Lời Kêu Gọi Cho Quyền Công Nhân

Hỡi các Công nhân toàn Đất nước,
Hãy liên kết đòi hỏi Công bằng và Lẽ phải !

Kính thưa: Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước,

Kính thưa: Toàn thể Quý vị yêu chuộng Nhân quyền khắp năm châu,

Chúng tôi, đại diện một số nhà đấu tranh cho Dân chủ Nhân quyền tại Việt Nam, xét rằng :


1 Hiến pháp Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam năm 1992, điều 56 đã ghi : “Nhà nước ban hành chính sách, chế độ bảo hộ lao động. Nhà nước quy định thời gian lao động, chế độ tiền lương, chế độ nghỉ ngơi và chế độ bảo hiểm xã hội đối với viên chức Nhà nước và những người làm công ăn lương.”

Và điều 10 đã ghi : “Công đoàn là tổ chức chính trị-xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động… chăm lo và bảo vệ quyền lợi của cán bộ, công nhân, viên chức và những người lao động khác.”

2 Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, được biểu quyết ngày 16-12-1966 và Việt Nam xin gia nhập ngày 24-9-1982, điều 7 đã ghi : “Các Quốc gia thành viên của Công ước công nhận quyền của mọi người được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi, đặc biệt bảo đảm :


  • (a) trả thù lao cho tất cả mọi Công nhân ít nhất với :
    • (i) tiền lương thỏa đáng và thù lao bằng nhau cho những công việc có giá trị như nhau, không có sự phân biệt đối xử nào…
    • (ii) một cuộc sống tương đối đầy đủ cho họ và gia đình họ…;
  • (b) những điều kiện làm việc an toàn và vệ sinh ;

  • (c) cơ hội ngang nhau cho mọi người trong việc được đề bạt…;

  • (d) sự nghỉ ngơi, thời gian rảnh rỗi, giới hạn hợp lý số giờ làm việc, những ngày nghỉ thường kỳ được hưởng lương cũng như thù lao cho những ngày nghỉ lễ.”

Điều 8 Công ước cũng đã ghi : “Các Quốc gia thành viên của Công ước cam kết bảo đảm :

  • (a) quyền của mọi người được thành lập và gia nhập Công đoàn mà mình lựa chọn, chỉ phải tuân theo quy chế của Tổ chức đó để thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích kinh tế và xã hội của mình…;

  • (b) quyền của các Tổ chức Công đoàn được thành lập các Liên hiệp Công đoàn Quốc gia và quyền của các Liên hiệp Công đoàn được thành lập hay gia nhập các Tổ chức Công đoàn Quốc tế ;

  • (c) quyền của các Công đoàn được tự do hoạt động, không hề bị một sự hạn chế nào ngoài những hạn chế do Luật pháp quy định và cần thiết đối với xã hội dân chủ vì lợi ích của an ninh quốc gia và trật tự công cộng…;

  • (d) quyền đình công với điều kiện là quyền này phải được thực hiện phù hợp với Luật pháp của mỗi Nước”.

3 Giáo huấn của Giáo hội Công giáo qua Công đồng chung Vaticanô II, trong Hiến chế Mục vụ ngày 07-12-1965, đã xác định :

“Trong những hoàn cảnh cụ thể, chính xã hội có bổn phận góp phần giúp người Công dân có thể tìm được công ăn việc làm. …

Việc làm cần phải được trả lương sao cho Con Người có đủ khả năng xây dựng cho mình và gia đình một đời sống xứng hợp cả về phương diện vật chất, xã hội, văn hóa cũng như tinh thần. Hoạt động kinh tế thường là kết quả của việc hợp tác giữa nhiều người. Do đó, nếu tổ chức và điều hành hoạt động này làm thiệt hại cho bất cứ lớp Công nhân nào thì đều là bất công và vô nhân đạo. Ngay cả ngày nay, điều thường xảy ra là Công nhân trở thành nô lệ cho chính việc làm của mình. Điều ấy không thể được biện minh bằng bất cứ luật kinh tế nào”
(số 67).

“Giữa những quyền lợi căn bản của Con Người, đối với Công nhân, cần phải kể đến quyền được tự do lập những Hiệp hội để có thể thực sự đại diện cho họ và góp phần vào việc tổ chức đời sống kinh tế một cách tốt đẹp. Ngoài ra, cũng cần phải kể đến quyền tự do tham gia vào hoạt động của những Hiệp hội này mà không sợ bị trả thù” (số 68).

4 Từ cuối năm 2005 đến nay, hàng mấy chục cuộc biểu tình đình công đồng loạt của hơn trăm ngàn Công nhân trong các công ty xí nghiệp ngoại quốc lẫn quốc doanh khắp cả Đất nước để đòi tiền lương thỏa đáng, đòi cải thiện chế độ làm việc và nghỉ ngơi, đòi bảo hiểm xã hội đầy đủ, đòi được chủ nhân tôn trọng nhân phẩm, đòi sửa đổi luật lao động, đặc biệt đòi quyền thành lập Công đoàn Tự do… và đối lại là những phương cách giải quyết hoàn toàn không thỏa đáng, rất bất công của Nhà cầm quyền..., tất cả đã vẽ ra một bức tranh u ám và thê thảm về tình trạng giới Công nhân tại Việt Nam (bức tranh này được thể hiện cách sinh động trong thư đơn “Nỗi niềm Khóc hận Thương tâm của tầng lớp Công nhân lao động nhập cư nghèo từ các tỉnh về thành phố” do 11 Công nhân nam nữ rất dũng cảm đã đưa lên mạng thông tin toàn cầu ngày 18-2-2006).

Thứ đến, các sự kiện ấy cho toàn thể thế giới thấy rằng đảng Cộng sản Việt Nam, vốn luôn vỗ ngực tự xưng là “đội tiên phong của giai cấp Công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp Công nhân, Nhân dân lao động” (Hiến pháp điều 4) đang hoàn toàn đi ngược với những gì đã được nói bô bô trên môi miệng các nhà lãnh đạo, đã được viết ra trang trọng trong Hiến pháp và đã được cam kết tuân giữ trong Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa nói trên, khi họ thay vì bênh vực Công nhân Đồng bào mình, thì lại đứng về phía giới chủ tư bản nước ngoài để khống chế mức lương và điều kiện làm việc của Công nhân Việt xuống đến mức không thể chấp nhận được. Điều này đang và sẽ gây ra tai họa khôn lường ngày càng nặng nề cho Đất nước và Dân tộc.

Đứng trước thực trạng bùng nổ bi thảm đó, toàn thể chúng tôi :

1- Chân thành biểu dương ý thức sắc bén về Nhân quyền, tinh thần đoàn kết, dũng cảm và kiên trì của Anh Chị Em Công nhân, lần đầu tiên trong chế độ cộng sản độc tài Việt Nam, đã biết cùng nhau đứng lên đấu tranh không những với những chủ tư bản bóc lột mà còn với một Nhà cầm quyền toàn trị đàn áp, để đòi hỏi mọi Quyền lợi chính đáng cho mình và từ đó đòi hỏi Công lý cho toàn Dân. Chúng tôi đặc biệt cảm phục và hoàn toàn ủng hộ 11 Anh Chị Em Công nhân đã viết ra bức Tâm thư với 8 yêu sách rất chính đáng ngày 18-2-2006 vừa qua.

2- Cương quyết đòi hỏi Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải mau chóng sửa đổi luật lao động cho phù hợp với tiêu chuẩn văn minh và nhân quyền quốc tế ; tạo điều kiện để các Công nhân tự thành lập các Công đoàn có khả năng bênh vực quyền lợi chính đáng của mình thay cho Công đoàn công cụ tay sai tai mắt do chính Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã dựng lên ; trả lương tối thiểu cho Công nhân trong và ngoài công ty xí nghiệp quốc doanh đồng đều nhau và ngang mức lương tối thiểu của khu vực ; cải thiện điều kiện làm việc, nghỉ ngơi, ăn ở, y tế, hưởng thụ văn hóa của Công nhân ; và phải cung cấp thông tin đầy đủ đồng thời trả tự do lập tức và vô điều kiện cho gần 100 Công nhân đình công đang bị giam giữ bí mật theo như phát hiện của báo chí quốc tế.

3- Cương quyết đòi hỏi Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam không được dùng bạo lực để đàn áp các cuộc đình công, không được sửa đổi luật lao động theo chiều hướng nhằm hoàn toàn qui kết các cuộc đình công chính đáng là vi phạm pháp luật, không nên hạ mình xin lỗi hay uốn lưỡi lấy lòng các chủ tư bản ngoại quốc mà trái lại phải xin lỗi và đền bù cho các Công nhân Việt Nam do đã bóc lột họ quá nặng nề và đã đẩy gia đình họ đến chỗ điêu đứng. Thử hỏi khi lãnh đạm trước nỗi khổ nhục của chính Công nhân Đồng bào lao động để làm vừa lòng giới tư bản ngoại quốc như vậy thì Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam còn xứng đáng là một Nhà Nước vì Dân và cho Dân nữa không ?

4- Cương quyết đòi hỏi Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải thay đổi chính sách “xuất khẩu lao động” mà bao năm qua đã liên tục xúc phạm nặng nề Nhân phẩm của chính Công dân mình vì đã coi họ chỉ như một mặt hàng xuất khẩu, gây ra thảm nạn Công nhân đi lao động nước ngoài đã và đang bị bóc lột bởi các công ty môi giới quốc nội và các công ty tuyển dụng ngoại quốc, bị đẩy vào kiếp nô lệ lao công hay nô lệ tình dục hết sức thê thảm ở xứ người, bị các Tòa Đại sứ và Lãnh sự Việt Nam bỏ mặc hay hăm dọa. Đây là một nỗi ô nhục lớn lao cho Đất nước, một nỗi đớn đau xé lòng của toàn thể Dân tộc hôm nay.

5- Kêu gọi giới trí thức và giới tu hành (đặc biệt hàng lãnh đạo) hãy kịp thời và can đảm lên tiếng bênh vực công khai và hiệu quả các Anh Chị Em Công nhân thấp cổ bé miệng, thay vì dửng dưng vô cảm, hoặc cùng lắm chỉ lẳng lặng xót xa cho họ, hoặc chỉ bí mật van xin cường quyền nương tay hay chỉ âm thầm giúp đỡ một vài Công nhân riêng lẻ. Tiếng nói của các thế lực tinh thần sẽ góp phần rất lớn vào việc giải cứu giới công nhân Việt Nam khỏi thảm trạng bị bóc lột vào loại tồi tệ nhất thế giới hiện nay, chuyển đổi chế độ độc tài vốn luôn rêu rao bênh vực quyền lợi của Nhân dân, đặc biệt Nhân dân lao động, nhưng thực tế thì hoàn toàn trái ngược như thảm trạng giới lao động Việt Nam hiện nay đang minh chứng quá rõ ràng. Ước gì giới trí thức và giới tu hành luôn ý thức rằng chính nhờ Anh Chị Em Công nhân đang lao động vất vả kiệt lực đêm ngày cho bao người được thảnh thơi, nghiên cứu, tu hành, hoặc du lịch, thư giãn !

6- Kêu gọi Anh Em Quân nhân Binh sĩ và Công an Cảnh sát hãy vì lương tâm và tình tự Dân tộc mà đứng về phía Nhân dân, bênh vực Đồng bào lao động đang bị cường quyền bóc lột đàn áp, chứ đừng tiếp tục trở thành công cụ bạo lực trong tay đảng và nhà cầm quyền Cộng sản như hơn nửa thế kỷ qua.

7- Kêu gọi Đồng bào Hải ngoại tiếp tục lưu tâm đến hoàn cảnh bi đát của công nhân Việt Nam hiện nay , thành lập Quỹ Hỗ trợ Đình công giúp người lao động trong Nước (theo sáng kiến của nhóm Việt kiều Tây Úc), Quỹ Hỗ trợ Pháp lý giúp người lao động ở nước ngoài (theo sáng kiến của nhóm VietAct tại Đài Loan), vận động các Chính phủ và các Tổ chức Quốc tế, đặc biệt các tổ chức Công đoàn, để họ nêu việc tôn trọng quyền Công nhân cách minh bạch như một trong các điều kiện đòi buộc Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải đáp ứng khi xin gia nhập hoặc liên kết với các Cơ quan Quốc tế, cụ thể lúc này là Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Đó là một trong những phương cách hữu hiệu và nhanh chóng để đưa chế độ Cộng sản vô nhân bản, phản nhân quyền, phi dân chủ này đi vào quá khứ.

Chúng tôi chân thành cảm ơn tất cả Quý Vị. Nguyện xin Tạo Hóa, Đấng đã trao trái đất cho bàn tay và khối óc loài người để xây dựng hành tinh nầy thành một thế giới đầy an bình và tình thương, ban nhiều sức mạnh đấu tranh cho toàn thể Công nhân Việt Nam và soi dẫn sáng kiến lẫn thúc đẩy nhiệt tình cho chúng ta để hỗ trợ họ.

Kêu gọi từ Việt Nam ngày 19-03-2006,

Thay mặt một số nhà đấu tranh cho Dân chủ Nhân quyền tại Việt Nam :




1. Linh mục G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế

2. Đạo trưởng Lê Quang Liêm, Sài Gòn

3. Linh mục Têphanô Chân Tín, Sài Gòn

4. Gs Hoàng Minh Chính, Hà Nội

5. Linh mục Augustinô Hồ Văn Quý, Huế

6. Gs Trần Khuê, Sài Gòn

7. Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hội, Huế

8. Cựu Đại tá Phạm Quế Dương, Hà Nội

9. Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Huế

10. Mục sư Nguyễn Hồng Quang, Sài Gòn

11. Linh mục Giuse Hoàng Cẩn, Huế

12. Tu sĩ Nguyễn Văn Thơ, Đồng Tháp

13. Linh mục G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế

14. Tu sĩ Lê Văn Sách, Vĩnh Long

15. Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Huế

16. Nhà văn Hoàng Tiến, Hà Nội

17. Linh mục Đa Minh Phan Phước, Huế

18. Nguyễn Khắc Toàn, Hà Nội

19. Linh mục Giuse Trần Văn Quý, Huế

20. Gs Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn

21. Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Huế

22. Ks Đỗ Nam Hải, Sài Gòn





Nỗi Niềm Khóc Hận Thương Tâm
của tầng lớp công nhân lao động nhập cư nghèo
từ các tỉnh về thành phố.


Kính Gửi:

Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh Đảng CSVN

Bộ Chính Trị Trung Ương (TW) Đảng CSVN

Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội do Đảng CSVN cầm quyền.


Chúng tôi có tên dưới đây:

- Huỳnh Ngọc Cảnh, đại diện một số anh chị em công nhân khu công nghiệp AMATA Đồng Nai.

- Nguyễn Tấn Hoành, đại diện một số anh chị em Khu Công nghiệp Điện Bàn Quảng Nam.

- Nguyễn Tấn Dung, đại diện một số anh chị em công nhân khu công nghiệp Biên Hoà II.

- Dương Thái Phong, Huỳnh Tiến, Trương Long, Vũ Hà, Trần Tá, Võ Hải, Nguyễn thị Tuyết, thuộc khu công nghiệp Tân Bình và khu chế xuất Vĩnh Lộc.

- Hoàng Anh Tuấn, Công Ty Giày da Gia Định, quốc lộ 13 Thủ Đức, Tp. Saigon

Thưa quý Ngài lãnh đạo Bộ Chính Trị TW Đảng CSVN

Ngày trước miền Nam 1975, gia đình chúng tôi chưa được cách mạng giải phóng. Cha mẹ chúng tôi có nhà, có đất làm ăn khấm khá chưa biết làm thuê làm mướn là gì. Trong thời đó những nhà thương gia Ấn Độ, kỹ sư người Nhật, Hàn Quốc vào miền Nam làm thuê và mua bán. Họ hoàn toàn lệ thuộc vào người dân Việt Nam. Sau năm 1975, miền Nam được cách mạng giải phóng khỏi ách nô lệ, Đảng hô hào nâng đỡ và đấu tranh cho hai giai cấp công nhân và nông dân. Chính lá cờ Đảng CSVN thể hiện biểu tượng búa, liềm.

Sự thật có phải như vậy không?


Thưa, sự thật rất phũ phàng!

Sau khi chiếm được miền Nam là cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản mại bản thì gia đình chúng tôi bị mất nhà, mất đất. Trong khi chúng tôi có tiền dư thóc để, thì chúng tôi bị lấy nhà và bị đuổi đi vùng sâu nước độc để khai phá đất hoang làm ăn. Do những cơn sốt rét vàng da, có những gia đình chết phân nửa, có những gia đình phải chết hết. Khi trở về thành phố thì nhà cao cửa rộng, ruộng vườn của mình thì bị cán bộ đảng viên thu sạch. Điều này chúng tôi có nói sai đâu. Những villa nhà lầu hiện nay là nhà của đảng viên, thì thử hỏi cha ông của mấy ông này mua nhà đất từ thời nào để lại cho mấy ông đảng viên này, nếu không phải cướp của chúng tôi thì từ đâu mà có. Cuộc đời chúng tôi còn sống thì vẫn còn bị cướp. Đời Cha tôi bị cướp, đời tôi cũng bị cướp.

Những gia đình chúng tôi lên vùng kinh tế mới khai hoang được vài ba mẫu đất làm ăn, cuộc sống chưa ổn định thì trò cướp bóc lại theo đuổi theo người dân nghèo chúng tôi, kế đến là chiêu thức kêu gọi đầu tư rước ngoại bang vào, lại tiếp tục lấy đất của chúng tôi. Bằng nhiều chiêu thức gạt gẫm lừa bịp gian manh quỷ quyệt, trù dập vu khống chụp mũ. Mọi thủ đoạn lấy cho bằng được đất của chúng tôi. Thế thì chúng tôi người nông dân mà không có ruộng cày, ruộng mình bị lấy trắng tay, lấy giữa ban ngày. Ông Bà ta có câu “cướp đêm là giặc, cướp ngày quan tham!”. Sự tính toán nham hiểm của Đảng, mà người dân chúng tôi sống không được mà chết cũng không xong. Chúng tôi có đất mất cả hai lần, thế thì muốn được sống phải đi làm thuê cho những ông chủ mà trước năm 1975, đất nước họ kinh tế thấp kém, họ phải tới Việt Nam làm mướn. Đó là sự lãnh đạo tài tình của Đảng ta đã đưa dân tộc làm nô lệ cho ngoại bang!??

Thưa quý vị,

Đất nước ta là đất nước cộng sản theo chủ thuyết Lênin chuyên chính vô sản, giải phóng cho hai tầng lớp nông dân và công nhân. Nhưng nay ta có đảng lãnh đạo suốt 30 năm mà người dân chúng tôi phải è cổ, cho bọn thương gia bóc lột là sao? Sự tính toán của đảng ta là đẩy tầng lớp nông dân và sức trẻ thanh niên làm tôi mọi. Bản thân chúng tôi bị vắt cạn kiệt sức lao động, mà nhà nước và đảng đã chủ mưu tính toán lấy sạch đất đai của dân, thì buộc chúng tôi phải làm nô lệ. Nhưng chúng tôi không phải làm nô lệ cho một ông chủ, một bản thân, mà phải chia ra làm tôi mọi bị bóc lột từ nhiều phía, nhiều cơ quan.

Như tôi, Nguyễn thị Tuyết, người con gái nhỏ bé 21 tuổi cũng như anh chị em khác, bị những khâu chia chác mồ hôi, sức lao động như sau:

Tôi ở Kiên Giang đi cùng chúng tôi là bốn chị em khác lên tại Saigon xin vào công ty. Trước khi đi, địa phương đã thu của tôi bốn mươi lăm nghìn đồng (VN$45,000) tiền lao động công ích, tiền an ninh là hai mươi lăm nghìn (VN$25,000). Mức thuế thân này chúng tôi phải đóng trước khi rời khỏi địa phương, như mỗi năm tôi phải đóng hai lần, cộng cả thảy là một trăm năm mươi nghìn đồng, chưa tính tiền xe đi lại hầu hạ mấy ông cán bộ cấp Xã. Vào xin được việc làm, phải mướn phòng trọ mỗi tháng hai trăm năm mươi ngàn đồng (VN$250,000); tiền điện, tiền nước là sáu mươi nghìn đồng (VN$60,000).Như vậy, tính ra tôi phải bắt buộc chi tiêu tối thiểu là bốn trăm sáu mươi nghìn đồng (150,000+250,000+60,000= VN$460,000).

Trong khi lương của tôi chỉ được một triệu, là mức lương đã làm được ba (3) tháng, tay nghề tương đối đã rành. Còn mới vào sáu (6) tháng đầu, chỉ có bảy, tám trăm ngàn, tính ra ăn uống và phương tiện đi lại thì không mua nỗi áo quần để mặc. Những lúc bệnh nhẹ cũng không có tiền mua vài liều thuốc. Mấy chị em cùng đi với tôi có người thì bỏ về cào tôm, lượm sò. Số còn lại họ không làm nổi vì công việc quá cực. Thức đêm tăng ca không tăng tiền, họ đành vào những quán café ôm, rồi sau đó họ sa vào lưới của xã hội tạo ra, bán rẻ trinh tiết cho những tay có tiền. Ở Việt Nam hiện nay ai là những kẻ có lắm tiền, chỉ có những kẻ quan chức cán bộ mới có nhiều tiền mà thôi. Chính họ dồn ép tuổi thanh xuân chúng tôi vào đường cùng để cướp của người này, đem mua những thứ khác, có phải vậy không Ngài Tổng Bí Thư?

Chúng tôi phân tích không sai, mong ông hãy nghĩ tới người Việt Nam máu đỏ da vàng, không phân biệt Kinh hay Thượng. Cha ông đã nói nước Việt Nam là Một, dân tộc Việt Nam là Một. Vậy quý vị còn có chút lương tâm con người không?

Hiện nay chúng tôi vẫn bám víu vào công việc tại nhà máy bao bì cho ông chủ Đài Loan. Ở đây thật đau lòng, chúng tôi như người bị tù, vì công đoàn là bộ phận an ninh của Đảng và an ninh nội bộ luôn bám sát chúng tôi. Bộ phận công đoàn sẵn sàng lợi dụng những người nhẹ dạ không biết thương nhau trong đám công nhân, để phát triển thành đoàn viên, là cánh tay hậu bị của đảng làm công cụ cho công đoàn, sẵn sàng đàn áp chúng tôi bằng những tờ báo cáo mật hay chỉ trích một khi chúng tôi có sự đòi hỏi chính đáng

Chúng tôi là những công nhân có tên trên đây đại diện cho một số anh chị em công nhân trong nước có tiếng nói chung, yêu cầu và đề xuất những điều kiện sau đây với Bộ Chính Trị và TW Đảng CSVN như sau:


  • 1. Trả lương cho chúng tôi theo đúng hợp đồng của nhà nước Việt Nam với các nhà đầu tư, thương gia nước ngoài có công ty xí nghiệp tại Việt Nam theo mức giá đồng USD thị trường.

  • 2. Mức lương phải ngang bằng các công nhân các nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan, Hàn Quốc, Indonesia…

  • 3. Dẹp bỏ Công đoàn do đảng (CS) xây dựng đưa vào các công ty xí nghiệp.

  • 4. Không được phát triển đoàn, đảng trong hệ thống công nhân chúng tôi, để rồi quay lại đàn áp chúng tôi. Vì chúng tôi chỉ là những người đi làm mướn làm thuê bình thường, không muốn tham gia chính trị, chúng tôi không muốn hệ thống độc tài độc quyền đeo đẳng chúng tôi, vì chúng tôi đã quá khổ rồi.

  • 5. Chúng tôi có quyền tự hợp đồng lao động cá nhân và tập thể khi đã dẹp bỏ hệ thống công đoàn, vì tổ chức công đoàn không đem lại quyền lợi thiết thực cho chính người công nhân chúng tôi, mà chính họ lại ăn theo phần trăm sản xuất của chúng tôi, và mỗi khi chúng tôi muốn đòi hỏi quyền lợi chính đáng phải được sự đồng ý của công đoàn là phi lý.

  • 6. Chúng tôi không phải đóng góp những khoản tiền như xoá đói giảm nghèo và các loại tiền do Công đoàn phát động và trừ thẳng vào lương của chúng tôi như trước đây đã có.

  • 7. Chúng tôi phải được quyền lợi như: bảo hiểm y tế, tiền lương hưu sau khi hết độ tuổi lao động, bảo hiểm tai nạn lao động rủi ro…

  • 8. Chúng tôi có quyền hội họp riêng tư, có quyền lập hội, gây quỹ, có quyền đấu tranh, có quyền đình công đòi hỏi các quyền lợi chính đáng, phù hợp mức lương, tương xứng với công sức lao động. Những đòi hỏi ước vọng này, chúng tôi được thực hiện cũng không gây ảnh hưởng kinh tế thị trường và nền an ninh, như nhà nước và bộ phận công an thường cho là thế lực thù địch gây ảnh hưởng kinh tế quốc gia.

Nếu chúng tôi không được thực hiện 8 điểm yêu cầu trên, chúng tôi sẽ chọn một điểm phát động đấu tranh giành quyền làm chủ các nhà máy, xí nghiệp công ty của những tay tư bản ngoại quốc, như trước đây chủ nghĩa CS đã làm. Và chúng tôi làm đúng chính sách chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam, là nơi nào có bóc lột, áp bức, nơi đó phải vùng lên đồng loạt giành quyền làm chủ; đánh đổ các tập đoàn tư bản, giành quyền làm chủ cho dân nghèo.

Vậy chúng tôi mong bộ Chính Trị TW Đảng, Bộ Công An xem xét cho người công nhân chúng tôi được những quyền lợi mà đảng đã từng hô hào là chống bóc lột, chống tư bản, chống nghèo đói, mà nay đảng và nhà nước đang làm ngược lại.

Chúng tôi đã có tên và địa chỉ, mong quý Ngài quan tâm.

Yêu cầu các giới truyền thông hải ngoại, các cơ quan quốc tế đấu tranh cho quyền lợi dân nghèo bị đàn áp bóc lột, trong đó có tầng lớp công nhân Việt Nam chúng tôi đang bị bóc lột tận xương tuỷ.

Trân trọng kính chào.

T.S.C.N.

Cần Bảo Vệ Những Người Đại Diện Công Nhân Tranh Đấu


Lý Đại Nguyên

Các cuộc đình công, lãng công của công nhân Việt Nam nổ ra từ ngày 28 tháng 12 năm 2005, đến ngày 8 tháng 1 năm 2006 tại vùng Saigòn và phụ cận của 60.000 lao động, nhằm tranh đòi quyền lợi và nhân phẩm đối với các công ty có vốn từ nước ngoài. Vì sau nhiều năm bị đảng và nhà cầm quyền cộng sản toa rập với ngoại nhân, ăn chặn khắp mặt, khiến lương công nhân Việt thành rẻ mạt, chỉ đủ cầm hơi, hơn nữa lại làm ngơ để cho chủ sỉ vả, đánh phạt công nhân Việt như đối với loài vật.

Trong khi đó cái gọi là "Công Đoàn" do đảng lập, thì dùng mọi thủ đoạn thâm hiểm để khống chế tinh thần công nhân và tìm cách ăn bớt tiền lương, qua dịch vụ nhận vào làm việc, cũng như phát động các phong trào đóng góp cho công ích, rồi trừ thẳng vào lương công nhân. Thấy nguy cơ lan rộng, Phan Văn Khải thủ tướng Việt Cộng vội ký nghị định 03/2006/NĐ-CP vào ngày 7-1-06, cho tăng lương tối thiểu từ 710.000 lên 780.000 một tháng, tương đương với 50 USD, kể từ đầu tháng 2/06. Nghị định này chỉ áp dụng đối với xí nghiệp có 100% vốn nước ngoài. Còn các xí nghiệp vốn của người Việt thì vẫn không thay đổi.

Tức là lương căn bản 420.000 ĐVN một tháng, thêm các phụ khoản khác như chuyên cần, kỹ năng, tăng ca, mới được gần 600.000 đồng. Chính vì bị phân biệt đối xử quá khắc nghiệt, nên các công nhân các xí nghiệp Trách Nhiệm Hữu Hạn có 100% vốn trong nước, theo nhau đình công, từ vùng Saigon lan ra tới Hải Phòng, Uông Bí, tràn vào Cần Thơ, Cái Bè,. Thế rồi các xí nghiệp ngoại quốc, tuy thực hiện tăng lương theo quy định, nhưng lại cắt giảm các phụ khoản khác của người lao động, để vẫn trở lại trả tiền gần như cũ. Nên công nhân khắp nơi lại phải tiếp tục đình công, kể từ 12/2/06 đến nay. Phong trào đình công đợt này, thực sự đang tác động mạnh vào tâm lý hàng triệu công nhân ở khắp các khu chế xuất từ Nam, Trung, Bắc Việt Nam.

Không một lời tố cáo nào có trọng lượng cho bằng các cuộc đình công của công nhân trong hệ thống độc tài toàn trị của cộng sản. Một chế độ luôn luôn nhân danh người lao động để tiếm quyền lãnh đạo của quốc dân, rồi quay lại cấu kết với tư bản man rợ của nước ngoài, bóc lột, đàn áp, đầy ải người lao động VN một cách tàn nhẫn như Cộng Đảng Việt Nam. Không có lời tố cáo nào đanh thép và đúng vào bản chất chế độ Kinh Tế Thị Trường theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa cho bằng, hành động nhịn đói để đình công của người lao động Việt Nam hiện nay.

Xin hiểu: Công Nhân Việt Nam đình công ngày nào là đói ngày đó, vì không có ngân khoản trợ cấp đình công của Nghiệp Đoàn Tự Do, như công nhân ở các nước tư bản. Chính vì vậy mà buộc mọi người chúng ta phải kính cẩn khâm phục hành động quyết liệt của những người công nhân đang đấu tranh đòi quyền sống và phục hồi nhân phẩm của họ. Đồng thời đây còn là hành động tích cực đóng góp vào tiến trình vận động cho một Xã Hội Tự Do, Kinh Tế Tư Doanh, Chính Trị Dân Chủ của toàn dân Việt Nam. Vì lực lượng chính để vừa xây dựng, vừa bảo vệ, vừa phát triển chế độ Tự Do Dân Chủ của mỗi Quốc Gia, đều căn cứ trên 4 tập thể Xã Hội Công Dân là: Tự Do Tôn Giáo. Tự Do Nghiệp Đoàn, Tự Do Chính Đảng và Tự Do Ngôn Luận. Từ 4 cột trụ đó, mọi quyền tự do công dân mới được bảo đảm, không bị cường quyền cưỡng đoạt.

Tại Việt Nam từ 30 năm nay vấn đề đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo đã được khẳng định, có vị thế trong tâm tưởng toàn dân và được dư luận quốc tế công nhận. Hiện nay vấn đề này đã trở thành Chính Sách Ngoại Giao của Hoa Kỳ, Liên Âu, Canada, Úc đối với chế độ cộng sản Việt Nam. Về mặt Tự Do Chính Trị, tuy chưa có chính đảng nào đủ tầm cỡ xuất hiện công khai, nhưng những cá nhân tranh đấu chính trị Dân Chủ cũng đã có mặt.

Nhân dịp Cộng Đảng lấy ý kiến dân chúng về Dự Thảo Báo Cáo Chính Trị cho Đại Hội X, những ý kiến của giới Trí Thức và Tuổi Trẻ trong, ngoài đảng đã đồng loạt lên tiếng chống lại đường hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, mà đảng quyết kiên trì trên lý thuyết, còn thực tế thì làm ngược lại, cho đảng viên thả cửa làm giầu bằng tham nhũng, buôn lậu, và các dịch vụ tội ác khác, rồi sắp thực hiện một cuộc rửa các loại tiền bẩn thỉu ấy, bằng chủ trương cho đảng viên làm kinh tế, để thành các nhà tư bản tài phiệt đầu tư hợp pháp vào các công ty tư doanh, hoặc hợp tác với tư bản ngoại quốc.

Việc kết tội cho thứ chủ nghĩa đó, và cái đảng đang tiếm quyền lãnh đạo quốc gia, hại dân hại nước, lại được chính một số báo của Cộng Đảng trong nước, công khai lên mạng chuyển tải ra khắp thế giới. Đây là một báo hiệu về nhu cầu Tự Do Ngôn Luận thực sự đang là khát vọng của toàn dân, và ngay trong nội tại của cộng đảng. Vì họ cũng muốn thay đổi và được nói lên những ước nguyện thầm kín từ lâu nay vẫn bị đảng khống chế.

Một hiện tượng đáng mừng nhất, đó là đề nghị 8 điểm của các công nhân tranh đấu đòi quyền lợi người lao động Việt Nam. Gởi cho Tổng Bí Thư, Bộ Chính Trị Đảng CSVN. Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội. Với đề tài: Nỗi Niềm Khóc Hận Thương Tâm của tầng lớp công nhân lao động nhập cư nghèo từ các tỉnh về thành phố .


  • Trọng điểm đòi trả lương đúng hợp đồng của nhà nước ký với giới đầu tư, theo mức giá thị trường của USD.
  • Phải ngang với mức lương công nhân của các nước trong vùng, như Singapore, Thái Lan, Hàn Quốc, Indonesia...
  • Dẹp bỏ Công Đoàn của Cộng Đảng trong các Xí Nghiệp.
  • Loại bỏ những khoản tiền bắt công nhân đóng góp.
  • Phải được quyền lợi về bảo hiểm y tế, tai nạn lao động và tiền hưu.
  • Đựơc quyền hội họp riêng tư, lập hội, gây quỹ.
  • Có quyền đấu tranh, có quyền đình công đòi hỏi quyền lợi chính đáng.

Tóm lại ngừơi công nhân lao động Việt Nam đòi hỏi phải được thành lập Nghiệp Đoàn Tự Do, độc lập với chính trị và chính quyền, để bảo vệ quyền lợi chính đáng của công nhân. 11 người đại diện cho nhiều xí nghiệp khắp Việt Nam đã minh danh nêu tên, gồm: Huỳnh Ngọc Cảnh, Nguyễn Tấn Hoành, Nguyễn Tấn Dũng, Dương Thái Phong, Huỳnh Tiến, Trương Long, Vũ Hà, Trần Tá, Võ Hải, Nguyễn Thị Tuyết, Hoàng Anh Tuấn. Họ đều là những lao động trẻ nhiệt huyết, dám hy sinh.

Xin tất cả, phải bằng mọi cách bảo vệ lấy họ. Các Nghiệp Đoàn Lao Động Mỹ, Quốc Tế, và dư luận Thế Giới cần phải quan tâm tới sự an ninh, tồn tại của họ. Nhất là ông Trợ Lý Bộ Trưởng Barry Lowenkron, đặc trách về Dân Chủ, Nhân Quyền, Lao Động thuộc Bộ Ngoại Giao Mỹ đang đối thoại với nhà nước VN về các vấn đề trên, cần nên đặt vấn đề thành lập Nghiệp Đoàn Lao Động Tự Do ngay với Hànội.


Người Việt khắp nơi ủng hộ
công nhân đình công tại Việt Nam


Trong hơn bốn tháng qua, từ cuối năm 2005 đến nay, một biến động chưa từng thấy đã xảy ra tại Việt Nam: hàng trăm ngàn công nhân khắp nơi đã đình công để đòi tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc, chấm dứt tình trạng bóc lột sức lao động và đối xử với công nhân một cách tàn ác, vô nhân đạo. Các cuộc đình công nầy đã liên tiếp xảy ra tại nhiều nơi trong Nam như Sài Gòn, Gia Định, Biên Hòa, Bình Dương, Cần Thơ, Mỹ Tho, đến một số tỉnh miền Trung như Ninh Thuận, Quảng Nam, ra đến ngoài Bắc như Hải Phòng, Quảng Ninh, v.v.

Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam nói rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân và là đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Nhưng trên thực tế, dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN, giới công nhân và lao động đã bị đối xử tàn tệ, bất công, và bóc lột đến tận xương tũy.

Thật vậy, sau khi luật đầu tư nước ngoài có hiệu lực năm 1989, mức lương tối thiểu được ấn định là 625.950 đồng, lấy căn bản 45 Mỹ Kim một tháng, theo hối suất lúc bấy giờ là 13.910 đồng/1 Mỹ kim. Từ đó đến nay đã 18 năm, lương tối thiểu vẫn như cũ, mặc dầu tỷ giá 1 Mỹ kim đã lên tới 16.000 đồng trong khi giá thực phẩm đã tăng lên 40% vì lạm phát. Với đồng lương chết đói như vậy, công nhân còn phải làm việc 10 giờ mỗi ngày, có khi còn phải làm việc cả ngày Chủ Nhật hoặc ngày lễ mà không được trả lương cao hơn bình thường. Môi trường làm việc thiếu vệ sinh cũng như thiếu an toàn và mỗi khi sơ suất điều gì, công nhân có thể bị mắng chữi, đánh đập hoặc bị phạt phơi nắng, chà đạp nhân phẩm con người một cách trắng trợn.

Tại Việt Nam hiện nay, nhà nước không cho phép công nhân thành lập công đoàn độc lập, trái lại chỉ có Tổng Liên Đoàn Lao Động do nhà nước dựng lên mới là đại diện chính thức của công nhân. Trên thực tế, tổ chức nầy chỉ là cánh tay của Đảng Cộng Sản theo dõi và kiểm soát mọi hoạt động của công nhân, chứ không phải để tranh đấu và bênh vực quyền lợi của công nhân. Không những thế, tại nhiều nơi, quan chức nhà nước và Liên Đoàn Lao Động địa phương còn cấu kết với tư bản nước ngoài, tạo nên thế trên đe, dưới búa để chèn ép công nhân. Đáng giận và đáng chê trách nhất là sau khi hàng chục ngàn công nhân đình công đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc, Chủ Tịch nước Trần Đức Lương đã lên tiếng xin lỗi các nhà tư bản Đài Loan và Nhật Bản thay vì bênh vực thợ thuyền bị giới chủ nhân ngoại quốc bóc lột!

Trước tình trạng bất công và đau lòng nầy, chúng tôi ký tên dưới đây, long trọng tuyên bố:


  1. Ủng hộ các cuộc đình công ôn hòa, bất bạo động của công nhân Việt Nam.

  2. Hoan nghênh 22 nhà đấu tranh cho Nhân quyền và Dân chủ tại Việt Nam đã đưa ra lời kêu gọi ủng hộ công nhân ngày 19-3-2006.

  3. Đòi hỏi nhà nước Việt Nam: (a) trả tự do tức thời và vô điều kiện các công nhân đã bị bắt giữ vì tham gia đình công; (b) thường xuyên quan tâm nâng đỡ giới công nhân, lao động, ấn định mức lương tối thiểu cho phù hợp với hoàn cảnh và thời giá sinh hoạt; (c) tôn trọng nhân quyền, đăc biệt là quyền thành lập công đoàn lao động độc lập để bênh vực và bảo vệ quyền lợi chính đáng của công nhân.

  4. Yêu cầu tất cả các công ty tư doanh cũng như quốc doanh tôn trọng luật lao động và các tiêu chuẩn lao động quốc tế, đối xử công bằng và tôn trọng nhân phẩm của công nhân.

  5. Thỉnh cầu Tổ Chức Lao Động Quốc Tế của Liên Hiệp Quốc (ILO) tích cực giúp đỡ công nhân Việt Nam trong việc thành lập các công đoàn độc lập.

    Công bố tại Việt Nam và hải ngoại ngày 23-3-2006.