Thảm cảnh nữ công nhân Việt Nam ở Đài Loan


LTS.- "Những phụ nữ Việt-Nam được "gả" sang Đài Loan tưởng rằng có được một đời sống tự do sung túc, có thể mang tiền về VN giúp gia đình. Nhiều phụ nữ khác tìm đủ mọi cách ra ngoại quốc, nhất là sang Đài loan làm việc để kiếm tiền nuôi gia đình đã phải trải qua bao tủi nhục, từ bị bạc đãi lao động, đến bị cưỡng hiếp bởi "toàn bộ" gia đình, rồi bị gửi vào động mãi dâm.

Linh mục Nguyễn Văn Hùng đã xung phong giúp các nạn nhân, chạy thoát khỏi cảnh "ô nhục tù ngục" và làm đơn khiếu kiện chống lại những bất công của những tay buôn người phát xuất từ Công An và đảng CSVN kết hợp với lũ lưu manh ngoại quốc. Một bó hoa tinh thần và tiếng hoan hô vang dội cho vị Linh Mục VN đáng kính mến, có lòng bác ái hy sinh quảng độ giúp người đồng hương nơi đất khách quê người !!!"


Những lời khai được đăng tải trên báo chí tại Việt Nam cho biết tình trạng của những nữ công nhân Việt Nam tại Đài Loan có rất nhiều người lâm vào những hoàn cảnh ngặt nghèo. Một số tưởng sang xứ người chỉ làm những việc gia đình như cơm nước, giặt giũ trông trẻ... ai ngờ có cô phải đánh răng cho chó, chăm sóc người điên. Có người còn bị cả hai cha con ông chủ cưỡng hiếp...

Cuộc sống của nhiều nữ lao động Việt Nam nơi đất khách luôn bị cạm bẫy rình rập. Trong một trường hợp đặc biệt của cô Lê Thi Minh cư ngụ tại Thanh Ba Phú Thọ, vừa thuật lại cho báo chí ở Việt Nam sau khi từ Đài Loan về. Tháng 3 năm 2003 cô Minh và một số chị em cùng xã lên Hà Nội ghi tên xuất cảng lao động. Các cô đã đóng góp cho Công ty Xuất cảng lao động 22.7 triệu đồng. Giữa tháng 6 năm 2003, các cô được bay sang Đài Loan. Sang Đài Loan, cô Minh được phân công làm việc tại một gia đình có ba thế hệ.

Hàng ngày cô phải làm các phần việc như quét dọn, lau chùi nhà, lo cơm nước và chăm sóc đứa bé 2 tuổi. Ngoài ra cô còn phải rửa mặt, đánh răng cho 3 con chó và một con mèo. Mỗi ngày cô làm việc từ 5 giờ sáng đến 12 giờ khuya. Các bữa cơm, cô thường phải ăn riêng và chỉ được ăn "gần no" cơm và rau. Một buổi sáng, ông chủ yêu cầu cô đánh răng rửa mặt cho con chó khoảng 20 ký. Không ai dạy cô làm việc này nên đã bị chó cắn tay. Ông chủ thấy vậy liền cầm gậy dài đánh thẳng vào đầu cô.

Lần khác, khi cô đang lau nhà vệ sinh thì đứa bé 2 tuổi chạy vào nhà tắm, làm vung vãi xà phòng. Sau một hồi chửi rủa, bà chủ lấy thước dài đánh đập cô tàn nhẫn. Có lần đi làm trễ nên bà chủ bảo cô xách cặp cho bà, chẳng vì lý do gì cả bà cầm cặp đánh liên tục vào đầu.

Cô vừa khóc vừa kể ngày 11 tháng 9, bà chủ bảo cô đưa chó đi vệ sinh rồi rửa mặt, đánh răng cho nó trước khi nó đi ngủ. Đang dắt chó ra hành lang thì bà chủ lại bảo đi đổ rác. Cô buộc chó vào góc nhà rồi đi đổ rác. Khi quay trở lại thấy xích bị đứt, chó chạy đi đâu đó. Thấy vậy, bà chủ cầm luôn xích chó, đánh liên tục vào đầu cô. Cô choáng váng và uất ức đến khó thở, hôm sau, cô buồn bã viết thư gửi về nhà, kể chuyện thường bị chủ nhà đánh. Chủ nhà hình như biết cô viết gì trong thư nên đề nghị cô đưa thư cho ông chủ gửi hộ, chứ không được tùy tiện ra ngoài. Hình như ông ta nhờ ai đó dịch thư ra tiếng Đài Loan nên khi trở về ông ta tỏ ra rất bực tức. Từ đó cô bị đánh nhiều hơn. Không thể chịu được nữa, cô nhờ điện thoại người bạn làm gần nay gọi lên đại diện công ty tại Việt Nam nhờ can thiệp. Không may, người cần gặp lại đi vắng nên cô phải nói chuyện với môi giới và đến 3 ngày sau, môi giới đến nhà chủ đón cô và đưa ra sân bay bảo phải về nước.

Tại phi trường, họ đưa cô vào phòng Lao động bất hợp pháp rồi yêu cầu ký vào một số giấy tờ. Cô sang Đài Loan làm việc 2 tháng 10 ngày mà không nhận được đồng lương nào. Được sự giúp đỡ của một số người am hiểu pháp luật, về nước nên cô và một số cô em khác đã tố cáo Công ty đưa đi. Sau đó công ty này đã nhận một phần trách nhiệm và hỗ trợ cô một phần về kinh tế.

Một trường hợp khác là cô Khanh 29 tuổi cư ngụ tại Yên Bái. Cô này sang Đài Loan làm giúp việc cho một gia đình tại phố Kim Môn khu Trung Chính, thành phố Đài Bắc. Cô có dáng cao, tóc dài, và khuôn mặt khả ái. Thế nên cha con ông chủ thay nhau tán chị. Khi thì ông chủ đề nghị cô vào phòng gấp chăn, khi thì con ông chủ yêu cầu cô mang xà phòng vào nhà tắm để tìm hoàn cảnh thích hợp cưỡng hiếp. Chung một mái nhà nên việc bị cưỡng hiếp chỉ là vấn đề thời gian. Một lần mang trà vào phòng ông chủ, cô đã bị sập bẫy. Trong căn phòng cách âm cô đã bị ông ta cưỡng hiếp. Rồi 3 tháng sau, con trai ông ta lại hiếp cô trong nhà tắm khi mọi người đi vắng. Cô đã cắn răng chịu cho qua, tránh cảnh bị trắng tay về nước trước thời hạn. Thế nhưng, khi biết cô có bầu, để tránh rắc rối cho hạnh phúc của mình, cha con ông chủ đã gọi điện thoại cho môi giới đổ lỗi cho cô "không làm được việc".

Cô rơi vào tình thế buộc phải về nước nên đã tự ký vào các giấy tờ nhận mình không không hoàn thành nhiệm vụ, về nước càng nhanh càng tốt. Đến Hà Nội với số tiền ít ỏi, cô cắn răng đến bệnh viện để phá thai. Cô đề nghị giúp can thiệp đòi lại số tiền đã nộp cho công ty để tiếp tục sang Mã Lai làm việc chứ không còn mặt mũi nào gặp người thân. Sau khi từ chối, xét thấy hoàn cảnh của cô đáng thương nên Công ty này nhận lo miễn phí thủ tục cho cô sang Mã Lai để làm việc. Đây chỉ là một số những trường hợp điển hình của những nữ công nhân lao động Việt Nam tại Đài Loan mà không được ai giúp đỡ. Hiện tại Đài Loan chỉ có một văn phòng của linh mục Nguyễn Văn Hùng , nhưng tại đây hồ sơ cũng đã chất lên như núi mà ngài không thể nào giải quyết xuể.