Xúm lại đánh hội đồng, cướp tập thể !!!

BBT TDNL#58 Tại Việt Nam, ngoài quốc nạn tham nhũng trong hành chánh, ngu dân trong giáo dục, “cắt cổ” trong y tế… còn có quốc nạn “đào đường” trong giao thông. Ông giao thông vừa làm đường trơn tru bóng loáng, ông bưu điện đã vội đào lên đặt cáp quang, dây điện thoại. Bưu điện vừa lấp xong, ông cấp thủy lại vội xới tung lắp ống dẫn nước. Cấp thủy mới lấp lại, ông thoát nước đã vội nạy đường chôn ống cống xây hố ga… Tất cả chứng tỏ một sự bất phối hợp làm công quỹ hao hụt, giao thông tắc nghẽn, dân tình khổ sở điêu đứng. Tuy nhiên, bù lại, có một quốc nạn khác cũng làm dân tình điêu đứng, song có sự phối hợp rất ăn ý, rất thần tình, đó là quốc nạn ăn cướp của công và của tư. Một sự phối hợp giữa chính quyền, công an, báo chí, mặt trận mà nhân gọi là “xúm lại đánh hội đồng, cướp tập thể”. Xin đơn cử vài ví dụ tiêu biểu gần đây.

1- Trước hết là vụ công ty Tư vấn Quốc tế Thái Bình Dương (Pacific Consultants International PCI) của Nhật Bản (NB) mới bị báo chí NB phanh phui và tòa án NB xét xử về tội đã chi tiền huê hồng 15% cho cơ quan PMU của Việt Nam từ năm 2001 để được trúng thầu dự án Đại lộ Đông Tây dài 22 km ở Sài Gòn, một dự án thực hiện với đồng vốn ODA của NB. Công ty PCI đã phải nộp từ 800 ngàn đến 2 triệu đôla cho một quan chức CSVN mà báo chí Nhật bêu danh là Huỳnh Ngọc Sỹ, Phó Giám đốc Sở Giao thông Công chánh Sài Gòn, kiêm Giám đốc Ban Quản lý PMU Đại lộ Đông Tây.

Ngay từ tháng 06 năm nay, cơ quan công tố Tokyo đã nhờ Bộ Ngoại giao Nhật chuyển hồ sơ vụ PCI hối lộ sang Hà Nội để nhờ chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cộng tác trong cuộc điều tra. Thế nhưng viên thủ tướng kiêm trưởng ban bài trừ tham nhũng của đảng và nhà nước này chẳng hề hé miệng. Đến hôm mồng 10 tháng 07, trong một cuộc họp báo ở Hà Nội, khi được yêu cầu cho biết tình hình điều tra vụ PCI tới đâu rồi, phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đã trả lời tỉnh bơ: “Chưa nhận được thông tin chính thức, cũng chưa nhận được yêu cầu của chính phủ Nhật về vụ việc”!

Sau khi công tố Nhật cho bắt 4 viên chức của PCI hôm mồng 04 tháng 08, báo Người Lao Động có đưa tin vụ này, nhưng ngay sau đó đã gỡ bài xuống. Và mọi tờ báo khác -với kinh nghiệm đắng cay về việc thông tin vụ PMU 18 tham nhũng vốn ODA của Nhật trước đây- cũng hoàn toàn câm miệng, đang khi báo chí NB và toàn cầu thì loan tin rùm beng. Hơn tuần sau, ngày 16 tháng 08, trong một buổi trả lời phỏng vấn, thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn trước hết ngoác miệng tuyên bố: “Là một nước nghèo, từng trải qua một thời gian dài bị chiến tranh tàn phá, hơn ai hết, Việt Nam biết quý trọng từng đồng vốn, nhất là những đồng vốn mà bạn bè quốc tế đã ưu ái dành cho Việt Nam.

Thực tế chứng minh chính phủ VN đã quản lý và sử dụng rất có hiệu quả, rất đúng mục đích nguồn ODA của Nhật và của các nước khác” (!?!). Tiếp đó, thứ trưởng nhà ta còn dạy chính phủ và truyền thông Nhật một bài học về việc “đi lề bên phải”: “VN đề nghị phía NB trong khi vụ việc đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng thì các cơ quan truyền thông đại chúng của hai nước đều không nên đưa tin”, rằng “VN lấy làm tiếc vì đến nay, thông tin mà các cơ quan chức năng NB cung cấp cho VN vẫn còn sơ sài và chưa phù hợp với các thủ tục pháp lý của VN… báo chí NB lại có một số bài viết không thật khách quan, thậm chí có thông tin không đúng sự thật…”

Cuối cùng ông ta hăm dọa: “Cách viết như vậy không có lợi cho hai nước VN, NB… ” Tới nay, đang khi các viên chức lãnh đạo PCI bị cầm tù thì Huỳnh Ngọc Sỹ -nhờ đã biết chia chác trên dưới và nhờ đồng bọn lớn nhỏ bao che- vẫn bình chân như vại. " Đúng là cùng nhau xúm lại đánh hội đồng, cướp tập thể!!

2- Ví dụ thứ hai là vụ đất đai của Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, vốn có từ năm 1928 với diện tích hơn 60.000m2. Cơ sở tôn giáo này đã bị nhà cầm quyền CS chiếm dụng bất hợp pháp từ năm 1961, chỉ trừa lại cho 2.700m, rồi bị tư nhân hóa một phần năm 1994. Từ đó đến nay, nhà dòng đã làm đơn khiếu nại không biết bao nhiêu lần, nhưng nhà cầm quyền lẫn các tư nhân vẫn không chịu trả.

Ngày 5-1-2008, nhận thấy Công ty May Chiến Thắng vi phạm trên khu đất đang tranh chấp: phá các cơ sở vật chất của Nhà Dòng, làm đường, tiến hành xây dựng, giáo dân Thái Hà đã phản đối bằng cách dựng lều bạt, treo ảnh tượng và cầu nguyện bên ngoài khu đất, trong tinh thần tôn trọng pháp luật. Song song đó, các linh mục đang phục vụ giáo xứ tiếp tục kiên nhẫn làm đơn đòi lại công bằng. Nhưng rồi, ngày 11-4-2008, họ được mời đến “làm việc” với Đoàn Thanh tra liên ngành vốn chưa bao giờ gặp họ trước đó cả! Đoàn Thanh tra nói rằng ngày 24-10-1961 linh mục Vũ Ngọc Bích đã ký giấy bàn giao đất cho nhà nước quản lý và còn cho biết ngày 30-1-1961 (hơn 9 tháng trước đó), chính quyền đã có quyết định giao đất cho Xí nghiệp Dệt Thảm len Đống Đa (!?!).

Nhưng xem lại thì ngày 24-10-1961 thật ra là ngày chính phủ bắt các cơ sở tôn giáo phải kê khai tài sản của mình. Việc kê khai đó không thể có nghĩa là bàn giao, hiến tặng! Đến ngày 30-6-2008, Quyết định số 2476 của UBND thành phố Hà Nội lấy lại y chang lập luận của đoàn thanh tra, rồi còn thản nhiên nói thêm: Linh mục Vũ Ngọc Bích đã ký biên bản "Hội nghị bàn giao nhà thống nhất quản lý vào Nhà nước" vào ngày 24-10-1961, là để “thực hiện Thông tư của Thủ tướng Chính phủ số 73/TTg ngày 07-07-1962” (xuất hiện 9 tháng sau đó !?!).

Bị các linh mục vạch trần những phi lý, mâu thuẫn, ngụy biện trong các văn bản và lập luận, nhà cầm quyền tạm rút lui để mưu đồ cách khác. Ngày 02-07-2008, Giáo xứ nhận được công văn trả lời của UBND thành phố phán rằng phần nhà đất của Giáo xứ đã bị các Công ty Điện lực, Vật tư Vận tải Xi măng và May Chiến Thắng chiếm dụng thì nay thành phố sẽ thu hồi toàn bộ, giao cho UBND quận Đống Đa quản lý và đầu tư xây dựng công trình công cộng. Thấy thế, ngày 14-08-2008, giáo dân Thái Hà đã kiệu tượng Đức Mẹ khu đất mà Công ty May Chiến Thắng đang chiếm dụng và bỏ hoang. Hôm sau, họ lại phá đổ một đoạn tường do công ty đã xây bất hợp pháp để dễ đi vào đó. Rồi ngày 19-08-2008, các Linh mục tu …sĩ lại gửi Đơn khiếu nại tới nhà cầm quyền, yêu cầu trao lại quyền sử dụng đất cho Dòng và Giáo xứ.

Thế là báo chí công cụ của nhà nước rùm beng nhập cuộc. Hôm ấy, các đài Truyền hình VN và Hà Nội, các báo Hà Nội mới, An Ninh Thủ Đô và Nhân Dân đồng loạt đưa tin xuyên tạc sự thật (kết án việc làm của giáo dân, vu khống các linh mục tu sĩ) để có cớ giải tán việc họ đòi lại công bằng. Chưa hết, báo Tiền Phong số ra ngày 20-08-2008 còn tung thêm luận điệu: “Căn cứ vào Luật Đất đai năm 2003 của Chính phủ, căn cứ vào Nghị quyết số 23 ngày 26-11-2003 của Quốc hội… thì Nhà nước không xem xét lại chủ trương chính sách và việc thực hiện các chính sách về quản lý nhà đất và chính sách cải tạo XHCN liên quan đến nhà đất đã ban hành trước ngày 1-7-1991”.

Bị giáo xứ phản bác rằng đất đai Thái Hà chưa bao giờ thuộc diện “cải tạo nhà” với lệnh trưng thu hay tịch thu, nhà cầm quyền xoay sang kế khác. Ngày 26-8-2008, UBND Hà Nội đã gửi tới Thái Hà cái gọi là "Bản gốc các tài liệu, hiện sở Tài nguyên Môi trường và sở Xây dựng TP đang lưu trữ" (tất cả có sáu) như là cơ sở để biến đất Dòng và giáo xứ thành của nhà nước rồi thành của tư nhân. Nhưng người ra đã thấy ngay rằng các loại tài đó toàn là ngụy tạo và vô giá trị vì trên ấy không hề có bất cứ con dấu nào của Dòng Chúa Cứu thế là sở hữu chủ, lại chỉ có chữ ký của một mình linh mục Bích là kẻ quản lý, rồi chỉ duy linh mục Bích bàn giao, mà không hề có bất cứ văn bản nào của người nhận bàn giao nào cả.

Bị các linh mục vạch trần âm mưu chứng cứ giả, nhà cầm quyền cuối cùng sử dụng hạ sách xưa nay của cộng sản: còng súng và nhà tù. Sáng ngày 27-08-2008, công an tay sai bắt đầu "khởi tố vụ án hình sự" tại 178 Nguyễn Lương Bằng về hai tội: “Hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng theo điều 143 và 245 Bộ luật hình sự".

Chiều cùng ngày, các giấy triệu tập đã gửi đi và ngay hôm sau, chẳng theo trình tự luật pháp, Cơ quan Điều tra quận Đống Đa đã dùng vũ lực (đánh đập gây đổ máu) để bắt tạm giam một số giáo dân ngay tại nhà của họ. Thế là chiều ngày 28-8, hàng trăm đồng bào công giáo kéo đến trước đồn công an cầu nguyện trong im lặng. Khoảng 20g đêm, họ bị “bạn dân” tấn công bằng dùi cui điện và đủ loại vũ khí khác. Rất nhiều người phải đưa vào bệnh viện. Hôm sau thì lãnh đạo công an Hà Nội họp báo, chối bai bải về hành vi tàn bạo của lính mình, còn y bác sĩ thì chỉ chữa trị mà chẳng viết giấy chứng thương!

Song song đó, các trường học trong khu vực bắt đầu hăm dọa học sinh Công giáo. Nhiều đoàn hội của nhà nước như Hội Cựu Chiến binh, MTTQ, Phòng Giáo dục, Hội Chữ thập đỏ cũng đến nhà thờ làm công tác dân vận, yêu cầu Dòng và Giáo xứ rút lui!! Song tối 31-8-2008, sau khi cầu nguyện trên linh địa Đức Bà, một số giáo dân lại bị Công an xịt hơi cay vào mặt. Nhiều trẻ em và cụ già bị ngất tại chỗ phải đưa đi cấp cứu. Thế nhưng lực lượng tay sai và khối truyền thông công cụ vẫn cứ ngang nhiên xuyên tạc sự việc, cố biến các nạn nhân vô tội thành những phạm nhân. Còn đoàn thanh niên Cộng sản thì kéo nhau đến hiện trường gây rối sau khi xảy ra vụ việc.

3- Đúng là có một sự phối hợp ăn ý rất thần tình, xúm lại “đánh hội đồng, cướp tập thể” không hổ danh “chế độ cộng sản toàn trị”. Tất cả cho thấy chế độ quả là thành công trong việc biến nhân sự của bộ máy công quyền thành những viên chức tham lam và gian dối, biến lực lượng bảo vệ an ninh thành những tay sai mù quáng và tàn bạo, biến hệ thống truyền thông đại chúng thành những bồi bút mê muội và vô lương tâm, biến các tổ chức quốc doanh trong Mặt trận thành những nô bộc ngu trung và vô liêm sỉ.

Việc tàn phá lương tâm con người như thế, tiêu diệt phản ứng lành mạnh của con người trước gian dối và bất công như thế, để đảng giữ mãi quyền lực, mới là nét ghê tởm xấu xa đích thực của chế độ cộng sản và mới là nỗi đau thương khôn cùng của dân tộc chúng ta!

Nền Kinh Tế VN Từ Lạm Phát Đã Leo Lên Thành Siêu Lạm Pháp

Ngô Văn

Ngày 22/08/2008, ông Trần Hoàng Ngân, thành viên Hội đồng tư vấn Tài chánh-Tiền tệ nhà nước CSVN nói với ký giả rằng kinh tế Việt Nam đã qua giai đoạn nguy hiểm nhất, lạm phát đang có xu hướng giảm dần. Ông Ngân đã đưa ra vài con số để chứng minh cho lời phát biểu của mình như sau: Chỉ số lạm phát trong 6 tháng đầu của năm 2008 là 20,34%, bình quân mỗi tháng lạm phát 3,39%. Qua tháng 7 tỷ số lạm phát là 1,13%, tháng 8 thì theo dự báo cũng chỉ trong khoảng từ 1,5% đến 1,8%. Nhiều mặt hàng, nhất là xăng dầu, vật liệu xây dựng... đang có xu hướng giảm giá nên từ tháng 9 đến cuối năm 2008, tỷ số lạm phát sẽ từ 1% trở xuống, bình quân 6 tháng cuối năm tỷ số lạm phát thấp hơn 1,5%. Ông Ngân còn nói thêm là theo cách tính của tổ chức nước ngoài, lạm phát cơ bản của Việt Nam trong vòng một năm qua là 11%.

Ông Ngân thú nhận là kinh tế VN đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm nhất, vậy thời điểm nào trong quá khứ kinh tế VN ở vào tình trạng đó? Là một chuyên gia kinh tế có học vị tiến sĩ ít ra ông Ngân phải lên tiếng cảnh báo cho mọi người biết chứ sao lại dấu nhẹm như nhà nước CSVN. Có thật là kinh tế VN đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm nhất chưa, khi mà những người thường hay dấu diếm sự thật ra lời trấn an thì người ta lại nghi ngờ thêm là kinh tế VN đang tăng tốc lao vào con đường phá sản.

Ông Ngân đã đưa ra những con số để tạo cho người nghe hay người đọc có cảm tưởng là nạn lạm phát đang giảm, trong khi thực tế người dân hàng ngày đang khốn khổ với nạn vật giá leo thang. Lạm phát chỉ có tăng chứ không giảm theo như lời giải thích của ông Ngân.

Để cho dễ hiểu ta hãy lấy một thí dụ như sau: Một món hàng A giá 100 đồng vào tháng 6, qua tháng 7 nó lên thành 200 đồng, bước sang tháng 8 giá của nó là 287,5 đồng. Như vậy giá món hàng A đó cứ tiếp tục tăng chứ có giảm bao giờ đâu, nhưng nói theo con số tỷ lệ như ông Ngân đưa ra thì giá món hàng A ở tháng 7 tăng 100% so với tháng 6, và giá ở tháng 8 chỉ tăng 43,75% so với tháng trước.


Đưa ra con số tỷ lệ để gây ấn tượng là tỷ lệ lạm phát đang giảm đã là việc làm không lương thiện của một người được gọi là chuyên gia kinh tế. Còn căn cứ vào con số đó để kết luận là nạn lạm phát đang có xu hướng giảm dần là sai bét. Giá món hàng A đó nếu vào tháng 8 là 190 đồng, mới có thể nói rằng nạn lạm phát đang giảm dần. Ông thành viên Hội đồng tư vấn Tài chánh-Tiền tệ nhà nước CSVN Trần Hoàng Ngân nói là theo cách tính của tổ chức nước ngoài, lạm phát cơ bản của Việt Nam trong vòng một năm qua là 11% là nói bừa, chẳng hề dẫn chứng tổ chức nước ngoài nào đã tính như thế. Trong khi đó, ông Ayumi Konishi, Giám đốc ngân hàng Phát triển Á châu (ADB), tại Việt Nam, dự đoán rằng nạn lạm phát ở VN vào tháng 9 tới đây sẽ là 30%. Nên nhớ lạm phát trên 10% được gọi là siêu lạm phát.

Cứ nhìn vào kết luận về tình hình kinh tế trong 6 tháng cuối năm được bộ Chính trị đảng CSVN đưa ra vào ngày 8/8/2008 là đủ thấy tình trạng siêu lạm phát đang hoành hành, chứ không phải đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất như ông Trần Hoàng Ngân nói. Từ cái kết luận đó, bộ Chính trị CSVN nhấn mạnh 5 vấn đề lớn cần sự chỉ đạo tập trung, quyết liệt, đồng bộ của chính phủ, của các ngành, các cấp từ trung ương đến địa phương. Nội dung của cái kết luận đó nói rằng cần quyết tâm phấn đấu hơn nữa để vượt qua khó khăn, thách thức trước mắt. thực hiện thắng lợi mục tiêu, nhiệm vụ năm 2008 và 5 năm 2006-2010 theo Nghị quyết đại hội X của đảng.


Năm vấn đề là: Thứ nhất để kiềm chế lạm phát và ổn định kinh tế vĩ mô phải nâng cao chất lượng hoạt động của hệ thống ngân hàng, tiết kiệm trong chi tiêu đối với cả nước; Thứ hai, duy trì tăng trưởng bền vững, tiếp tục sửa đổi, bãi bỏ các quy định không phù hợp gây cản trở cho sản xuất, đầu tư; Thứ ba, đơn giản hóa các thủ tục, chuẩn bị tốt nguồn lực và thực hiện nghiêm túc, đầy đủ, có hiệu quả các chính sách đã ban hành về bảo đảm an sinh xã hội cho người nghèo; Thứ tư, đẩy mạnh cải cách hành chánh và phòng chống tham nhũng. Tiếp tục đẩy mạnh cải cách tư pháp, triển khai thực hiện có hiệu quả Nghị quyết trung ương 3 (khóa X), các giải pháp chỉ đạo của Bộ Chính trị về công tác phòng; chống tham nhũng, trong đó tập trung xử lý dứt điểm các vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp. Và thứ năm là tăng cường công tác tuyên truyền trong hệ thống chính trị, trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Tổ chức tốt cuộc vận động ''Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh'', tuyệt đối tránh đưa ra những thông tin bất lợi, tạo hoang mang cho nhân dân.

Tình hình kinh tế VN từ lạm pháp đã leo lên thành siêu lạm phát, đây là một sự thật nhưng nếu có ai nói lên chuyện này cho người dân biết thì bị ghép vào tội đưa ra những thông tin bất lợi (cho dù thông tin này là đúng sự thật 100%), tạo hoang mang cho nhân dân. Vì thế, ông Trần Hoàng Ngân đâu dám nói sự thật. Thà im tiếng để còn giữ được sự tự trọng tối thiểu của một người có mảnh bằng tiến sĩ về kinh tế còn hơn là nói láo để mọi người khinh miệt.