|
NGƯỜI LÍNH THỜI CHIẾN Thơ Ý Nga.
Tưởng niệm những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa đã nằm xuống cho quê-hương.
Run tay chị vuốt mặt chồng
Bờ môi anh nhận, ròng ròng lệ rơi
Lau cho anh, chị nghẹn lời,
Câu kinh đưa tiễn: “Thảnh thơi Anh về!”
Mặt anh nước mắt dầm dề
Giọt thương vợ khóc chảy về tim anh.
***
Bàn tay âu-yếm dỗ dành
Thêm lần chăm-sóc rất thành-thật yêu.
Khóc anh, chị khóc đã nhiều
Mắt anh hứng lệ, bao nhiêu cho đầy?
Đàn con đôi mắt thơ ngây
Vây quanh linh-cữu một ngày rất…mưa
***
Chị, giờ dù sáng hay trưa
Lòng riêng vẫn nhớ cơn mưa... xa vời...
Vẫn chờ, vẫn đợi nụ cười
Ngày vui Hoa Nắng sáng tươi Quê Nhà
Sau anh là chị: Hoàng Hoa,
Lính Thời Chiến vẫn bôn ba diệt thù
Dạy con từ một Chiến Khu
Với lòng Cứu Quốc lời ru lưu đày:
“Ơn Nhà, nợ nước đã vay
Trả sao cho đáng là tay anh hùng!”
Ý Nga, 19.7.2005.
NẾU TIM NGỪNG ĐẬP
Em đem chữ nghĩa ngào đường
Nhắc người nỗi đắng quê hương
Ngọt chưa để em thêm mật?
Thêm nhiều cho người biết… thương!
Em đem bằng, trắc ướp thơm
Vận, vần em trộn với cơm
Mời người mỗi ngày một chén
Ăn nhớ những rạ cùng rơm
Em gom tất cả rồi nè!
Người giữ giùm em kỹ nghe!
Mai em lỡ về chín suối
Một sông, một biển thơ... về
Quên nữa! Em gửi… con tim
Một lần: Tự Do, đi tìm...
Mà xa Quê Nhà lâu quá
Tim về, quan tài chớ… niêm!!!
Ý Nga, 13.8.2003.
AI CÕNG RẮN VỀ?
Dân tộc khổ, lòng nào chẳng đau?
Đất dần mất, dạ nào không thảm?
Khấu đầu cõng Rắn về “Thưa, bẩm…”
Hỏi Rắn vào nhà, dân chạy đâu?
Ý Nga, 3.10.2006.
THÁNG TƯ VÀ NHỮNG CÂU HỎI
Thơ Ý Nga.
Nguyễn Văn Thành phổ nhạc: THÁNG TƯ TƯỞNG NIỆM
http://www.danchuca.org/
http://www.danchuca.org/128kbps/ThangTuTuongNiem.mp3 (hi-speed)
http://www.danchuca.org/22Kbps/ThangTuTuongNiem.mp3 (lo-speed)
Có bao nhiêu gia đình
Sau tháng Tư tan nát
Năm Bảy Lăm “hòa bình”
Đời “tự-do”... đói khát
Có bao nhiêu người vợ
Đã mòn-mỏi chờ chồng
Trong nỗi niềm lo sợ
Chết cùng với cùm gông?
Có bao nhiêu người con
Theo ông bà ra Bắc
Thăm cha rất gầy mòn
Chuyện nhà không dám nhắc?
Có bao nhiêu người mẹ
Chết theo con trùng dương
Chuyến hải trình hóa… “nhẹ”:
Chẳng còn ai vấn vương?
Có bao nhiêu thuyền nhân
Quên được điều oan nhục
Đã gánh chịu vào thân
Ngày xa lìa “hỏa ngục”?
Có bao nhiêu chiến-sĩ
Một đời vì nước non
Gương anh hùng bất tử
Trách-nhiệm luôn giữ tròn?
Có! Xin thưa rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay đảng đỏ máu
Tội dân mình bao nhiêu!!!
Ý Nga, 16.2.2004.
TƯỞNG NIỆM
Em thổi bập bùng ngọn lửa lên
Cho anh, cho chị… từng lênh đênh
Biển Đông năm ấy người trôi xác
Rong biển năm này xanh sắc thêm
Em cắm chân nhang, nhìn khói bay
Run run, sắc đỏ loang tay gầy!
Máu anh, máu chị… còn in dấu
Những phút kinh hoàng, phận chẳng may!
Ý Nga, 18.1.2003.
VIỆT CỘNG
Sanh tâm lừa lọc, Tàu “mua” đất
Ra dạ bất lương, Đảng “bán” Nhà
Con con, cháu cháu; Nhà mở cửa
Bác bác, ông ông; giặc vào ra
Ngất ngưởng ngôi cao Tàu ra lệnh
Chầu rìa xớ rớ Đảng: “Dạ thưa…”
Ý Nga.
Denver, 3.10.2006.
TỬU ĐỨC “TỤNG”: “TAM VÔ THA HỒ… DZÔ”!
“Dân ðói mà ðảng thì no
Sức ðâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày
Đảng béo mà dân thì gầy
Độn bắp, ðộn sắn biết ngày nào thôi?”
Ca Dao.
Giàu sang, trưởng giả tiệc tùng
Đêm đêm đóng cửa chúc mừng đàn… anh
Ban ngày cửa ‘‘mở…kinh doanh”,
“Đỉnh cao trí tuệ” cạnh tranh ngấm ngầm
Một bầy “cao thủ võ lâm”
Sáng say, chiều xỉn, tối… mâm rượu nồng:
Thằn lằn, chuột, rắn, dơi, còng…
Đười ươi một lũ càng trông nực cười!
Chịu… chi và lại chịu… chơi,
Muôn trò bủn xỉn nhờ thời “Tam… Vô”*
-Tại sao không hưởng? Cứ…”dzô”!
Thời nhu yếu phẩm bác Hồ đã… “dzông”!
Bia đen, rượu đỏ cũng… Hồng!
Công an, đồng chí đả thông Ban, Ngành.
Đảng viên, bộ đội linh đình,
Say sưa mãn tính, “hòa bình” chê… cơm:
-Tội chi khố rách, áo… ôm
Quyền cao, chức trọng phải chôm… gái hiền!
*
“Tam Vô” “dzô” mãi hóa ghiền,
Càng ghiền hạng nặng càng… tiền “đô” kêu
Buôn nguời, bán đất… đủ chiêu!
-“Tiền dư đem rửa! Bao nhiêu, ai dòm?”
Kỳ đà, cóc, nhái… đầy mồm,
“La-de, rượu đế tẩm thơm…” om sòm!
-Máu bò, ếch, thỏ, nai, hùm,
Dê, rùa, thuốc bắc đem hầm thai, nhau [1]
Mau mau nhậu! Nhậu cho… lâu!”
Hết quán cóc lại cao lâu: mới… về!
Cần câu say quắc [2] mới…phê
Đua nhau nốc cạn, đê mê kiểu này:
Đổ bia xả láng vào giày [3]
Thi nhau…” Bợm nhậu rót đầy, đẩy đưa.
Công an tham nhũng cù cưa:
-“Nhân dân làm chủ? Sáng, trưa phải… làm!
Tự phê, tự kiểm? Đã nhàm!
Sửa sai? Đảng dốt, càm ràm ai ưng?
Con ma men thích tưng bừng!
Uống đi cho đã! Phừng phừng, rót thêm!
Cho nôn [4] thốc tháo hũ mềm
Mới ra hảo hán! Bõ thèm thuồng xưa!
Nhân dân không uống, rượu thừa
Tiền mình không thiếu; nhịn, chừa làm chi?”
***
Dân không uống, lại khổ vì,
Những tay bợm nhậu! Lâm ly chưa nào!
Lưu Linh hồn ngất trời cao
Thu chi đệ tử lắm vào, Lưu Linh?
Quê hương, Trung Cộng rập rình
Lạnh răng, môi hở: mặc tình… lấn qua
Đảng say; bán Nước, bán Nhà
Dân ta còn… tỉnh. Thương là thương ơi!
Đảng, Đoàn, băng, nhóm… mê tơi!
Việt Nam tơi tả! Khổ đời dân oan!
Ý Nga
Calgary, 19.11.2006.
1-“Tam Vô” = Vô tổ-quốc, vô tôn-giáo, vô gia-đình.
2-Thai, nhau = thai của những hài nhi vừa tượng hình trong bụng mẹ
3-“Say quắc cần câu” = say mềm. Cách nói của người miền Nam
4-Dùng chiếc giày mang dưới chân làm ly để uống mà đo tửu lượng nhau.
5-Nôn = ói, mửa.
NỖI BUỒN KHÔNG RIÊNG!
Đồng Đăng bạn đã biết thừa,
Mà đành chịu mất Kỳ Lừa, Tam Thanh?
Người-Chinh-Phụ, rạng sử xanh,
Ôm Con Hóa Đá, vang danh lưu truyền
Thương thay là phận thuyền quyên
Đã thành tượng đá, bạo quyền chẳng tha!
Mất Nàng, buồn cả thi ca
Mất Nàng, mất cả Bài Ca Trữ Tình
*
Tôi buồn, riêng dạ xót tình
Dân buồn, chung chuyện nước mình suy vong
Mà nào chỉ mất Nàng không…
Còn bao mất mát! Ai không uất hờn?
Ý Nga, 29.4.2002.
DÂN BÁN MÁU, TÔI HÓA ĐIÊN
“Nông dân đi bán máu
Lấy tiền mua cơm canh
Sống chờ ngày… bán tiếp”.
Thơ Nguyễn Hữu Nhật
Sự thật của Việt Nam
Bây giờ sung sướng nhỉ?
Khỏi cần phải lũ lam
“Bán buôn” hoài, chưa… phỉ?
Bán máu xong nằm chờ
Chờ xong lại… đi bán
Nhà nước thật ngon ơ
Cứ… mua hoài! Không ngán!
“Hỏi đất, đất không nói
Hỏi Trời, Trời chẳng nghe”*
Thơ họ Cao có khói?
Sao mắt tôi bị nhòe?
Viết gì được lên… Tiên,
Con Hồng và cháu Lạc?**
Hình như tôi nổi điên
Mỗi lần nghe “đảng, bác”
Bạn ơi! Làm chi đó?
Có kêu Đất với Trời?
Một Việt Nam khốn khó
Thơ, văn nỡ rong chơi?
Ý Nga, 4.1.2003.
*Thơ Cao Bá Quát.
**Họ Hồng Bàng và Lạc Long Quân.
CỦA DIỆN TƯỞNG BUỘC MÀ CHƠI
Đảng lấy thống khổ của dân
Thắt làm sợi dây… oan trái
Nhuộm thắm những máu “nợ-nần”
Lừa bịp bằng mưu “giải-phóng”
Đem treo vào cổ ngắm chơi,
Khoe quyền: sinh, sát thay Trời…
Rồi thắt như thắt cà-vạt,
Nghênh-ngang vỗ ngực với đời
(Cà-vạt sẽ thành thòng lọng
Tự tay, đảng xiết cổ mình
Cho dù trên, dưới chằng tinh
Dạy nhau lắm trò qủy kế!)
Vì ướt lệ bao hồn oan,
Giãn nở không sao tháo được
Tha-hồ đảng khóc, đảng than
Quên rằng: chính tay đảng buộc.
Ý Nga, 12.2.2003.
---------------------------------------
*Cà vạt = Cravate.
|