy mươi năm chịu đựng
Trên đất Mẹ khô cằn
“Vô Thần” cần phải bứng!

Không vẽ ong thêm bướm
Chẳng tẩm mật đài hoa
Em chọn đường chiến đấu
Chia sẻ cùng dân ta!

Thơ, thiên hạ mua… vui
Vui trong khi dân… khổ
Lấy ai chia ngậm ngùi
Cùm gông ai tháo hộ?

Anh không thương thì… ghét
Em bất cần khen, chê
Dân mình lắm nhiêu khê
Ai đan tâm thụ hưởng?

MỐI TÌNH “MÔI HỞ, RĂNG LẠNH
Đêm đêm em ngáy khò khò,
“Bắc” dời cột mốc bò bò sang… “Nam”
Ngày ngày Môi mở Túi Tham,
Dạy Răng bán Nước, học làm “đỉnh cao”
Hải phận, hải sản Môi… cào,
Tham ô, tham nhũng, quơ quào… cũng nhanh,
Thương nhau, tài sản đưa… anh
Đem về Trung Cộng để dành ấm “môi”

Răng nằm, Răng nghĩ lôi-thôi
Tấm chồng như thế còn đòi chi hơn?

AI CÕNG RẮN VỀ?


Dân tộc khổ, lòng nào chẳng đau?
Đất dần mất, dạ nào không thảm?
Khấu đầu cõng Rắn về “Thưa, bẫm…”
Hỏi Rắn vào nhà, dân chạy đâu?

HIỂM HỌA BẮC THUỘC



Tưởng niệm một người bạn vừa chết trong tù

Xà lim đôi mắt anh sâu,
Quầng thâm nhung nhớ, tìm đâu mẹ già?
Nhìn qua song sắt, nhớ nhà,
Thấy em thơ dại, bán “hoa” cho người
Giữa ngày bóng tối ngập trời
Nước nhà càng nghĩ, càng bời ruột gan
Rình mò mắt đảng “đỏ gian”
Lòng dân sợ hãi, tiếng than nén lòng
Đấu tranh, da thịt cứa… còng
Trái tim bật máu, lệ ròng khóc quê
Gương Hoàng Diệu: đã đam mê,
Gương hùng Thái Học: vẹn thề đấu-tranh!
Soi gương, sử sách rành rành
Bao trang tuấn kiệt vén mành tự do

Xà lim ứa máu, anh lo
Quê hương rồi sẽ ai cho hòa bình?
Bao tay cõng Rắn về… rình
Việt gian, Trung Quốc: ai thương dân mình?

GIỮ LỬA


Ba mươi năm mất Bạn Hiền
Tưởng đâu đến lúc… quy tiên vẫn buồn
Mừng thay thế giới vẫn còn
Chúng ta tri kỷ, tâm hồn gửi thơ
Đã thơ lại chẳng hững hờ
Vì thương dân Việt, phất cờ tự do
Viết lời tranh đấu thơm tho,
Đọc pho hùng sử biết lo san hà

Quý nhau kết nghĩa-một-nhà
Ba mươi năm đã bôn ba đi tìm
Cám ơn anh, chị thêm em
Lửa thêm người giữ, bóng đêm sá gì!
Đêm dài mình vẫn cùng đi
Đường chung bóng nhé! Ngại chi Nẽo Về!
Bên nhau mình vượt nhiêu khê
Buồn vui chia sẻ lời thề Tử-Sinh

NGƯỜI RỪNG


“Thi ðua ta quyết tiến lên
Tiến lên ta quyết tiến lên hàng ðầu”
Hàng ðầu... rồi... tiến... về... ðâu?
Ca dao


Chúng ra, anh phải vô… tù
“Đảng Cướp Mạng” giết, chẳng hù một ai
Giết người, bắt phải học bài:
“Khoan hồng, độ lượng” mỗi ngày mỗi… ca
Bao nhiêu Hồ Hởi gian tà
Hồ Nghi? Dẫu chết phe ta vẫn hùng!
Giam chung cả nước một khung
Nhà nhà ngục thất, khoanh vùng đỏ hoe

TỬU ĐỨC “TỤNG”: “TAM VÔ THA HỒ DÔ”!


Giàu sang, trưởng giả tiệc tùng
Đêm đêm đóng cửa chúc mừng đàn… anh
Ban ngày cửa ‘‘mở…kinh doanh”,
“Đỉnh cao trí tuệ” cạnh tranh ngấm ngầm
Một bầy “cao thủ võ lâm”
Sáng say, chiều xỉn, tối… mâm rượu nồng:
Thằn lằn, chuột, rắn, dơi, còng…
Đười ươi một lũ kể công nực cười:
-Chịu… chi và lại chịu… chơi!
Muôn trò bủn xỉn nhờ thời “Tam… Vô”

-Tại sao không hưởng? Cứ…Dô!
Thời nhu yếu phẩm bác Hồ đã… dông!
Bia đen, rượu đỏ cũng… HỒNG!
Công an, đồng chí đả thông Ban, Ngành.

Đảng viên, bộ đội linh đình,
Say sưa mãn tính, “hòa bình” chê… cơm:
-Tội chi khố rách, áo… ôm
Quyền cao, chức trọng phải chôm… gái hiền!

“Tam Vô” dô mãi hóa ghiền,
Càng ghiền hạng nặng càng… tiền đô kêu
Buôn nguời, bán đất… đủ chiêu!
-“Tiền dư đem rửa! Bao nhiêu, ai dòm?”
Kỳ đà, cóc, nhái… đầy mồm,
Sa kê, rượu đế tẩm thơm… râu xồm!
-Máu bò, ếch, thỏ, gan hùm,
Dê, rùa, thuốc bắc đem hầm thai, nhau [1]
Mau mau nhậu! Nhậu cho… lâu!
Thả giàn! Lết bánh! Trời chao mới… về!
Cần câu phải quắc [2] mới… ê
Phải thi nhau uống!
Tỉ tê: -Đua này:
Đổ bia xả láng vào giày [3]

Thi nhau!” Bợm nhậu rót đầy, đẩy đưa.
Công an tham nhũng cù cưa:
-“Nhân dân làm chủ? Sáng, trưa phải… làm!
Tự phê, tự kiểm? Đã nhàm!
Sửa sai? Đảng dốt, càm ràm ai ưng?
Con ma men thích tưng bừng!
Uống đi cho đã! Phừng phừng, rót thêm!
Cho nôn [4] thốc tháo hũ mềm
Mới ra hão hán! Bõ thèm thuồng xưa!
Nhân dân không uống, rượu thừa
Tiền mình không thiếu, rượu chừa làm chi!”


Dân không uống, lại khổ vì,
Những người uống rượu!
Lâm ly chưa nào!
Lưu Linh hồn đã trời cao
Thu chi đệ tử lắm vào, Lưu Linh?
Quê hương, Trung Cộng rập rình
Lạnh răng, môi hở: mặc tình… lấn qua
Đảng say; bán Nước, bán Nhà
Dân tôi còn… tỉnh. Thương là thương ơi!
Đảng, Đoàn nhậu! Nhậu mê tơi!
Việt Nam tơi tả! Khổ đời dân tôi!

Ý Nga, 19.11.2006

1-Thai, nhau = thai của những hài nhi vừa tượng hình trong bụng mẹ
2-Say quắc cần câu: cách nói của người miền Nam để diễn tả cơn say mềm như cá lớn mắc phải câu
3-Dùng chiếc giày mang dưới chân làm ly để đo tửu lượng nhau.
4-Nôn = ói, mửa

BAO LẦN THÁNG TƯ?



Tháng Tư thấy bé gầy còm
Ước mơ có được chén cơm vĩa hè
Thấy em quần áo... không che
Bán thân nuôi miệng, mắt nhòe trong “sương”
Bé gầy, em chia chút thương
Chị xanh-xao lạnh, “đứng đường” vì đâu?
Hai chị em, xanh mái đầu
Đã lê la những gầm cầu bao năm?

Vui xuân “tướng, tá” về thăm
Thăm ai, có thấy tím bầm nỗi đau?
Mẹ bán máu, trẻ kêu gào
Mua dăm hạt gạo nuôi nào con thơ?
Tháng nào đảng cũng… ơ hờ
Năm nào đảng cũng… trơ trơ nụ cười
Đỏ khẩu hiệu, chúng ăn chơi
Lấy ai tội nghiệp dân tôi cho cùng!!!

QUỐC HẬN, QUỐC PHÁ


Chuyện người lính mang tên NT’B

-Em ơi mình nhắc tháng Tư
Máu sôi căm hận dẫu dư khổ sầu
Bạn anh tù đến bạc đầu
Thân vừa thoát ngục tìm tàu ra đi
Gia đình lại vẫn... chia ly
Chồng đi bước trước, vợ ghì con thơ
Chia con bịn-rịn đợi chờ
Ngỡ mai xum họp ai ngờ mất nhau
Người đi trước chờ người sau
Chờ ra... mất tích, ai đau hơn cùng!
Nuôi con bằng nỗi nhớ nhung,
Đêm đen lo sợ, ngày chùng nhớ thương
Nghĩ thương ai mắt thâm quầng
Dắt con ra Bắc thăm chồng gầy nhôm
Ngày về chưa trọn vòng ôm
Sinh ly tử biệt, con gom vào đời.


-Anh kể chuyện ngắn vài lời
Mà em thao thức, dài ơi nỗi buồn
Quốc Hận bao người lệ tuôn
Quốc phá, ai ngược về nguồn… mua vui???

BÀI TOÁN THÁNG TƯ


Từ em biệt xứ lưu vong
Tháng Tư vẫn nhớ đủ vòng nghiệt oan
Gia vong, bao tiếng thở than
Quốc phá, chí sĩ vô vàn nỗi đau
Mỗi ngày họ tự nhắc nhau
Ôn trang sử cũ thuộc làu nét son
Người về dạ… hết héo hon
Người đi nhớ đến… mõi mòn xác thân
Đi, về? Ai biết xa, gần!
Em xa, xa lắm mà dân thương hoài!

Anh ơi! Trẻ mót củ khoai
Em nghe như chính mình đòi ấm no
Xích xiềng dân bị dày vò
Sao không đòi lại tự-do cho người?
Nguyễn Du làm thơ không cười
“Đoạn trường” đứt ruột một lời “Tân thanh”
Thơ em gói trọn lòng thành
Này câu lục bát gửi anh đọc cùng
Anh thương thì nhớ chia chung
Nỗi đau dân tộc, não-nùng tháng Tư
Bao năm mình cộng, chúng trừ
Hại dân, bán nước, chửa dư... hòa bình

LO HAY NO?


Hỏi:
Ở Việt Nam, cháu “ngụy”
Cơm ngày không đủ no,
Cháu “đảng” sang đất Mỹ
Vui hưởng đủ tự-do

Đáp:
- Ồ! Độc-lập, ấm no
“Khúc Ruột” nên … hoan-hỉ
Bớt những điều so-đo
Nhà Nước “no” hoàn-mỹ!


VÔ NHÂN


Người-cầm-bút uốn cong
Thua loài vật có lòng
Người giàu vô nhân nghĩa
Ôm tiền mà thong-dong

Bên này vui được không?
Vì lợi nhuận, a tòng
Khi bao người một phía
Khóc từ tận đáy lòng

Tôi ngậm-ngùi chợt đau
Đọc bài viết “đỏ” au
Ngợi khen người cộng-sản
Của người-trở-cờ-mau

Nếu nơi ấy an-bình
Sao ai lại lặng thinh
Trước bao là ngục thất?
Bởi người “tử”, ai “sinh”!

Sống miền đất tự-do
Trở cờ không đợi gió
Ca-tụng thiên-đường-đỏ
Mấy “ơn hồng” đủ cho?

POLITIC REFUGEE PEOPLE



You never know how much I miss my motherland
and dream to be there again,
watching the reapers working with strong hand,
in the twilight
and enjoy the beautiful life
of our countryside.

Will the Freedom turn to us?
If it will, we have to keep so tight, so strong in though
that, where there is no freedom, human right is nothing
because with the “Red” there is no “Green”
for country and for people,
inclusive if they have the wings

BẦN CỐ NÔNG



Bần cố nông thì đời tả-tơi
Bần nông hết “cố”? Thêm… tàn đời!
Một thằng-Cải-Cách* lên làm chủ
Một đứa-giết-người: “cải tạo” chơi!

CẢ NƯỚC NHĂN RĂNG


*Thành phần “con-ông-cháu-cha” của bạo quyền csVN học đòi thói thời trang của những ca sĩ nhạc rock ngoại quốc:
cà răng, xỏ mũi, đeo khoen lủng lẳng vào mũi và nạm hột xoàn vào răng


Khoe răng cả nước! Việt Nam ơi!
Chớ hỏi vui chi xúm lại cười?
-Thứ nhất, kính anh: lắm người đói
Ngồm ngoàm không khí nhai… khơi khơi
-Thứ nhì, thưa chị: đảng dư ăn
Chả phượng, nem rồng nhai… dính răng
“Hồ-hỡi, hoan hô” khoe “phấn khởi”
Hột xoàn* lấp lánh sao không… “nhăn”?

NGƯỜI LÍNH THỜI CHIẾN



Tưởng niệm những người lính V.N.C.H.
đã nằm xuống cho quê-hương


Đưa tay chị vuốt mặt chồng
Mắt anh nhắm lại, lệ dòng chị rơi
Lau cho anh, chị nghẹn lời,
Câu kinh đưa tiễn: “Thảnh thơi Anh về!”
Mặt anh nước mắt dầm dề
Giọt thương, vợ khóc tràn-trề tim anh.
Bàn tay âu-yếm dỗ dành
Thêm lần chăm-sóc rất thành-thật yêu.
Khóc anh, chị khóc đã nhiều
Xác anh tẩm lệ bao nhiêu cho đầy?
Đàn con đôi mắt thơ ngây
Vây quanh linh-cữu một ngày rất…”mưa”

Bây giờ dù sáng, dù trưa
Cuộc đời chị vẫn đong đưa xứ người
Vẫn chờ, vẫn đợi nụ cười
Của ngày đẹp Nắng, sáng tươi Quê Nhà
Sau anh là chị: “Hoàng Hoa,”
Lính-Thời- Chiến vẫn bôn ba giữ thù
Dạy con từ một Chiến Khu
Với lòng Cứu Quốc lời ru lưu đày:
“Ơn Nhà, nợ nước đã vay
Trả sao cho đáng là tay anh hùng!”

TỘI NGHIỆP QUÊ HƯƠNG



“Nhìn hổ qua ống nứa
Chỉ thấy độc một vằn“
Thơ Bồ Tùng Linh


Lũ ngợm nằm đáy giếng
Thấy gì trong mắt dân?
Hổ dữ ăn đầy miệng
Nghe gì tiếng nạn nhân?

Bàn tay ai rướm máu,
Cho chúng yến tiệc ngon?
Bàn chân ai nát ngấu,
Cho chúng tiếng cười dòn?

Người ơi thử nhìn lại!
Một tội nghiệp quê hương
Người về để tìm “gái”
Người thấy gì mà thương?

Người ơi thử nhìn tới!
Người về để tìm “chai”*,
Cùng bao điều tư lợi
Người thấy gì bi ai?

Lạc-quyên và ủng-hộ
Chúng được say li-bì
Tiền đem về? Thật… ngộ!
Chúng lo cho dân gì?

“Nhìn hổ qua ống nứa
Chỉ thấy độc một vằn “
Đảng lương thiện mấy đứa?
Mà dân mãi trần thân!!!

Tháng Tư và những câu hỏi


Có bao nhiêu gia đình
Sau tháng Tư tan nát
Tháng bắt đầu “hòa bình”
Đời “tự-do”... đói khát?

Có bao nhiêu người vợ
Đã mòn-mõi chờ chồng
Trong nỗi niềm lo sợ
Chết cùng với cùm gông?

Có bao nhiêu người con
Theo ông bà ra Bắc
Thăm cha rất gầy mòn
Chuyện nhà không dám nhắc?

Có bao nhiêu người mẹ
Chết theo con trùng dương
Chuyến hải trình rất “nhẹ”:
Chẳng còn ai vấn vương?

Có bao nhiêu thuyền nhân
Quên được điều oan nhục
Đã gánh chịu vào thân
Ngày xa lìa hỏa ngục?

Có bao nhiêu chiến-sĩ
Một đời vì nước non
Gương anh hùng bất tử
Trách-nhiệm luôn giữ tròn?

Có! Xin thưa rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay đảng đỏ máu
Tội dân tôi bao nhiêu!!!

NOI GUƠNG CÁC ANH



Kính tặng những gia-đình có thân-nhân
đã bỏ mình trong các trại tù cộng-sản


Ra đi không hẹn ngày về
Tập trung bao trại não nề, oan khiên
Nam Hà, Yên-Bái, Thái Nguyên,
Sơn La, Suối Máu… lò chuyên nhốt tù
Phong Quang, Nghệ-Tỉnh mịt-mù,
Xác người bó chiếu; hận thù vùi nông
Chiến-tranh không tử trận vong,
Hòa-bình sao lại long-đong đọa-đày?

-“Ngụy quân học-tập vài ngày.
Khoan hồng, ơn Đảng… rất đầy tình thâm.
Xưa quân sinh Bắc, tử Nam
Nay ngươi tử Bắc bởi làm ngụy Nam!”


Bên trong những bức tường giam
Bao Anh-Hùng-Tận sống làm… bóng ma
Nặng lòng nợ Nước, tình Nhà
Thác không mồ mả cũng là… chí trai!
Tiếc đời sức rộng, vai dài
Đôi giòng thơ nhỏ như vài bông hoa
Tạm xem như Người-Đi-Xa:
Những Hồn Tử Sĩ, quốc-gia nợ đền
Người nằm xuống, trẻ tiến lên
Vẫn vầng chính-khí y nguyên thưở nào!

ĐIỆP VẬN CAO KỲ*



Cao kỳ không muốn ăn tiền
Thấp hèn cũng hiểu ra liền nói chi
Cứ đem lý-thuyết cao kỳ:
Cộng không chống nữa! Sử ghi: thấp hèn!

Phiếu không mua? Chuyện nhỏ-nhen!
Miếng mồi danh vọng, bon-chen cao… kỳ
*
Không về! Nguyễn, Phạm, Thích… đi
Ngồi thiền? Muốn…Nhất! Nhạc? “Kỳ”, ai nghe?
Thuyền nhân vượt biển bằng ghe
Lỡ… bay bằng… nhạc, ra vè… thiền ôm
Bây giờ rượu thịt đỏ mồm
Phiếu tem chi nữa? Om-sòm bẩn tai!
Ba tên nịnh đảng ba bài
Vừa hát vừa múa; lấy ai ngồi thiền?
Tam nhân làm nhục tổ-tiên:
Tụng kinh, viết nhạc, “tướng” điên! Dị… kỳ!!!
Để thì còn **, sử sẽ ghi
Xóa đi! Cho sạch chuyện Duy, Hạnh, Kỳ***
*
Quần thoa biết phận Người Đi
Giữ tròn danh-dự đã vì tự-do
Nam nhi uốn lưỡi quanh co
Để đời vết nhục rõ to: cao…kỳ!

ƯỚC NGUYỆN



Mỗi người mang một cái hay
Chân đi hồn ở, đất này tình kia
Quốc sầu nên dân phải chia
Dở, hay? “Giấy” rách giữ “bìa Việt-Nam”
Gói trong uất nghẹn cõi phàm
Gửi tay trời đất giữ giùm dân tôi
Sao cho hậu thế chẳng tồi
Rút kinh-nghiệm máu đắp bồi niềm đau
Cội nguồn xin giữ giùm nhau
Mai về dựng lại đẹp giàu quê-hương

VIẾT CHO AI?



Ở đây không ai kiểm duyệt
Sao người ngòi bút uốn cong?
Văn, thơ tự mình đào huyệt
Đem chôn theo một sắc “hồng”

Người đi hôm qua vuợt chết
Vì gì người có nhớ không?
Nỗi đau Quê Nhà chưa hết
Sao người suy nghĩ cạn nông?


LÀM NGƯỜI, LÀM THÚ?



Dùng chùa đem nhốt heo, gà
Cày mồ, xới mả, điều tra… linh-hồn
Sao Hồ xác vữa không chôn
Tô son, bôi phấn suy tôn thánh thần?
Lộng kiếng đem mỵ người dân,
Bắt xem, bố thí cho phần bữa ăn*
*
Súc vật tu khéo tiền căn
Được vào cửa Phật nghe răn kinh cầu
Chiến-sĩ từng lập công đầu,
Hồn chưa siêu-thoát về đâu kiếp này?
Vô thần mả xới, mồ cày
Tạo nghiệp: Hồ chết, đảng bày xác ma?
*
Làm người: con “ông” cháu “cha”
Làm thú: cả nước! Chửa ra... đại đồng!

HỜN VONG QUỐC



Kính tặng bác Phú (Calgary-Canada)

Người già buồn chuyện nước non
Trẻ nghe tâm sự, héo hon buổi chiều
Người vui khoe sắc dập dìu
Quốc gia cũng lượn, búa rìu cũng đeo
Cờ Vàng châm biếm không treo
Sao vàng, cờ đỏ ăn theo đủ phần
Chỗ nào họ cũng chen chân
Háo danh, chân nhám... sợi gân cũng buồn
Đường chiến đấu, đường cô đơn
Gươm trẻ chưa bén biết hờn ai đây?
Thưa Bác, xin giữ cho đầy
Trái tim cho nước chờ ngày bình- minh
Sống sao lòng chẳng tự khinh
Là câu tâm niệm kệ kinh nào bằng
Cám ơn Tre Già cậy măng
Đường gian-nan mấy thưa rằng VẪN ĐI!


HẾT THÂM, MIỆNG ĐẢNG LẠI... HỒNG!



Tay mang vàng, miệng “tam vô”
Đảng viên đổi mới, hết hô-hào rồi
Đánh nhau tranh những “chỗ ngồi”
Mua nhà, bán “đất” ăn chơi đủ nghề
Chân đi chúng chẳng muốn… về
Mỗi lần xuất ngoại ê hề thịt xôi
Bưng Hòn Ngọc* bỏ đâu rồi?
Để dân đói rét, tham mồi Mác Lê
Dân nghèo khuân, vác, gánh thuê
“Chợ người” chúng lựa: miệng trề, mắt nheo
Nhà sang dưới biển, trên đèo,
Óc tim thì đảng đem… treo bên Tàu
*
Người dân bán máu nuôi nhau
Mua chưa kịp sữa ngọt-ngào miệng con
Mẹ gầy hồn đã... lên non.
Đảng mù sao thấy! Ôm tiền thong dong?
Bưng, mang, khuân, vác, cắp, bồng
Ai đem, ai gánh? Ai ông**, ai... còng?
Tay, chân, tim, óc, tấm lòng
Miệng thâm “Giải-phóng”, mắt “hồng” thấy chi?

ĐÓN GIÓ TRỞ CỜ


Ai đừng nhắc chuyện đời xưa
Cũng đừng than-thở nắng trưa, mưa chiều
Đất mình còn được bao nhiêu
Đảng đem dâng hiến để chìu bụng ai
Văn-hóa đã thành… ngoại lai
Biển vơi hải lý, đất vơi chiều dài
Chữ “trong” đã thành chữ “ngoài”*
Ra vô mặc sức quý “ngài” tham-lam
*
Cõng bao “rắn” cắn Việt Nam
Bàn tay lãnh-đạo đã làm được chi?
-Có chân không đứng lại… quỳ,
-Có lưng khúm-núm, nên đi phải... khòm
-Vinh thân trong những “Hộp... Ôm”
Phì gia cả… họ, mua hòm được chưa?
*
Ai đừng nhắc chuyện say-sưa
Rượu, hoa, khiêu-vũ... rất thừa ở đây.
Bên kia đảng thối bầy nhầy
Đóng thùng xuất khẩu, mùi bay nặc-nồng
*
Hết “bà” quảng-cáo đến “ông”
Câu thơ “hòa giải” nửa dòng đã... tanh
Lợm người những kẻ háo danh
Tự-do đem bán để giành-giật chi?

<bgsound src="bcvn.mid" loop="infinite">