|
CHẾ ĐỘ NẦY LÀ CHẾ ĐỘ NÀO? Lão Ông
Đây những “con người” không còn biết “nhuc nhã!”
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Đôc Lập đồng nghĩa với cúi đầu hiến đất cho kẻ thù
Tự Do đồng nghĩa với Xin-Cho, ban phát và
Hạnh Phúc đồng nghĩa với Đói Rách?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Nhân dân bị xem là kẻ thù
Tôn giáo là thuốc phiện, và
Tri thức là cục phân làm tốt tươi chế độ?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Đảng cầm quyền là đảng cướp
Kẻ cầm quyền là dân làng bịp, trí trá, và
Công an là du đảng, lưu manh?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Người lãnh đạo mất trí nhớ, hứa rồi quên ngay
Kẻ cầm quyền láo hơn Cuội, và
Quan chức tham nhũng nhứt thế gian?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Người khôn đi học tập
Thằng ngu làm thầy, và
Kẻ cướp dạy dân gìn giữ của công?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Trẻ em không có sửa bú
Người bịnh không thuốc uống, và
Con đại gia tặng điện thoại cho gái giá hơn 20.000 đô la?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Trường học là chơ chữ
Cấp bằng là tờ giấy lộn, và
Nghề giáo không ai muốn làm?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Y công đảng ủy làm giám đốc
Bác sĩ làm nhân viên, và
Bịnh nhân nằm dưới đất?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
“Anh hùng” nhiều hơn rắn chuột
“Thac sĩ” nhiều hơn nước biển
“Tiến sĩ” nhiều hơn cây rừng
Đất nước vẫn là một trong những quốc gia nghèo đói nhất, và
Nhà nước hãnh diện đi ăn mày, ăn xin xứ người?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Trời Phật bị mời ra khỏi chùa
Thiên Chúa bị đuổi ra khỏi nhà thờ, và
Gian hùng bá đạo được đem vào thờ cúng?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Kẻ cầm quyền hò hét, chủ trương…
“Giết, giết nữa ban tay không ngơi nghỉ!”
Và nạn nhân là những người dân lành vô tội?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Nhà của dân bị chiếm
Ruộng đất dân bị tịch thu, và
Tài sản giáo hội bị cướp?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Lưu manh tự xưng là “quan chức”
Việt gian trở thành “anh hùng,” và
Người yêu nước bi tù đày?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Cưu du đảng… làm xếp công an
Cựu xếp công an trở thành bộ trưởng, thủ tướng, và
Kẻ cầm quyền dùng trộm cướp làm đồng minh đập phá nhà thờ,
sỉ nhuc, khêu khích giáo dân cầu nguyện?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Kẻ ngu dốt
trí trá
lưu manh
gian hùng
lừa đảo
bá đạo
vô cảm
mất hết nhân tính
không còn biết mắc cở, xấu hổ, nhuc nhã
tự cho mính là ‘đỉnh cao của trí tuệ loài người?”
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Quốc gia bị đồng hóa với đảng cướp
Yêu nước thì phải yêu bọn lưu manh, và
Lãnh đạo là độc quyền của bọn buôn dân, bán nước?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Tốt bị xem là xấu và xấu biến thành tốt
Đúng bị xem là sai và sai trở thành đúng, và
Khôn bị xem la ngu và ngu trở nên khôn, “đỉnh cao của trí tuệ?”
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Lập pháp/quốc hội chỉ biết hai chữ “nhất tri”
Hành pháp/nhà nước là tai sai, thừa hành
Tư pháp/tòa án dùng luật rừng xanh, và
Đảng pháp bao trùm tất cả?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Kẻ vô thần làm trưởng ban tôn giáo
Kẻ dốt luật làm Bao Công xử án, và
Thằng lưu manh giàng về “đạo đức cách mạng!”
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Thông tin là bẻ cong ngòi bút
Truyền thông là bóp méo sự thật, và
Báo chí là… chó nghiệp vụ sủa theo lệnh kẻ cầm quyền?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Tờ hộ chiếu có “dấu cờ đỏ sao vàng” bị khinh khi ở nước ngoài
Người dân cầm hộ chiếu cảm thấy nhuc nhã, và
Bọn cầm quyền vẫn mặt trơ, vô cảm, vô tri, không biết hổ thẹn?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Đôc Lập là quyền riêng của công an
Tự Do phải xin phép và được ban phát, và
Hạnh Phúc là đặc quyền của đảng viên, cán bộ, đại gia?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…
Con người bị hạ xuống hàng chó ngựa
Người dân xếp hàng cả ngày khiếu kiện, kêu oan
Làm xấu hổ cả nước, và
Đàng và nhà nước thì… xạo hết chỗ nói?
Chế độ nầy là chế độ nào mà…?
Trả lời chẳng phải tìm lâu
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Chinh danh thủ phạm tên… HỒ CHÍ MINH!
07-10-2008
Trò chơi dân chủ - Trần Sơn
Không như ông TBT đảng CSVN dõng dạc trước đám nghị gật: “Không có trò chơi dân chủ ở Quốc hội này”, Thực ra là có. Trò chơi này, người lớn bày cho lũ con nít chúng tôi chơi từ những năm 60 – 70 thế kỷ trước. Ở miền bắc XHCN, nơi mà “nền dân chủ gấp triệu lần tư bản thối nát” vẫn tồn tại tình trạng tòa xử không có luật, toàn xử theo nghị quyết, chỉ thị. Không cả luật sư bào chữa. Thậm chí còn không cả ra tòa vẫn được ăn cơm tù cả chục năm. Nỗi khát khao có được một nền tư pháp công minh được người lớn dạy cho con nít chơi trò Quan Tòa – Chỉ Điểm.
Hồi ấy chúng tôi chơi trò này hứng thú lắm. Nhiều anh chị trên 18 – 20 cũng hào hứng tham gia chơi trò này mà không biết rằng đấy là nỗi khát khao, ước vọng của cả một lớp người sống trong chế độ thiếu dân chủ, nhân quyền. Sỹ phu Bắc Hà là vậy, cái gì muốn nhắn nhủ đến nhà cầm quyền đều có lối dạy cho con nít nhiều trò nghịch ngợm, sáng tác ra nhiều bài vè nhăng cuội bày cho chúng nghêu ngao hát... Nghĩa là mượn lời trẻ nít để “chửi chế độ”.
Để khỏi mất thời gian bạn đọc, tôi xin tóm tắt trò chơi như sau:
Trò chơi phải đủ 5 người. Vẽ ra 5 cái thăm: Quan Tòa, Chỉ Điểm, Luật Sư, Ăn Cắp và Đao Phủ.
Cái thằng tôi vốn khéo tay nên lúc nào cũng được giao nhiệm vụ vẽ thăm. Trên mẩu giấy năm hào hai bằng một phần tư lòng bàn tay, bao giờ tôi cũng vẽ Quan Tòa là một ông có râu ba chòm, đầu đội mũ cánh chuồn, ngồi chiễm chệ, trên bàn trước mặt có một chai rượu. Chỉ Điểm tôi vẽ một thằng cha đầu đội kê-pi, miệng ngậm còi, tay trái với ngón trỏ chỉ thẳng, tay phải cầm khẩu pạc-khoọc. Luật Sư tôi vẽ tóc giả, áo thụng, một tay cầm sách, một tay cầm bút lông ngỗng. Ăn Cắp trông vui lắm, tôi vẽ một gã non choẹt, mặt mày nhớn nhác, tóc dựng ngược, hai tay cầm hai bu gà đang chạy hớt hải. Còn Đao Phủ thì thôi rồi, rất ấn tượng là một ông hộ pháp mặt mũi bậm trợn, cởi trần trùng trục, một tay cầm dây thừng, tay kia cầm thanh đao rõ sắc, hai chân dạng háng. Oai lắm.
Thăm được gấp kín lại, bỏ vào mũ. Mỗi người bốc ngẫu nhiên một lá thăm. Ai có thăm Chỉ Điểm phải trình thăm ra đầu tiên, và nhiệm vụ là phải chỉ ra bốn người kia ai là Ăn Cắp. Chỉ đúng không sao, thằng Ăn Cắp phải ra tòa. Chỉ sai thì Chỉ Điểm phải ra tòa thay nó.
Đoạn này là vui ra phết, ai mới chơi mà bốc phải thăm Ăn Cắp là mặt mày xám ngoét. Thằng Chỉ Điểm già đời nó đọc ra ngay. Sau đó là hoặc Chỉ Điểm ra tòa nếu chỉ sai, hoặc Ăn Cắp ra tòa nếu chỉ đúng. Lúc này ai có thăm Quan Tòa thì được phán: “Cho nó 5 cái búng tai“. Ai có thăm Luật Sư thì có quyền phán tiếp: “Không, tha bổng cho nó, hoặc cho nó 2 cái búng tai thôi”, hoặc “Không, cho nó 10 cái búng tai vì tội chỉ bậy v.v...” Nghĩa là tùy Luật Sư, phán quyết cuối cùng là ở Luật Sư. Lúc này thằng nào có thăm Đao Phủ là sướng nhất, được búng tai thằng khác theo đúng phán quyết cuối cùng của Luật Sư.
Búng tai xong là xong, gấp thăm như cũ, bỏ vào mũ, xóc lên, chơi lại.
Vậy đấy, trò chơi rất đơn giản, cũng không kém phần hồi hộp, cũng cãi cọ nhau chí chóe: “Sao mày búng tao đau thế ? Ban nãy tao đâu có búng này ác thế này, được rồi, để đấy, lần sau tao mà làm Đao Phủ mày biết tay tao”. Hoặc “Ê, Luật Sư chơi gian quá, ván trước tao chỉ sai, mày tăng lên 10 búng, ván này em mày chỉ bậy, mày tha bổng là sao“. Rồi cũng oánh nhau ỏm tỏi. Nhưng không sao, mai rồi cũng chơi lại. Con nít là vậy mà.
Sao chốn công đường ở xã hội Việt Nam thiếu vắng Luật Sư ? Mà có cũng chẳng mấy tác dụng gì. Đến giờ vẫn vậy. Hoặc bộ máy hành pháp làm sai có chịu trách nhiệm gì đâu. Mà ở trò chơi này vai trò Luật Sư được đề cao như thế và Chỉ Điểm phải ra tòa thay cho Ăn Cắp…
Khi tôi lớn lên, bố tôi mới giải thích cho tôi biết ý nghĩa của trò chơi. Nay tôi viết ra hầu quý vị đọc cho vui vậy.
Trần Sơn
|