VỀ PHIÊN TOÀ XÉT XỬ NGƯỜI CÔNG CHÍNH
JB. Ng uyễn Hữu Vinh
Phiên toà nhỏ, sức vang lớn
Phiên toà ngày 8/12/2008 xét xử tám giáo dân với tội danh “Gây rối trật tự công cộng” và “phá hoại tài sản” là một phiên toà nhỏ. Tám giáo dân chỉ phá vỡ bức tường dài 3m bằng gạch đã cũ, và sau đó chính nhà nước đã phá bỏ đi. Trị giá tài sản bị phá chỉ đáng một bữa nhậu sơ sơ, bị cáo của phiên toà không nhiều.
Những bị cáo của phiên toà này chỉ toàn “công dân hạng hai”, không thế lực, không “tiền lực” cũng như không có bất cứ sự chạy tội, chạy án hoặc che đỡ nào bởi các ô dù trong hệ thống nhà nước như vẫn thấy khá nhiều. Họ cũng không thuộc bất cứ băng nhóm, băng đảng xã hội đen hay xã hội đỏ nào. Nói chung, họ thuộc nhóm người muốn xử thế nào cũng được, xử sao chịu vậy mà thôi.
Vụ án này càng không thể so sánh so với những vụ án khổng lồ như vụ án băng đảng đen và đỏ của Năm Cam hay vụ án thuộc các quan chức to nhỏ của nhà nước được đảo ngược chiều như PMU18. Vậy, nó chỉ là phiên toà nhỏ, thậm chí rất nhỏ.
Sự đặc biệt ở đây chỉ vì đứng trước toà hôm đó, không phải là những quan chức tham nhũng tiền tỉ, không là những cán bộ một thời có chức có quyền thét ra lửa, ký ra tiền. Họ đơn giản chỉ là những giáo dân bé mọn và chân thật. Những giáo dân này, không có những tài khoản ngân hàng kếch sù, không có nhà đất la liệt, không có bất động sản nổi chìm. Đặc biệt, họ không có âm mưu chính trị giành quyền cướp chức hay lật đổ nhà nước. Họ chỉ là những người dân đơn sơ, thật thà sống và làm việc chân chính trong một nhà nước mà họ được tôn vinh là Chủ(?)
Những giáo dân này không phá hoại vì thù hằn hay thực hiện cướp đoạt, tội ác vì nhà nước thừa biết họ không có tâm địa đó. Họ cũng không cướp bóc tài sản của ai về cho gia đình để vinh thân phì gia mà họ chỉ vì công lý, sự thật.
Ở họ, chỉ có một điều mà hệ thống nhà nước này không mấy dễ chịu là lòng tin vào Thiên Chúa, Thiên Chúa của Tình Yêu và sự Sự thật, sự Công bằng ở họ thật tuyệt vời hơn là tin vào những quyết định, những chính sách của nhà nước. Điển hình là họ không tin những bằng chứng mà UBND TP Hà Nội đã đưa ra nhằm biện hộ cho việc chiếm đoạt đất đai của họ trước đây và những quyết định đi theo nó.
Về phương diện lòng dân, chỉ đơn giản, họ đã thể hiện một hành động quá sốt ruột sau 12 năm trời mỏi mòn chờ đợi cán cân công lý hoạt động trong một nhà nước dân chủ, pháp quyền. Cũng đơn giản là họ đã nghe theo tiếng nói của Nhà nước, không chấp nhận tham nhũng, chia chác khu đất mà họ xác định là tài sản của họ.
Nhưng, vụ án có sức thu hút mãnh liệt sự chú ý của dư luận nhân dân, đặc biệt là dư luận quốc tế. Cộng đồng quốc tế không thể không chú ý những diễn biến của vụ án này, khi mà những thông tin gần đến ngày xét xử càng nóng lên.
Dù cho hệ thống truyền thông có ra sức bằng cách nào để tô vẽ hay bóp méo như những vụ việc trước đây với giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm sứ, thì những thông tin về những nạn nhân, những bị cáo, những tình tiết của vụ án cũng có sức lan toả ghê gớm.
Khó khăn nào sẽ đến với “nhà nước ta” khi xử những giáo dân này?
Trước hết, về phương diện pháp lý, đây là vụ án loại hình gì? Vụ án hình sự hay chính trị? Tất nhiên nhà nước đã bảo là vụ án hình sự rồi. Còn vụ án chính trị hoặc vụ án tôn giáo? Chẳng có đâu, ở Việt Nam làm gì có vụ án chính trị hoặc tôn giáo nào? Bởi nếu có, thì phải có tù nhân chính trị và tù nhân tôn giáo chứ? Nhà nước ta luôn tuyên bố ở Việt Nam không có tù nhân chính trị, cũng không có tù nhân tôn giáo, lương tâm, ở Việt Nam, chỉ có người vi phạm pháp luật phải đi tù mà thôi.
Khổ nỗi, báo chí nước ngoài và hệ thống thông tin trên mạng internet của người dân không coi là vụ án hình sự, bởi nếu là vụ án hình sự, thì những vụ này chỉ là “con muỗi” trong đầm lầy những vụ án hình sự hiện nay. Ở đó có đầy đủ các loại muỗi, vắt, ba ba thuồng luồng lổm ngổm, nhan nhản và ngông nghênh.
Hãy thử làm phép so sánh: 3m bức tường, trị giá chưa đến 3,5 triệu đồng (Chưa đầy 200$) bị phá bởi 8 người, như vậy mỗi người chịu trách nhiệm 25$. (Chưa đủ 500.000 đồng để khởi tố theo luật định. Ngay bức tường đó vẫn được người dân xác tín là của họ đã bị chiếm đoạt bất hợp pháp nên đó là bức tường bất hợp pháp).
Trong khi, chỉ một cán bộ của đảng, chắc chắn phải xuất thân từ “thành phần cơ bản của giai cấp công nông” nói theo ngôn ngữ dân gian là phải “ba đời ăn củ chuối” mới mong được có cơ hội thăng tiến đến như ông Nguyễn Việt Tiến. Tài sản của ông sau một thời gian làm cán bộ đã được đánh giá qua câu này trên chính báo của nhà nước: “Trong số khá nhiều đơn tố giác gửi đến Cơ quan điều tra, có một người xưng là “Người xây dựng”, làm ở Bộ GTVT cho biết: tổng tài sản của Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến và Nguyễn Việt Bắc đã lên tới khoảng 350.000.000 USD. Khoản tiền này do ông Tiến và “đệ tử” gom góp từ thời còn làm ở PMU18”. (Báo Sài gòn giải phóng)
Với đồng lương công chức nhà nước hiện nay, thử xem có phép tiên nào để “gom góp” được khối lượng khổng lồ tài sản đó? Hay các cán bộ của nhà nước không tham nhũng, chỉ giỏi làm kinh tế?
Vụ án được khởi tố rầm rộ, báo chí vào cuộc ác liệt, bao nhiêu tài sản, những hành vi của ông Tiến được báo chí vạch ra, nhưng cuối cùng thì ông Nguyễn Việt Tiến lại đàng hoàng bước ra khỏi nhà tù, các nhà báo thi nhau vào ngồi tù (?) Cũng chẳng ai xác định số tài sản đó ở đâu ra? Làm sao có? Chắc họ nghĩ rằng mọi người đều đã hiểu nên không cần điều tra?
Nạn tham nhũng ở Việt Nam đã được coi là “Quốc nạn”. Những phản ứng của cộng đồng dân chúng, của thế giới lo ngại về tham nhũng ở Việt Nam đến mức báo động đỏ từ lâu. Vụ PCI Nhật Bản gần đây cũng là những bằng chứng hùng hồn…
Nhưng “nhà nước ta” vẫn bình tĩnh, thậm chí có quan chức đã đề nghị báo chí Nhật Bản hạn chế đưa tin về vụ này? Câu chuyện đó đã làm trò cười cho thiên hạ, người ta nghĩ ông quan chức Việt Nam này lại muốn bê luôn hệ thống chỉ đạo báo chí xuất khẩu sang Nhật Bản.
Vậy, những vụ án với số lượng tài sản bị cướp đoạt, tham nhũng nặng nề, sao nhà nước lại không ưu tiên nhanh nhẹn như vụ 8 giáo dân Thái Hà hiện nay?
Nói về tội phá rối trật tự công cộng, hẳn người dân trong và ngoài nước chưa thể quên được vụ xịt hơi cay tại Linh địa Đức Bà tối ngày 31/8/2008 làm cả chục người bị ngất xỉu, trẻ em bị choáng phải đi cấp cứu. Tội ác rõ ràng, chứng cứ đầy đủ, biên bản lập ngay tại chỗ. Thủ phạm đã được xác định bằng hình ảnh, video, đơn từ đã kịp thời… Nhưng đến nay, vẫn chưa thấy hệ thống thực thi pháp luật vận động?