Tôn Giáo và Nghị Quyết 36

Tuyết Mai

Là một phật tử tôi rất đau lòng khi phải viết bài này, lên tiếng để đồng bào phật tử hiểu rõ hiện trạng sư quốc doanh, sư hổ mang đã và đang hoạt động mạnh trong và ngoài nước.

Qua bài học lịch sử năm 1963, CSVN học được bài học sức mạnh của quần chúng không vũ khí, sức mạnh của phật tử VN. CSVN biết không thể tiêu diệt tín ngưỡng, không thể đàn áp tôn giáo mãi được nên đã mưu mô lập ra Giáo Hội Phật Giáo VN ( Phật giáo quốc doanh) với những sư quốc doanh, sư hổ mang, để chia rẻ tăng sĩ, để biến tướng Phật giáo, hướng dẫn đồng bào phật tử đi theo con đường đạo của chúng. Vì mưu đồ chính trị, CSVN đã cài vào hàng tu sĩ những tên công an đầu trọc, áo vàng, áo nâu để làm công cụ cho chúng, lũng đoạn Phật giáo truyền thống Việt Nam.

Người dù có lòng tin ở Trời Phật, cúng dường, xây chùa, đúc tượng, ấn tống kinh sách…tạo bao nhiêu công đức đi nữa mà không quy y Tam Bảo, thì cũng không được coi là phật tử (con của Đức Phật). Trong lễ quy y, phật tử phải phát nguyện quy y Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng, nghĩa là phải tôn kính ba ngôi quý báu: thứ nhất là Đức Phật , thứ hai là pháp( kinh điễn) và thứ ba là Chư Tăng, những vị xuất gia tu hành. Tăng đứng hàng thứ ba trong đức tin của phật tử.

Tăng là những vị đã diệt dục, từ bỏ vật chất thế gian, theo đúng con đường (đạo) giải thoát của Đức Phật chỉ dạy. Đối với đại chúng phật tử, Tăng là hiện thân, là sứ giả của Như Lai trong vai trò truyền thừa chánh pháp. Phật tử vô cùng cung kính chư tăng, đã chỉ dạy, hướng dẫn, đem đến cho họ những hiểu biết cao siêu, mầu nhiệm của phật pháp. Phật pháp mênh mông, nhưng căn bản là “Từ, bi , hỷ, xả”, vạn vật là “vô thường”, “ vô ngã” và “Nhân – quả” là chân lý, trồng nhân nào hái quả nấy.

Sau mấy mươi năm dưới chế độ CS, người Miền Bắc không có tự do tín ngưỡng và sau hơn ba mươi ba năm , người Miền Nam cũng không có tự do tôn giáo, phản ứng tự nhiên là ngày nay dân chúng tìm đến đạo giáo mỗi ngày một đông. CS biết không thể tiêu diệt tín ngưỡng, không thể đàn áp tôn giáo mãi được, nên đã mưu mô lập ra Giáo Hội Phật Giáo VN( Quốc doanh).

Tổ chức Phật giáo VN này gồm rất nhiều sư quốc doanh, là những cán bộ, được nhà nước giáo dục cẫn thận về chủ nghĩa, đường lối để tuyên turyền, vận động cho chính sách Xã Hội Chủ Nghĩa của Đảng và Nhà nước cùng một số sư sãi cầu an, bỏ ra ngoài chuyện đời, chờ phật tử cúng dường cho ăn, nhắm mắt quay lưng trước những thảm cảnh đau thương của dân tộc.

Hiện nay CS bỏ tiền ra xây rất nhiều chùa thật lớn, nhưng không phải là nơi thờ phượng tín ngưỡng mà là những nơi du lịch để hốt bạc hay xin xâm (mê tín). Các Sư là những “thầy cúng”, tụng niệm và hát vọng cổ ở những đám tang lấy tiền kiếm sống. Nhiều chùa có thuyết giảng nhưng đề tài xa rời phật pháp như “Môi trường và Phật giáo” …nói vớ va vớ vẫn cuối cùng thông dịch sai lời Phật dạy, kêu gọi người tu theo Phật không nên làm chính trị, nó là mầm của tham , sân, si. Việc chính trị nên để cho người làm chính trị lo, sư quốc doanh thuyết giảng như vậy nhằm mục đích tách rời đa số quần chúng phật tử ra khỏi những nhà lãnh đạo chính trị, chống lại chế độ CS.

Việc tổ chức cơ cấu của Giáo Hội VN là do sự chỉ định, sắp xếp của Ban Tôn Giáo Nhà Nước. Muốn xây chùa, muốn có chức như “Đại Đức”, “Thượng Tọa”, “Hòa thượng” thì phải có “phong bì” lo lót. Kinh kệ thì ai muốn viết thế nào tùy ý, tha hồ sản xuất băng giảng để bán. Những sư quốc doanh phân chia Nam , Bắc, kéo bè kéo cánh, họ là những con cờ, những con lật đật của chính quyền, hủy diệt hình ảnh tôn kính của một nhà sư Phật giáo.

Lễ Vesak là một ngày lễ quốc tế vinh danh Đức Phật, đáng lẽ do những nhà lãnh đạo tôn giáo tổ chức nhưng mọi việc do chính quyền sắp xếp, thậm chí chính quyền trả tiền phi cơ cho những đại biểu ở hải ngoại được mời về tham dự. Vesak đã được đám sư quốc doanh tiếp tay, dùng cơ hội này cho mục tiêu chính trị, “bày hàng” cho thế giới thấy ở Việt Nam có tự do tôn giáo, lễ phật giáo được tổ chức rình rang ở Việt Nam.

Sãi Nhật Từ cho biết mỗi mùa Hè ông đi ngoại quốc để thuyết giảng, ông đã đi Mỹ hai lần, đi Úc bốn lần và nhiều quốc gia khác, mỗi nơi ít nhất hai ba lần, vì vậy ông cho là có tự do tôn giáo ở VN. Sự thực là chính quyền chỉ cho ông và những sư quốc doanh được tự do đi lại, tự do thuyết giảng, còn những vị sư theo Phật Giáo Thống Nhất thì luôn gặp khó khăn, thường bị công an triệu tập tới văn phòng để “làm việc”, họ bị hăm dọa, sách nhiểu, canh gác, theo dõi, ngăn cản sự đi lại, bị chận bắt giữa đường, hành hung, cướp tài sản, bắt ép hoàn tục, bị đấu tố trước dân chúng. Họ cũng bị sư quốc doanh trục xuất để chiếm chùa. Những chùa không theo Quốc Doanh luôn bị công an lẫn lộn, theo dõi, quay phim, ghi âm làm cho phật tử lo sợ nên bỏ chùa, bỏ những Thầy tu chân chính.

Nhiều phật tử ở hải ngoại về VN, thấy dân chúng đi chùa rất đông tưởng là có tự do tôn giáo, nhưng đông không có nghĩa là có tự do tôn giáo. Chỉ có những chùa thuộc sư quốc doanh mới được phép tụ tập đông người, chính quyền tạo phương tiện để phật tử đến các chùa quồc doanh càng đông càng tốt để nghe sư quốc doanh thông dịch phật pháp sai lạc, ru ngủ quần chúng… theo Phật thì không nên đấu tranh.

Hiện nay phần đông phật tử siêng năng đi chùa, nghe thuyết pháp là người già, phụ nữ, không quan tâm đến chính trị, cứ nghe có Thầy trong nước ra giảng thì nao nức đến nghe, cung kính cúng dường tiền bạc để thầy có tài chánh “lưu diễn” nhiều nơi. Nhiều phật tử chẳng những không ý thức vấn đề “tôn giáo vận” của CS mà còn bất bình thấy quần chúng tẩy chay mấy sư quốc doanh. Họ cho là hồ đồ, “chụp mũ” vô cớ.

***

Bậc chân tu chân chính và thầy quốc doanh có gì khác nhau, ông nào cũng cạo đầu, mặc áo cà sa, làm sao nhận diện ra sư thật, sư giả. Qua ngôn từ, tư cách , đồng bào có thể phán xét được.

Thử phân tích email của Sãi Nhật Từ, thuộc Ban giảng huấn, Bộ môn Triết Học Phật Giáo của Viện Đại Học Phật Giáo VN. Ông ra thuyết giảng ở chùa Hoa Nghiêm ở Virginia. Bị phản đối, ông gởi email trên net: “Tôi mong ông/bà và những ai chống đối tôi trong các diễn, nếu có bản lãnh của một con người có văn hóa và đạo đức thì hãy đến đối thoại với tôi trong tư cách của một con người lương tri. Tất cả xuyên tạc và chụp mũ người khác mà không dám đối thoại chỉ thể hiện một tâm tưởng bệnh hoạn, một phong cách kém văn hóa, một con ngừơi không xứng nghĩa con người trong xã hội văn minh tiền bộ…

Tốí hôm qua , sau khi tôi giảng xong, đã có hai ngừời chất vấn và thể hiện quá rõ ác ý xuyên tạc và thiếu nghiêm túc của một người có lương tri. Chẳng lẽ đó là văn hóa của người sống trong thế kỹ tự do và tiến bộ? Những ai có tinh thần như thế đừng nên làm cho nền văn hóa phương Tây bị ô uế bởi hành động thiếu văn hóa Việt Nam của mình. ..”

Ái ngữ là giới thứ tư của phật tử, đối với một vị Tăng, là sứ giả của Như Lai, phải giữ tới 254 giới, Sãi Nhật Từ phát ngôn như vậy đã chứng tỏ tâm tràn ngập sân si, hiếu chiến. Giáo lý “Từ Bi Hỷ Xả” của Phật ông để đâu? tự mình không dạy được mình, thì dạy được ai mà ra hải ngoại?.

Với tư cách này, chính Sãi Nhật Từ đã làm ô uế cửa thiền, phá tan hình ảnh đáng tôn kính của một nhà sư Phật Giáo, trong lòng phật tử VN.

Hãy phân tích email của Sãi Lệ Thọ: "Sáng nào mở hộp thư là đầy nhóc mail của một số người ăn không ngồi rồi, nhưng nhiều bơ sửa, cho nên ở VN gọi thành phần đó là “Rững mỡ”. Phật giáo gọi hạng này là “nhàn cư vi bất thiện”..

Cộng sản đâu có dư hơi mà đi làm mấy cái chuyện ruồi bu đó. Bởi trước kia đối thủ có xe tăng tàu chiến mà không làm gì được thì ngày nay lại đi sợ ba cái đám tàn quân bất tài đó hay sao. Nói như Bùi Giáng “… tụi bây là cả đám vô lương tri, không phải con ngừơi”.

Cộng sản đã vào chơi trong tòa Bạch Ốc rồi quý vị ơi, cứ ở đó mà mơ hoài tội nghiệp quá! …Vatican bây giờ chỉ còn cái vỏ.”

Bức thư thứ hai Sãi Lệ Thọ viết: ”Các vị bị sốc phản vệ tâm lý, nỗi đau cứ ám ảnh dày vò nên phải tưởng tượng ra mình là một nhân vật quan trọng, và phải làm cái gì đó như một chiến công hiển hách, để trí tưởng tượng thỏa mãn…Cuối đời tâm thức bị đọa lạc. Chứ trước mắt tôi những loại người đó không là đám cà đám ớt gì đâu…Tôi không chủ trương mất thời gian cho mấy cái việc trao đổi kiểu đường phố với những ngôn từ thiếu tự trọng vì bệnh hoạn…”

Đọc qua những lời lẽ này độc giả không thể tưởng tượng được ngôn từ này là từ một bậc tu hành, có chức sắc “Đại Đức”. Đại Đức Thích Lệ Thọ, trong Ban giảng huấn Bộ Môn Triết Học Phật Giáo thuộc Đại Học Phật Giáo VN (Vietnam Buđhist University).

“Đại Đức” của VC có tư cách như thế này, thật là đau lòng! Phật giáo VN đang bị phá sản.

Chăm ngôn của người Phật tử là “Bi Trí Dũng”, xin những phật tử có lòng thiết tha với đạo pháp, hãy thể hiện tinh thần “Vô Úy”, bằng cách mạnh dạng đứng lên lật mặt những sư hổ mang , đang trốn núp dưới lớp áo cà sa, phá tan ánh đạo vàng mầu nhiệm.

“Nhân - Quả” là chân lý, là căn bản giáo lý của Đạo Phật. Gieo nhân nào sẽ nhận quả nấy. Chắc chắn CSVN vì mưu đồ chính trị, đã ác độc đưa những sư hổ mang vào Phật giáo, thì nhất định cả hai, CSVN và những sư hổ mang sẽ lãnh quả báo nặng nề một ngày không xa.

Ước mong người Phật tử đừng mê muội, thấy ông nào đầu trọc, áo nâu thì kính “tăng”, xì xụp lạy xá, cúng dường và chí tâm khắc ghi lời vàng ngọc Thầy dạy. Qua hai emails trên, quý vị thấy rõ được hiện trạng sư quốc doanh, sư hổ mang đang hoạt động trong Phật giáo VN. Theo Nghị Quyết 36, những sư sãi quốc doanh đang xếp hàng diển hành ra hải ngoại, thuyết giảng, thông dịch sai lạc kinh sách Phật, nhầm ru ngủ đồng bào phật tử ở hải ngoại: “theo Phật thì không làm chính trị”. Đây là mưu đồ của CSVN “tách rời người lãnh đạo chính trị ra khỏi quần chúng”.

Nếu không phải là sư quốc doanh thì đi lại ở VN cũng gặp khó khăn, nói chi được đi ra hải ngoại . Xin đồng bào phật tử sáng suốt, ý thức vấn đề “Tôn Giáo Vận” của Nghị Quyết 36, mỗi khi mời sư ni từ trong nước đến thuyết giảng ở chùa mình.

Quý vị nào tích cực hơn thì viết thư cho Tổng Lãnh Sự Mỹ ở Saigon biết kế hoạch đưa sư quốc doanh qua Mỹ cho mục tiêu chính trị, thi hành Nghị Quyết 36 của chính quyền CSVN.