Con rồng cạn nước và Thế Vận Hội Bắc Kinh
* Việt Nguyên
HOUSTON – Ngày lễ Mother’s Day, tôi có dịp lang thang ở Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Houston với Gs Nguyễn Mạnh Hùng để ngậm ngùi nhìn lại những di tích lịch sử của thành Pompeii bị vùi dưới đống tro tàn sau khi ngọn núi lửa Vusurius nổi giận đúng vào ngày Lễ Thần Hỏa năm 79 sau Tây Li.ch. Một nền văn minh vĩ đại của thê giới đã biến mất trong một ngày. Ngắm di tích thành Pompeii lại nhớ đến câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan: “Nên cũ lâu đài bóng tịch dương”. Cuộc đời vô thường trong một nháy mắt. Con người không qua được mệnh trời và lịch sử đã ghi rằng thành phố Pompeii đã bị Thượng Đế phạt vì dân Pompeii ở vào thế kỷ thứ 8 đã sống một đời xa xỉ vô đạo đức.
Hai ngày sau, con rồng Trung Quốc đã dẫy mình ở vùng Tứ Xuyên, không phải con rồng kinh tế như chánh quyền Trung Quốc thường tự hào mà là con rồng đất đã cạn nước. Con Rồng quậy đuôi ngay sau trận hồng thủy ở Miến Điê.n. Cùng một cảnh “tai trời ách nước” nhưng khác với lần sóng thần Nam Á năm 2004 giết hơn 200,000 người, người ta không nghe nạn nhân kêu gào: “Thượng Đế ở đâủ” mà chỉ nghe lời than oán “Chánh quyền ở đâu? Đảng ở đâủ”. Dân Á Châu nhìn về Trung Quốc với cặp mắt nhân đạo thương xót nạn nhân nhưng nhiều người có cùng một ý: “Trời đã phạt” và chính thân nhân của các nạn nhân bị chôn vùi ở Tứ Xuyên cũng đã lên tiếng: “Đây không phải là tai trời mà là tai nạn do người gây ra”.
Nghèo là một cái tội
“Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật như sô cẩu, Thánh nhân bất nhân, dĩ bá tánh vi sô cẩu” (Trời đất bất nhân xem mọi vât như chó rơm, thánh nhân không nhân từ xem trăm họ như chó rơm). Cộng Sản Trung Quốc từ sau cuộc cách mạng của Mao Trạch Đông không còn tin vào thuyết Phật, Lão, họ xem những lời dậy của Lão là mê tín nhưng người Tầu vẫn tin chánh quyền vô đạo đưa đến thiên tai. Chánh quyền quân phiệt giết hàng ngàn nhà sư đổi lại hàng trăm ngàn người Miến Điện nghèo khổ lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.
Chính quyền Cộng Sản Trung Quốc trước sau vẫn xem dân như rác. Mao Trạch Đông thay tên người bằng con số tương tự như Lê Nin “Một người chết là một thảm cảnh, triệu người chết chỉ là những con số vô nghĩa”. Mao nhìn người chết trong thời kỳ cách mạng văn hóa cảm thấy sảng khoái chưa từng thấy và tiên đoán 1/2 dân số Trung Quốc sẽ phải chết. Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo ve vuốt nạn nhân nhưng cái tội giết các nhà sư Tây Tạng và nhạo báng Đức Đạt Lai Lạt Ma “con cáo đội áo nhà sư” đã phải trả một giá đắt với trên 70,000 nạn nhân và năm triệu người vô nhà cửa. Các chánh quyền trở mặt, sau khi vào WTO, không tôn trọng nhân quyền rồi quên lời hứa sau khi ký nhân tổ chức Thế Vận Hội 2008, ngạo mạn đem ngọn đuốc với tinh thần tự ái dân tộc đi khắp nơi nay bị trờichận lại ở miền Tây Trung Quốc.
Động đất đã xẩy ra ở đất Tứ Xuyên nơi có bốn con sông tụ về, miền đất Trung Tâm Nguyên Tử của Trung Quốc nơi Lão Tử đã đi qua về phía Tây và để lại lời dậy “Đạo khả đạo phi thường Đạo” và Đảng CS Trung Quốc đã quên lời dậy để sống vô đa.o. Nghèo khổ ở Trung Quốc là một cái tô.i. Hết bị dịch SARS, AIDS nay đến động đất. Cháy nhà ra mặt chuô.t. Cái xã hội hài hòa của Hồ Cẩm Đào nay lộ rõ bộ mặt trái “phồn vinh giả tạo”. Đa số nạn nhân là những công nhân di dân đên từ những vùng quê nhỏ để tìm công việc ở thành phố lớn, những người dân nghèo đã bị đảng và chánh quyền bóc lô.t. Thành phố Thành Đô với mười triệu dân vẫn đứng vững còn trường học, nhà thương bị xập đổ vì xây cất thiếu tiêu chuẩn do nạn tham nhũng từ chánh quyền, cán bộ và nhà thầu.
Động đất là do sự cọ sát liên tục giữa hai mảnh đất Ân và Âu Á từ 50 triệu năm nay, mảnh đất Ấn di chuyển về Bắc 6 cm mỗi năm tạo nên Hy Mã Lạp Sơn và động đất từ A Phú Hãn cho đến Trung Quốc nhưng người dân Trung Quốc vẫn tin là con rồng đã nổi giận vì long mạch bị phá nhanh do xây cất các đô thị nhỏ của chánh quyền Cộng Sản vì mộng bá quyền muốn làm chủ thế giới, buôn bán chỉ muốn thu vào với cái lợi riêng mà không cân biết đến các nước khác như chính sách Bắc thuộc với Phi Châu, Miến Điện và Việt Nam khác với lời dậy của Lão Tử “Phi duy bất tranh, Cố thiên hạ mục năng dữ chi tranh (chỉ vì không tranh giành nên trong thiên hạ không ai tranh giành được với mình).
Xây cất quá nhanh, cái gì thái quá thì không bên. Các nhà cửa cao ốc ở các thành phố thiêu tiêu chuẩn như Bắc Kinh. Các thị trấn nhỏ mọc nên như nấm từ các vùng nông thôn trong mấy năm qua trong chương trình đô thị hóa đã tạo ra sự mất quân bình giầu nghèo trong tất cả các lãnh vực từ y tế đến giáo du.c. Kinh tế Trung Quốc được xem là kinh tê mất quân bình nhất trên thế giới. Lợi tức mỗi đầu người ở vùng nông thôn là 500 Mỹ kim một năm trong khi lợi tức ở thành phố lớn là 1500 Mỹ kim một năm và 60% của 1.3 tỷ người Trung Quốc vẫn còn ở vùng quê. 15 triệu người từ các vùng quê đổ lên thành phô nhỏ mỗi năm cần nhà cửa và nội trong năm 2006, xây cất lên đến 19 tỷ square feet vuông; nhà cửa xây nhanh chóng và vật liệu rẻ đã gây thảm cảnh hơn là chính trận động đất 7.9 độ.
Phong thủy không còn thuận lợi
Thế Vận Hội Bắc Kinh với những con số 8 có vẻ kém may mắn hơn nhà cầm quyền Cộng Sản Bắc Kinh mơ tưởng. Tháng Giêng 2008, nước Tầu chịu trận bão nặng nhất trong vòng 50 năm, các tỉnh ở vùng trung ương và miền Nam bị thiệt hại nặng, bị cô lập hàng tuần. Tháng 3, dân Tây Tạng biểu tình ở Lhasa nay lại đến trận động đất. Sau thiệt hại ở Tứ Xuyên người dân sắp phải đối phó với mối lo lụt, bệnh truyền nhiễm và di.ch. Các đập nước ở vùng Tứ Xuyên có vẻ như không bị thiệt hại nhưng ở một quốc gia với 22,000 đập nước, nhiều nhất thế giới, với 1/2 số xây để chận lụt và công trình thủy điện đã gây ra rối loạn xã hội như dập Tam giáp đã khiến 1.5 triệu người phải di cư và môi trường bị xáo đô.ng. Gió độc với than và chất độc CFC. Nước độc ở những con sông Hoàng Hà, Giang Tử có những thị trấn với số nạn nhân ung thư lên đến 50%. Do kết qủa cuộc những công trình xây cất vội vã.
“Thiên địa thượng bất năng cửu, nhi huống ư nhân hồ? (Việc trời đất còn không kéo dài được, huống gì việc của con người). Phong thủy, điều mà người Tầu tin hàng năm đã bị phá vì Thế Vận Hội 2008.
Để chuẩn bị Thế Vận Hội, chính quyền kiêu ngạo Bắc Kinh đã xây cất khoe khoang những công trình đồ sộ. Vận động trường Olympic, “Water Cube” xây cho những cuộc tranh tài bơi lội, “nhạc hội nước” ở Bắc Kinh kể cả đại hý trường Quốc gia hình quả trứng xây bằng Titanium cạnh Đại sảnh đường Nhân dân sát bên Quảng trường Thiên An Môn, bồn nước lớn nhất thế giới “Thiên Thủy” bắn nước lên cao 134 thước và hàng trăm sân đánh gôn trên 20,000 mẫu đất nuốt một số lượng nước khổng lồ từ các con sông ở Bắc Kinh. Trong những ngày thế vận hội, nước sẽ được dẫn vào từ các tỉnh vào Bắc Kinh, những giọt nước tinh khiết đặc biệt cho Thê Vận Hô.i.
Hàng triệu khán giả sẽ được thưởng thức những cảnh “hoành tráng” của thế vận mà quên đến con rồng cạn nước do lỗi lầm của đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1953 khi Mao Trạch Đông xây đập và hồ chứa nước ở Quảng Tính. Con đập lớn nhất sắp hoàn thành với chi phí hàng chục tỷ Mỹ Kim “Tam Giáp” ở sông Giang Tử đã bị các nhà môi sinh phản đối. Đảng Cộng Sản biết câu: “Xây một đập là làm khô một con sông” nhưng họ vẫn say mê xây đâ.p. Trong bước nhẩy vọt thập niên 1950, đảng khuyến khích dân xây cất các công trình thủy điện ở mọi nơi. Bước nhẩy vọt lên Cộng Sản đã gây ra những nạn lụt do vỡ đê, gây ra nạn đói, mất mùa, nông dân phải di cư đến các tỉnh khác.
Năm nay vì Thê vận hội, dân ngoài vùng Bắc Kinh phải chịu cảnh thiêu nước cho tinh thần tự ái dân tô.c. Nếu 300 năm trước, Bắc Kinh có thể chịu được, mặc dù thành phô bao quanh bởi núi vẫn có năm nguồn nước, hồ và suối nhưng ngày nay Bắc Kinh khác hẳn, 90% các hồ chứa nước đã cạn, nước ở các con sông đang ở mức thấp nhất và dân số gia tăng. Từ 1949 dân số Bắc Kinh tăng tám lần (từ 2.2 triệu năm 1948 lên đến 18 triệu năm 2008). Thành phố 50 lần lớn hơn và nhu cầu nước tăng 35 lân. Trung bình dân Bắc Kinh chỉ có 300 khối nước mỗi đầu người (1/8 so với người Trung Hoa các tỉnh khác và 1/30 so với những người dân khác trên thế giới).
Trung Quốc mới, khoe cái giầu với du khách vào ngày Thế Vận Hội, du khách sẽ không thấy cảnh dân Tầu vùng Bắc và thôn quê đang thiếu nước, tất cả nguồn nước được dẫn vào Bắc Kinh để phục vụ “tinh thần tự ái dân tộc” mà quên đến hậu quả: môi sinh Trung Quốc đang bị đe dọa từ nước, khoáng sản cho đến rừng. Tất cả đang dẫy chết. Một nấm mồ yên lặng của Trung Quốc bên cạnh những cảnh “phồn vinh giả tạo” của những người Cộng Sản.
Trung Quốc có vẻ ở vào cái thời “nhà Minh không còn sáng”, cuối thế kỷ thiên tai giết hơn 1/3 dân số, nhà Minh áp dụng chính sách Bắc thuộc khắp nơi, quên câu của Lão Tử: “Cố, đại quốc, dĩ hạ tiểu quốc tắc thủ tiểu quốc” (nước lớn khi hạ mình với nước nhỏ thì chiêu phục được nước nhỏ) cuối cùng đưa đến chánh sách bế môn tỏa cảng và đưa đến sự ô nhục với năm nước chia chác.
Người Trung Hoa xem thiên tai là điềm trời khác với ý nghĩa của Thánh Alphonsus Liguori: “Thượng đế dùng thiên tai, lụt lội để cảnh cáo con người phải thay đổi hơn là để trừng phạt.”
Năm 1976, điềm trời với cơn động đất với hơn 240,000 người chết của Mao Trạch Đông nhưng họ vẫn chưa biết mệnh trời tiếp tục độc tài. Cuộc động đất ở Armenia năm 1988 với 10,000 dân Sô Viết thiệt mạng đã khiến TT Gorbachev mất các nước chư hầu Đông Au.
Năm nay, tháng 8 với Thế Vận Hội 2008 sắp đến, với những điềm trời hãy chờ xem chánh quyền Bắc Kinh có thay đổi chương trình khai mạc Thế Vận Hội với những màn múa nước trong khi con rồng Trung Quốc đang cạn nước và họ có chịu lắng nghe lời dậy của Tuân Tử: “Dân như nước, kẻ cầm quyền như thuyền. Nước có thể làm thuyền trôi đi và nước cũng có thể làm thuyền đắm”.