Tôi tự hào hay tôi nhục nhã
Tôi là ai đang sống ở đâu
" Trải qua mấy cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng"...
Tôi tự hào (vì ) ngàn năm dựng nước
Cha Ông ta ao ước từ lâu
(chuyện ) An Dương Vương , Trọng Thủy , Mỵ Châu
Nhân nghĩa đó mà giận hờn cũng đó
Tôi tự hào Việt Nam nắng gió
Bắc - Trung - Nam dải lụa ba Miền
Người yêu người , hòa hợp thiên nhiên
Nặng ân nghĩa , sâu tình Dân Tộc
Tôi tự hào người Việt Nam anh dũng
Dám hy sinh và biết hy sinh
Như Lê Lai quên cả thân mình
Trần Bình Trọng với nụ cười ngạo nghễ
Nhưng ngày nay tự hào đâu đó ?
Tôi đi tìm , đi hỏi , đi xin
Không ai cho mà tôi cứ mãi tìm
Mà đâu thấy món hàng xa xỉ !
Tôi nhục nhã vì có bìa Hộ Khẩu
Là thẻ tù tôi nắm trong tay
Nó vô hình và hữu ý thay !
Một cái ách tôi mang trên cổ
Hộ Khẩu ơi ! ơi Hậu Khổ ơi !
Chỉ vì nó tôi cười ra nước mắt
Và bao người (hai) bàn tay nắm chặt :
"... Mọi lợi quyền trong Hậu Khổ thôi "!
Tôi nhục nhã vì mang Hộ Chiếu
" Cộng Hòa " kia còn " Xã Hội " ở đâu ?
"Chủ Nghĩa " gì ta (phải ) đội trên đầu
Bao lạc lõng và bao tăm tối !
Tôi nhục nhã vì mang Hộ Chiếu
Một " Việt Nam" Không đáng bị (khinh) nghèo
Dân nước mình không đáng (bị) gieo neo
Bởi quốc nạn ( tham nhũng ) thành ra như vậy
Tôi tự hào và tôi nhục nhã !
Tôi là ai , đang sống ở đâu ?
" Trải qua mấy cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng " !