Than ôi! Một lũ Giẻ rác;ch

Trần Khải Thanh Thủy

(Tặng đảng, bác, nhân dịp 19-5- 2008)


1.Ôi Tổ Quốc !


Ôi Tổ quốc giang sơn hùng vĩ

Chúng băm người thành mấy mảnh thương đau ?

Nỗi đau lớn giữa cộng đồng thế giới

Có Việt Nam bán biển cho Tàu

2.Lên Biên Giới


Lên biên giới lòng ta đau nhức nhối

Suối Phi Khanh, thác Bản Dốc đâu rồi ?

Trang sử vàng nghìn năm Tổ quốc

Muốn xem ư, lại phải sang Tàu (!)

3. Hang Pắc Bó


Bao nhiêu năm trước cửa hang này

Muôn đời là đất của Việt Nam

Lãnh đạo theo gương Hồ, bán đất

Non sông gấm vóc... khóc ngàn năm (!)

4. Thác Bản Dốc


Thác Bản Dốc cho lòng ta dốc mãi

Bản thể ta dù thác vẫn còn đau

Vết thương cũ thêm ngàn lần nhức nhối

Khi Hoàng sa, Biển, đảo mất lâu rồi(!)

5. Mây Tàu khựa


Nhìn mây Ải Nam Quan

Thoáng chút buồn quan ải

Dù tả một làn mây

Cũng là mây Tàu khựa (!)

6. Việt Nam hỡi


Việt Nam hỡi, quê hương tôi huyền sử

Mảnh đất này in bóng dáng cha ông

Đảng bán đất cho Tàu, bao mê lú

Máu kêu đau trong thịt những người dân (!)

7. Nắm giẻ lau


Đảng biến mình thành một nắm giẻ lau

Dâng biển đất cho Tàu, bao khúm núm

Hễ thế giới có chửi Tàu chơi xấu

Cờ Đảng ta làm giẻ để lau Tàu ...