CẦN GIẢNG CHO TRUNG CỘNG MỘT BÀI VỀ THẾ NÀO LÀ ĐỒNG THUẬN

LÝ ĐẠI NGUYÊN

Theo đài BBC thì tờ Văn Hối Báo bằng tiếng Hoa ở Hồng Kông, vốn phản ảnh quan điểm của nhà nước Trungcộng, đã cho đăng một bài báo với những lời lẽ nặng nề, gọi Việt cộng là đang chơi trò tiểu xảo. Rằng: “Việt-Nam đã làm lộ rõ mong muốn thực hiện ước mơ khai thác dầu ở Nam Hải, nhờ sự giúp đỡ của một công ty Mỹ”… “và lợi dụng sự hung hăng của Mỹ trong vụ này”.

Văn Hối Báo gợi lại câu nói của Đặng Tiểu Bình hồi năm 1979 là “dậy cho Việt-Nam một bài học” để đưa ra lời đe dọa: “Trungquốc cần giảng cho Việt-Nam một bài về thế nào là đồng thuận” . Sự thực, trước khi Đặng Tiểu Bình đưa ra lời tuyên bố hống hách trên, thì năm 1978, đã phải sang tận Mỹ gặp tổng thống Hoa Kỳ, James E. Carter để được chúc phúc an toàn, mới dám lộng hành đem quân sang Việt-Nam đánh Việt cộng . Rồi cả 2 cùng ôm đầu máu. Trận chiến khởi sự từ ngày 17-02-1979 kéo dài không bao lâu, quân Tầu chết quá nhiểu bời vũ khí tối tân Mỹ để lại cho Việtcông sau khi rút khỏi Miền Nam, làm cho kế hoạch “4 Hiện Đại Hóa” của Đặng Tiểu Bình xuýt bị tiêu tan, đành phải triệt binh. Nhưng vẫn chiếm giữ một phần lãnh thổ trên biên giới, để ngày 30-12-1999, bọn Việt cộng tay sai, ký hiến luôn cho Trung cộng .

Nhưng lần này thì đừng hòng lớn tiếng đe dọa Việt-Nam, vì chính Nguyễn Tấn Dũng, chứ không phài Hồ Cẩm Đào đã sang Mỹ gặp tổng thống Hoa Kỳ, George W. Bush để được ông Bush “ban phép lành” cho bởi thông cáo chung “nhắc lại sự ủng hộ của chính phủ Hoa Kỳ đối với Việt-Nam về chủ quyền quốc gia, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ”

Trong thông cáo chung nhân chuyến thăm của Nguyễn Tấn Dũng đã ghi nhận nhu cầu “củng cố đối thoại cấp cao” và ủng hộ “thành lập các cuộc họp hoạch định chính sách về chính trị, quốc phòng để có các trao đồi thường xuyên và sâu hơn về các vấn đề chiến lược và an ninh” , ngoài những sự kiện đã đạt được ở các lãnh vực kinh tế, giáo dục. y tế…

Đặc biệt Nguyễn Tấn Dũng còn gặp các “ông vua dầu hỏa” Mỹ để mong hợp tác. Chính vì vậy, mà Nguyễn Tấn Dũng mới có hành động phá lệ là sau khi đi Mỹ về đã không sang Tầu ngay để báo cáo với quan thầy, như Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết đã phải làm.

Lập tức Trung cộng cảnh cáo công ty ExxonMobil của Mỹ phải hủy bỏ hợp đồng khai thác dầu khí với công ty PetroVietnam, ở ngoài khơi vùng duyên hải Việt-Nam, mà Trung cộng coi là phạm vi chủ quyền của họ. Hồi năm ngoái Trung cộng đã làm điều đó với công ty BP của Anh, khiến công ty này phải ngưng hoạt động.

Nhưng công ty ExxonMobil tin chắc rằng những blocks đang được nói tới thuộc chủ quyền của Việt-Nam. Họ cho biết: “Hai bên hợp tác thực hiện công tác lượng định kỹ thuật và thương mại cho nhiều địa điểm có triển vọng ngoài khơi Việt-Nam”.

Về phía chính phủ Hoa Kỳ, bà Nicole Thompson phát ngôn viên bộ Ngoại Giao tuyên bố với Đài Á Châu Tự Do rằng: "Chúng tôi ủng hộ sự phát triển mối quan hệ kinh tế giữa Hoa Kỳ và Việt-Nam, trong đó có những hoạt động tăng cường đầu tư của các công ty Mỹ” .

Khi được hỏi về lập trường của Hoa Kỳ trong vụ Trung cộng áp lực công ty ExxonMobil phải chấm dứt hợp đồng với Việt-Nam tại vùng biển mà 2 nước đang tranh chấp, thì bà Thompson trả lời: “Hoa Kỳ không đứng về bên nào trong vấn đề tranh chấp pháp lý tuyên bố chủ quyền tại khu vực biển Đông. Tuy nhiên, chúng tôi phản đối bất cứ nỗ lực nào gây áp lực cho các công ty Mỹ hoạt động trong khu vực”.

Diễn văn đọc tại Viện Brookings Mỹ, ngày 29/07/08 thứ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, John Negroponte, nhân vật thứ nhì trong bộ Ngoai Giao Mỹ, coi về Á Châu, đứng sau nữ ngoại trưởng Condoleezza Rice, đang đặt trọng tâm vào lò lửa Trungđông. Ông Neproponte loan báo giai đoạn mới về hợp tác quân sự Mỹ-Việt.

Ông khẳng định: “Quyền lợi của chúng ta ở Thái Bình Dương, chưa bao giờ quan trọng như lúc này. Sự quan hệ của chúng ta với Việt-Nam đã đến giai đoạn mới, bằng vào sự viếng thăm của tổng thống Bush tới Việt-Nam năm 2006, và sự đáp trả mới đây của thủ tướng VN, Nguyễn Tấn Dũng tại Washington tháng 6/08. Đất nước của chúng ta hiện nay vừa tiến tới một bước liên hệ quân sự chặt chẽ. Trunghoa luôn luôn không đáp ứng kỳ vọng của chúng ta. Chúng ta đã yêu cầu Trunghoa nhận trách nhiệm tăng cường hệ thống quốc tế, nhằm thoát ra khỏi quan niệm hẹp hòi của chủ nghĩa quốc gia cực đoan, để tiến tới sự hiểu biết rộng lớn hơn”.

Về quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung cộng , tổng thống Bush trước khi đi Bắc Kinh dự Thế Vận Hội đã nói với báo chí: “Tôi rất quan tâm tới việc mở rộng hợp tác và trao đổi quốc phòng giữa hai bên. Điều quan trọng là làm sao để các sĩ quan trẻ của hai bên liên hệ với nhau, nhằm thiết lập sự tin tưởng”.

Đến đây thấy rằng sách lược của Mỹ về Việt-Nam và Trung cộng đã thành hình. Mỹ dứt khoát nhập nội Việt-Nam và đặt Việt-Nam vào vị thế chiến lược toàn cầu của Mỹ. Nhưng không phải để đẩy Việt-Nam vào cuộc chiến tranh chống Trung cộng , mà buộc Trung cộng phải từ bỏ quan niệm quốc gia hẹp hòi với chủ trương bành trướng lạc hậu của họ. Có thể những người cầm đầu Trung cộng hiện nay như Hồ Cẩm Đào. Ôn Gia Bảo biết rõ thực lực của mình chưa phải là đối thủ của Mỹ, nên chỉ dùng áp lực miệng để hy vọng cùng hợp tác với Mỹ cũng như các công ty dầu khí của Anh và Đông Nam Á khác để lập tức khai thác các mỏ dầu tại thềm lục điạ Việt-Nam.

Vì họ hiểu việc cưỡng nhận chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa của Việt-Nam chưa biết kéo dài tranh chấp tới bao giờ, là họa hay là phúc. Nhưng dù vậy, Hoa Kỳ cũng phải đề phòng, chẳng may chính quyền độc tài Trung cộng bị rơi vào tay các thành phần Đại Hán Quá Khích, hay là qủa bóng kinh tế Trung cộng nổ tung không kiểm soát nổi, thì chiến tranh rất có thể xẩy ra. Nên ông Bush mới quan tâm tới việc trao đổi quốc phòng giữa 2 bên, để các sĩ quan trẻ hai bên liên hệ với nhau nhằm thiết lập sự tin tưởng. Hoa Kỳ đang giảng cho Trung cộng một bài về thế nào là đồng thuận.

Còn Việt-Nam thì sao?

Việt cộng đang bắt tay vào việc cải tổ cơ cấu và nhân sự quốc phòng để đáp ứng với nhu cầu hiện đại hóa quân đội, theo thỏa thuận của Mỹ, nhưng vẫn còn duy trì hệ thống quân ủy ăn hại, nên chưa thể thành Quân Đội Quốc Gia Nhà Nghề. Còn phần nội trị và kinh tế thì xem ra Việt cộng không dám có quyết định đột phá. cộng đảng chưa biết điều cởi trói cho chính quyền, chính quyền chưa dám cởi trói cho báo giới. Vẫn đi theo lối cũ độc đảng toàn trị, độc tài tham nhũng, độc quyền kinh tế. Khiến cho toàn dân oán ghét, công chức còn lương tri bỏ chạy. Nên dù Mỹ có tốn công, tốn sức, tốn của cách mấy, thì Việt cộng cũng khó tránh khỏi tan rã. Đây là thời cơ cho những người Việt-Nam đang có ưu thế trong tay, phải mau Dân Chủ Hóa chế độ, Tự Do Hóa xã hội, Tư Doanh Hóa kinh tế, huy động sức mạnh toàn dân, hợp tác với Hoa Kỳ, nhằm giảng cho Trung cộng một bài về thế nào là đồng thuận.