VIỆT NAM: CSVN Đã Lạm Dụng Đức Phật Như Thế Nào ?

Phạm Trần

Đảng không cấm đạo mà chỉ phá người theo đạo


Đại lễ Tam hợp Đức Phật (hay Đại lễ Vesak) là lễ tập hợp 3 biến cố của đạo Phật: Phật đản, ngày Đức Phật thành đạo và Đức Phật nhập Niết bàn, được Liên Hiệp Quốc thừa nhận, đã được long trọng khai mạc tại Hà Nội ngày 15-8 (2008).

Có khoảng 3.500 đại biểu về dự lễ, trong đó có 2.000 đại biểu đến từ 80 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, bao gồm các vị cao tăng đại diện các truyền thống Phật giáo hoặc các quốc gia, các học giả Phật giáo thế giới, kể cả Thiền sư Thích Nhất Hạnh và một số chư tăng Làng Mai của ông từ Pháp về.

Thiền sư Lê Mạnh Thát (Thích Trí Siêu), Giáo sư, Tiến sĩ đã được tín nhiệm vào chức Chủ tịch Ủy ban Tổ chức Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc cùng với Nhà nước Cộng sản Việt Nam và Giáo hội Phật giáo Việt Nam được Nhà nước công nhận.

Báo Nhân Dân trích lời Thiền sư nói trong diễn văn khai mạc rằng : “ Đại lễ Phật đản 2008 được tổ chức tại Hà Nội là một vinh dự cho Phật giáo Việt Nam, là một biểu tượng điển hình về tầm vóc quan trọng có tính văn hóa quốc tế của ngày kỷ niệm Đản sanh Đức Phật.”

Ông cũng : “Đặc biệt tri ân Đảng, Nhà nước và Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã tạo mọi điều kiện thuận lợi để Đại lễ được thành công tốt đẹp.”

Cũng nên biết sau năm 1975, Thiền sư Lê Mạnh Thát là người từng bị CSVN băt tù nhiều năm cùng với Thượng tọa Thích Tuệ Sỹ về tội “âm mưu chống phá Nhà nước”. Hai ông cùng có gốc gác trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, có tên quen thuộc là Phật giáo Ấn Quang, một Tổ chức Phật giáo không chịu giải tán để gia nhập Giáo hội Phật giáo của Nhà nước, hay còn bị gọi là “Quốc doanh”, nên tiếp tục bị cấm mọi hoạt động.

Hai Lãnh tụ của Giáo hội này là Đức Đệ II Tăng thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng Thích Qủang Độ, Viện trưởng Viện Hóa đạo vẫn bị phong tỏa và giam lỏng tại Chùa ở Bình Định và Sàigòn.

Tuy nhiên, vài năm gần đây, ông Trí Siêu đã thay đổi lập trường để hợp tác với Nhà nước. Ngược lại Học gỉa Tuệ Sỹ thì “im hơi lặng tiếng” trước các hoạt động công khai của bạn mình.

Theo một bài đăng trong báo Nhân Dân thì “Vesak - tên gọi tháng thứ 4 của năm theo lịch Ấn Độ. Người Ấn Độ có tín ngưỡng Phật giáo xem tháng Vesak là tháng linh thiêng bởi vào ngày trăng tròn của tháng này diễn ra ba sự kiện trùng lặp gắn với thân thế, sự nghiệp Đức Phật (Phật đản, Phật thành Đạo, Phật nhập Niết bàn). Từ xa xưa, Đại lễ Vesak đã được tổ chức tại một số nước Phật giáo, từ Sri Lanka, Ấn Độ sau đó truyền sang Thái-lan.”

Đảng CSVN tự coi việc đứng ra tổ chức lễ Vesak là bằng chứng có tự do tôn giáo ở Việt Nam. Đảng này, dù không công khai nói ra, nhưng cũng rỉ tai cho mọi người biết là thời gian có lễ Vesak trùng hợp với việc Nhà nước Kỷ niệm 118 năm Ngày sinh của Hồ Chí Minh (19-5-1890 - 19-5-2008).

Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước khoe trong diễn văn chào mừng các đòan đại biểu: “Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc được tổ chức tại Việt Nam là sự khẳng định Nhà nước Việt Nam tôn trọng và ủng hộ quyết định đúng đắn của Liên hợp quốc chọn ngày Tam hợp Đức Phật là ngày văn hoá tôn giáo thế giới, đồng thời khẳng định Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm và tôn trọng những giá trị đạo đức tốt đẹp của các tôn giáo mang lại cho đời sống xã hội, trong đó có Phật giáo.”

Nếu chỉ có thế thôi thì không có gì để nói về tính phô trương đến độ không biết hổ thẹn với nhân quần, xã hội của Ban Tổ chức và của một số cán bộ chính trị - tư tưởng khi họ công khai lợi dụng Đại lễ Vesak để tuyên truyền cho chế độ.

Chẳng hạn như khi góp bài Tham luận nói về “ Sự nhập thế của Phật Giáo Việt Nam (PGVN) góp phần vào sự nghiệp độc lập và phát triển của tổ quốc” thì Thượng Tọa-Tiến sỹ Thích Tâm Đức của Học viện PGVN, đã đề cập đến 2 vấn đề: “Sức mạnh của văn hoá dân tộc là nền tảng cho sự nhập thế của đạo Phật”, và “tư tưởng Hồ Chí Minh kế thừa tinh thần nhập thế của PGVN, kết hợp đạo & đời, nguyên nhân phát huy sức mạnh đoàn kết dân tộc.”

Tại sao lại gài Hô Chí Minh vào “tinh thần nhập thế của Phật giáo Việt Nam” ? Và trong suốt thời kỳ cầm đầu đảng CSVN để lùa dân vào 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn, đã có bao giờ người Cộng sản vô thần Hồ Chí Minh, đã biết chiêm nghiệm đến Giáo lý cấm sát sinh của Phật giáo mà bảo Hồ đã biết “kết hợp đạo & đời” ?

Nếu muốn tuyên truyền cho cái gọi là “Tư tưởng Hô Chí Minh” thì đại hội Phật đản không phải là nơi đề đảng Cộng sản và những Nhà sư thân Nhà nước “đánh lận con đen, biến kẻ sát nhân thành Phật”.

NHÀ NƯỚC VÀ TÔN GIÁO

Đến phiên cán bộ tư tưởng Trần Quang Hà thì người ta được nghe cái loa tuyên truyền khoe khoang trên báo Nhân Dân ngày 14-05 (2008) : “ Từ năm 1981, với sự ra đời của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Phật giáo ở Việt Nam đã hình thành một tổ chức thống nhất, tiếp tục là thành phần của khối đoàn kết toàn dân, cùng phấn đấu "phụng sự đạo pháp, phục vụ Tổ quốc" với phương châm "đạo pháp - dân tộc - chủ nghĩa xã hội".

Mấy chục năm qua, từ quan điểm coi tín ngưỡng - tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận quần chúng nhân dân, với quan niệm nghiêm túc về tự do tôn giáo, với chính sách tôn giáo đúng đắn của Nhà nước, trực tiếp là sự quan tâm của chính quyền các cấp,... cùng với các tôn giáo khác, Phật giáo đã được tạo điều kiện để hoạt động ngày càng hiệu quả. Vì thế, trên mọi miền đất nước, các ngôi chùa đã được tôn tạo, nhiều ngôi chùa, nhiều trung tâm đào tạo tăng sĩ được xây dựng mới, một số ngày lễ của Phật giáo trở thành ngày hội văn hóa thu hút sự tham gia của đông đảo nhân dân.”

Trước nhất, tại sao bên cạnh “đạo pháp – dân tộc” lại có cái đuôi “chủ nghĩa xã hội” xương máu dính vào làm gì ?

Chủ nghĩa Cộng sản và đảng Cộng sản Việt Nam đã chứng minh bằng hành động phủ nhận tôn giáo từ thế hệ đảng viên này đến thế hệ cán bộ khác từ năm 1930.

Mặc dù đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ công khai cấm đạo hay giết người theo đạo như dưới thời Vua Minh Mạng đối với đạo Thiên Chúa, nhưng họ đã tìm mọi cách làm cản trở việc thờ phượng, đi lễ, và tu hành của các Tín đồ theo đạo.

Bằng chứng tôn giáo tiêu điều, giáo đường xơ xác, chùa chiền hoang phế, bổn đạo rạc rời, chủ chăn hiu qụanh, lạc lõng, tàn tạ đã diễn ra khắp miền Bắc Việt Nam từ 1954 khi Hồ Chí Minh và đảng CSVN được chia phần cai trị nửa Nước, sau Hiệp định Geneve.

Chủ trương “không đội trời chung” với kẻ “hữu thần” của đảng Cộng sản Việt Nam đã tràn xuống miền Nam sau năm 1975, khi đảng này đã may mắn nhuộm đỏ được cả nước bằng vũ khí của ngoại bang Nga-Tầu là chính.

Không cần phải có thêm bằng chứng mới thấy nổi lên chủ trương đàn áp Tôn giáo và thù nghịch người theo đạo của đảng CSVN đối với các Tín đồ Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Phật giáo Hòa Hảo, Phật giáo Khmer từ sau 1975.

Các cuộc đấu tranh đòi tự do thờ phượng, hành đạo của đồng bào dân tộc trên Cao Nguyên; đòi tự do hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; đòi trả lại tài sản, đất đai của các giáo hội Tôn giáo bị nhà nước chiếm cứ từ nhiều năm qua; hay đòi chấm dứt xen lấn vào nội bộ các tôn giáo từ 1975 đến nay đang còn là những đề tài nóng bỏng được nhắc đến hàng ngày.

Vì vậy, dù nhà nước có giúp đỡ các Tổ chức Tôn giáo thuộc Mặt trận Tổ quốc do đảng kiềm soát xây hàng trăm nhà thờ, đình, chùa, mở trường cũng không có nghĩa Việt Nam đã hòan tòan có tự do tôn giáo.

Và cho dù có hàng trăm trường đạo được mở mà tu sinh vẫn bắt buộc phải học chủ nghĩa Cộng sản và lịch sử Đảng, phải hội đù điều kiện về lý lịch không có tì vết chống đối, có lập trường chính trị, tư tưởng rõ ràng và phải trung thành với đảng thì mới được tốt nghiệp thì kẻ tu hành cũng chỉ là những cán bộ bán thời gian của nhà nước, không hơn không kém.

Trần Quang Hà còn chụp mũ những cuộc đấu tranh đòi quyền tự do tôn giáo của người theo đạo là những người thuộc hàng ngũ của “thế lực thù địch”.

Hà viết : “…. Trong bối cảnh phức tạp của thế giới, trước những thành tựu của sự nghiệp đổi mới chúng ta đã đạt được, một số thế lực thù địch đã và đang lợi dụng vấn đề tín ngưỡng - tôn giáo để phá hoại sự ổn định xã hội, phá hoại sự nghiệp chính nghĩa của nhân dân ta, trong vấn đề tôn giáo là một trọng điểm chúng tập trung khai thác. Chính lúc này, sự phát triển bền vững của đất nước đang đòi hỏi đồng bào theo các tôn giáo nói chung, tăng ni, Phật tử nói riêng cần giữ gìn sự trong sáng của niềm tin tâm linh, tỉnh táo trước các âm mưu thâm độc và xảo quyệt của các thế lực thù địch, hăng hái tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”

Cán bộ tuyên vận thứ hai là Cao Đức Thái (Tiến sỹ, Học viện Chính Trị-Hành Chính Quốc gia Hồ Chí Minh) cũng nhân dịp có lễ Phật Đản để “tát nước theo mưa” : “Với mục tiêu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các thế lực thù địch trong và ngoài nước mưu toan phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, chia rẽ các tôn giáo, chia rẽ người có đạo với người không có đạo, chia rẽ đồng bào thiểu số với đồng bào đa số…, chúng vu cáo nhà nước ta đàn áp tôn giáo, Đảng Cộng sản “vô thần”, chủ trương xóa bỏ tôn giáo...”

“Thực tế hoàn toàn khác. Đảng Cộng sản Việt Nam với tư cách là người lãnh đạo nhà nước và xã hội luôn tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Quan niệm của Đảng ta về xã hội XHCN và con đường đi lên CNXH không loại trừ bất cứ một tín ngưỡng, tôn giáo nào. Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng “Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồn tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH ở nước ta”.

Thái bào chữa cho các cuộc đàn áp của Nhà nước bằng lời lẽ trơ trẽn :

“Pháp luật của nhà nước ta chưa bao giờ xem việc đi theo một tôn giáo là hành vi phạm pháp. Pháp luật của chúng ta chỉ trừng trị những kẻ lợi dụng tôn giáo để xâm phạm lợi ích của cộng đồng, xâm phạm quyền và lợi ích của công dân mà thôi. “

“Sự kiện Ủy ban Tổ chức Quốc tế (IOC) lựa chọn Việt Nam làm địa điểm tổ chức Đại lễ Phật đản quốc tế năm 2008 chẳng những là sự thừa nhận chính sách và pháp luật tự do tín ngưỡng tôn giáo của Việt Nam mà còn xem Việt Nam là một quốc gia tiêu biểu cho việc bảo đảm các quyền công dân và quyền con người.”

Không cần phải có lời bàn mà chỉ cần nhìn vào thực tế những việc đang xẩy ra ở Việt Nam, ai cũng biết dù có bị lợi dụng cách nào đi nữa thì Lễ Phật Đản vẫn là ngày lễ của những người con Phật, không phải của những người Cộng sản vô thần. -/-