Chuyện trời ơi đất hỡi .. hay.. (đi cruise mất vợ)

Hà Mai Kim

Nay tôi xin gửi đến anh chị một giai thoại ngắn, vui hay buồn tùy theo cách suy nghĩ của mỗi người. Nhưng chắc chắn không quan trọng, nên tôi mạo muội dùng tựa đề trên không mấy thanh tao, và khi các anh chị đọc xong, có quên đi cũng ...vô hại.

.....Cách đây vài tuần tôi có đưa vợ tôi đi chợ Tam Biên. Đây là khu chợ người Việt, nằm trên con đường Bolsa, tỉnh Westminster, tiểu bang California, không xa khu thương mại Phúc Lộc Thọ là mấy. Nơi đây có bán thịt heo và tôm xay, để nấu canh cải. Ngon hết xẩy!

Hôm ấy trời đẹp, trong vắt. Không một áng mây. Gió thổi nhè nhẹ. Một đàn chim màu đen khoảng hơn hai chục con đậu trên nhành ngang của cột đèn. Không biết là loại chim gì nhưng trông na ná như quạ đen bên ta. Chúng thảnh thơi quan sát đám người ở dưới, ai ai cũng vội vàng hấp tấp, coi bộ bận rộn lắm. Không hiểu chúng - tôi muốn nói những con chim đen kia- đang nghĩ gì...

Tôi cẩn thận lái xe vào parking lot, tắt máy, mở cửa xuống xe, đi vòng sang bên kia đỡ vợ tôi ra.

- Trời hơi nóng. Tôi nói. Em có thể để áo choàng lại xe.

- Thôi cứ để em mặc cũng được, vợ tôi đáp. Nhỡ trời trở lạnh thì sao?

- Tùy em.

Chúng tôi chậm rải bước về phía chợ. Khi bước lên lề, tôi đưa tay cho vợ tôi vịn.

Ngay lúc đó một người đàn ông khá lớn con bước nhanh lại. Với phản ứng của một cựu quân nhân đã từng nhiều năm tác chiến, tôi đứng chắn ngay trước mặt vợ tôi, có ý che chở bà và cũng sẵn sàng để đối phó với mọi tình huống. Biết đâu ông ta bị bịnh tâm thần?

Nhưng tôi đã quá lo xa. Đó là một người đàn ông, mặt mũi sáng sủa, có vẻ hiểu biết. Ông lịch sự cúi đầu chào chúng tôi. Tôi phác một cử chỉ chào lại. Và chờ đợi.

- Thưa ông bà, tôi ngồi uống cà phê trong kia - nói xong ông quay lại chỉ chiếc bàn sau cửa kính của một tiệm ăn.

- Tôi thấy hết. Thấy hết, ông nói tiếp. Từ lúc ông ra xe, mở cửa dìu bà xuống, đưa bà lên lề đến lúc ông nói những câu gì tôi nghe không được. Chắc chắn phải ngọt ngào lắm. Nhìn nét mặt và nụ cười của hai người thì biết.

- Dạ, cám ơn ông, tôi đáp. Vợ tôi mới khỏi bịnh, không được khoẻ lắm nên cần được giúp đỡ.

Hình như ông ta không để ý những lời tôi nói. Ông tiếp tục:

- Những hành động, những cử chỉ ông làm, tôi đều đã làm cho vợ tôi. Chúng tôi ăn ở với nhau được đúng 50 năm. Nhân dịp này tôi đưa vợ tôi đi Florida đi cruise để ăn mừng. Nào ngờ trên con tàu rộng lớn này vợ tôi quen được một thằng đàn ông khá bảnh trai. Bà ấy bị tiếng sét ái tình phạng một phát khá nặng. Chẳng biết gã kia tán tỉnh làm sao mà mụ vợ tôi lạnh nhạt hẳn với tôi. Không còn những lời nói ngọt ngào, không còn những cử chỉ âu yếm như xưa. Bà ấy thay đổi hẳn thái độ. Ngay cả đi ăn chung, bà ấy cũng tìm cách đi một mình. Còn việc chăn gối tuyệt nhiên không có. Những ngày còn lại trên tàu là những ngày cực hình với tôi.

Bây giờ thì tôi hiểu rõ tâm trạng của người đàn ông lạ.

- Thưa ông, tôi cắt ngang. Ông bà được mấy người con, cháu?

- Ba con, hai trai một gái, ông trả lời trong tiếng nấc. Và sáu đứa cháu, vừa nội lẫn ngoại.

Nói đến đây, nước mắt lả chả rơi trên cặp má nhăn nheo.

Về đến nhà, bà ta cố gắng lánh mặt tôi. Một hôm chờ lúc tôi đi sửa xe, bà ta kêu taxi khăn gói theo Nó. Nói đến đây, đôi mắt ông rực lửa. Cặp môi mím lại. Tôi sẽ tìm ra cặp gian phu dâm phụ này. Tôi sẽ bắn nát xác chúng ra. Ở xứ này, mua bán súng đạn dễ dàng mà!!!

Tôi biết ông không dọa suông.

- Ấy chết, tôi vội vã can. Ông đừng làm như vậy. Giết người, vì bất cứ lý do gì, tội đều nặng lắm. Có thể bị tù chung thân. Hay lãnh án tử hình không chừng. Lên ghế điện chẳng hạn. Đám con cháu ông bị mất cha, mẹ, ông bà một cách oan uổng. Xin ông nghĩ lại: Giết hai người này không phải là giải pháp hay. Trong lúc bồng bột, thiếu suy nghĩ, bà nhà đã mù quáng theo người đàn ông kia. Nhưng, như ông biết : Bạo phát, bạo tàn.

Cuộc tình tội lỗi này không kéo dài được. Chỉ trong một thời gian ngắn, bà sẽ thấy mình lầm lẫn và sẽ trở lại với gia đình. Lúc đó xin ông hãy rộng lượng tha thứ đón nhận bà. Còn nếu bà quyết không trở lại thì coi như duyên nợ hai người đã chấm dứt. Xin ông hãy coi như vừa trả nợ xong xe, xong nhà. Việc gì phải buồn phiền, phải nuối tiếc ??? Ông hãy vui sống với đám con cháu...

Người lạ mặt nhìn tôi, tỏ vẻ cám ơn. Ông lí nhí nói cái gì đó tôi nghe không rõ rồi thẫn thờ bước ra xe. Người ông lệch sang một bên, trông thật thảm hại. Khi xe ông quẹo ra con đường chính, tôi mới ân hận quên không hỏi tên và số phone của ông để có thể giúp đỡ sau này.

Tôi dẫn vợ tôi vào chợ. Tôi bỗng nghĩ đến mình. Cuối năm nay chúng tôi cũng sẽ ăn mừng 50 năm sống chung. Gáy tôi hơi lạnh. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. TÔI SẼ KHÔNG ĐI CRUISE, DÙ CÓ ĐẠI HẠ GIÁ. Chẳng chơi dại !!!

Viết thêm : Nếu cơ may nào đó ông bạn tôi gặp ở chợ Tam Biên đọc được những dòng chữ này, xin thông cảm đừng trách tôi đã mang một quãng đời tư của ông lên báo. Tôi chỉ muốn đọc giả chia xẻ nỗi khổ tâm của ông chứ không có hậu ý nào khác. Đa Tạ


Thú văn chương

Phạm Bội Điệp

Cái thú văn chương, ấy thú say!

Đa mang chi để khổ thân này?

Gái không no mắt mà ngơ ngẩn.

Rượu chẳng mềm môi cứ ngất ngây!

Giải thoát ưu phiền lòng nhẹ nhõm

Gửi trao tâm huyết lệ vơi đầy

Thoát trần đã hẳn khi mơ mộng.

Dưỡng tính răn mình lại hóa hay

VĂN-CHƯƠNG NGHỆ-THUẬT THỜI @

Ai cơ

Thơ phú, men nồng đâu đủ say

Trong thời điện-tử tếch-nô này!

Viber: mắc nối, tha hồ chat,

Facebook: phô bày, mặc sức ngây!

Youtube: tài-hoa ào-ạt hiện,

Gu-gồ: kiến-thức phủ-phê đầy!

Giọng mình ồm-ộp hay the-thé

Ka-rá-ô-kề vẫn thấy hay!

- Ai-Cơ (xứ Meo-buồn) -

ĐÔNG NỐI TÂY

Huy Vân

Chung rượu vừa nâng đã thấy say

Xuân từ cố quốc đến nơi này

Mơ màng ong bướm lòng ngơ ngẩn

Mộng mị yến hoa dạ ngất ngây

Man mác tình xuân thêm trầm bổng

Lâng lâng tâm sự bớt vơi đầy

Đông miên tạm gửi vào Xuân mộng

Nhắp chén quan hà: Đông nối Tây!

Mê Thơ

Yến Sơn

Chẳng rượu không bia cũng vẫn say!

Vần thơ mượt óng như tơ này

Lướt qua đã thấy hồn ngơ ngẩn

Xem lại càng làm trí ngất ngây.

Thi cổ tản bang chưa thấy cạn,

Thơ tân vun xới đã nhìn đầy.

Mê thơ chẳng khác người trong mộng

Xấu, tốt, vui, buồn... vẫn thấy hay.

YS

Yến Sơn cô em út trong nhóm Thông reo. Tuổi trẻ, tài cao. Xin đừng đọc: Tuổi cao tài trẻ như OAG thì khổ.

1.- Chén rượu nồng

An trinh

Cạn chén rượu nồng ta cùng say

Cho nhau đẹp mãi giấc mơ này

Từ phút đầu tiên nhìn ngơ ngẩn

Ánh mắt giao hòa hồn ngất ngây

Tưởng như gió chiều bay nhè nhẹ

Ai ngờ như biển sóng dâng đầy

Chỉ một phút thôi hệ lụy đã

Bằng cả một đời người có hay

2.- Áng mây ngà

>

Ôm áng mây ngà vào lòng say

Ôm cả không gian mênh mông này

Cho hồn bỗng chốc được bay bổng

Cho năm tháng dài hoài ngất ngây

Một trời lồng lộng mầu xanh biếc

Hoa lá đưa duyên cuộc tình đầy

Tạo hóa tuyệt vời ban sự sống

Tận hưởng từng giờ mấy ai hay

3.- Vòng tục lụy


Nhốt hết nhân gian vào cơn say

Cho nghiêng đổ cả thế giới này

Sắc đẹp hỏi ai không mê mẩn

Tình nồng người nào chẳng ngất ngây

Có chăng chư phật tu chín kiếp

Phước lộc mười phương một biển đầy

Dẫu đời trầm luân vẫn thích hưởng

Thoát vòng tục lụy đâu có hay

antrinh : Nữ Cao thủ trong giới thơ phú !!!! Nàng có thói quen tung ba chưởng một lúc làm cho đọc giả "ngât ngư con tầu đi" rồi tính sau

Quán nhậu bên chùa

Anh Lôc Mi

Quán nhậu bên chùa khó tránh say!

Làm sao Tiểu quét dọn sân này?

Thông reo nén tiếng lòng sôi sục,

Lá rụng xua mùi thịt béo ngây.

Sám hối kinh thiền chưa đếm đủ?

Ăn năn tội lỗi cứ đong đầy!

Hôm nay cất áo, dùi, chuông, mõ,

Uống mãi cho đời đẹp mới hay!

Rượu chưa kịp nhấp

Trần Văn Lương

Rượu chưa kịp nhấp đã gần say,

Răng có chuyện chi lạ thế này?

Cóc nhái vài hàng, hồn chợt buốt,

Ễnh ương mấy tiếng, dạ càng ngây.

Sầu than mỏi miệng hoài không hết,

Chén rót liền tay mãi chẳng đầy.

Thôi hãy cùng nhau tu mấy xị,

Sáng nhừ tối xỉn thế mà hay!

Trần Vân Lương Cóc Xỉn California

"GIÀ MÀ HAM"

Ba Tê

Già đầu thấy Gái vẫn mê say

Vương vấn làm chi khổ thế này!

Chén Cơm Bà Xã, không màng tới

Tô Phở Người Ta, lại ngất ngây.

Ông già rún rẫy làn hơi yếu,

Cô gái phây phây da thịt đầy.

Tuổi trẻ tha hồ mà nhún nhẩy

Già rồi gặp Gái né mới hay !!

Ba Tê (Minnesota) "Âu yếm tặng OAG: Ông Anh Già

Anh Tôn Thất Tráng cùng khóa SQ Thủ Đức,cùng đại đội với tôi

Thú Văn Chương

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

Văn chương thú ấy thật là say,

Chữ nghĩa thi ca khoái dạ này.

Lưu luyến lời thơ trao ý đẹp,

Vấn vương câu hát đượm men ngây !

Bút vờn nét vẽ trời thanh thản,

Nhạc trổi đàn ru mộng thắm đầy !

Chung rượu khề khà vui tuổi hạc…

Cầm thư tao nhã gẫm đời hay !

Thú đau thương

Ann

Thú đau thương ngọt đắng mà say

Nhân thế phù vân nhiễu sự này

Trang Tử dật dờ trong mộng, thực

Khuất Nguyên ngơ ngẩn giữa sầu, ngây

Thuyền tình mê muội hoài trôi nổi

Bể ái trầm luân mãi chửa đầy

Những tưởng trần gian toàn huyễn ảo

Tâm không vướng bận ấy mà hay

-Anne

THÚ YÊU THƯƠNG

Sara Ngô

---o0o---

Yêu nước thương nòi đã thấm say !

Lưu luyến ngàn năm mãi thế này

Quê hương hụp lặn đầy gian khổ

Đất nước điêu tàn thấy ngất ngây

Ai đem ảo tưởng đày dân tộc

Gieo rắc lầm than thấm lệ đầy

Vô thần gian trá đa mưu lược

Tàn lụn theo thời cũng thấy hay !

Sara Ngo: Anh bạn pháo binh.

Tôi vẫn đùa : Sao anh lấy được vợ ??

Em ơi đừng lấy pháo binh

Đêm đên ảnh bắn rung rinh cái giường.. Hì hì

Truyen thong My doi ten

CNN = C linton N ews N etwork.
CBS = C linton B ill S ystem.
NBC = N etwork B ill C linton
ABC = A merican B ill C linton

Comments

Bill Clinton là thanh niên Mỹ trốn lính sang Luân Đôn, Anh Quốc học, đốt cờ Mỹ trong một cuộc biểu tiình phản chiến tranh VN.

Nhiều người Mỹ trẻ bầu cho Bill Clinton chỉ vì dáng dấp cao ráo đẹp trai, ăn nói hay, lại biết thổi kèn Saxophone.

Bill, Hillary và Chelsea Clinton được Việt Cộng mời sang thăm viếng VN cuối năm 1999.

Vào Sàigòn ăn phở "2000" và Hillary cùng con gái Chelsea được mặc áo dài bát phố thoải mái, hình ảnh được truyền thông thế giới đăng tải trên mọi tờ báo, tuyên truyền cho VC.

Nước VN của chúng ta bị mất vào tay VC cũng vì gia đình phản chiến này và truyền thông lưu manh của Hoa Kỳ.


Hình ảnh Nữ sinh VN ngày xưa và ngày nay


a.- Ngày xưa :






a.- Ngày nay :