|
Nhục Nô Nguyễn Hoài Trang
Kẻ sĩ nô ca bài mãi quốc
Bộc thây hồ học bốc thi thơ
Thiên đường đỏ vẫn còn mơ
Mặt trơ trán bóng vật vờ dỡ hơi
Chính khách nô vô câu hợp giải
Mọc trên môi nhọt trái hôi tanh
Này anh nọc độc đang hành
Giữa lòng nước Việt rõ hanh mùi bùn
Đồ nghiêng mực đổ kiên trung
Nhập nhằng thổ phỉ cúc cung cúi đầu
"Khép quá khứ, quên hận thù"
Tung hô giặc đỏ, đục ngầu ngữ ngôn
"Trăm năm Bia Đá thì mòn
Ngàn năm Bia Miệng vẫn còn trơ trơ "
Thương thay "kẽ sĩ" mù lòa
Ham danh hám lợi ba hoa chích choè
"Dzăng đàn" kiến nhặng ti toe
Rằng ta thi sĩ hoanh hoe muỗi ruồi
"Thơ dzăng" dán khắp nhà trời
Tung hô giặc đỏ lọ ngời mép ngang
Mềm lưng đón gió râm ran
Trở cờ nghểnh cổ chàng vàng thời cơ
"Cởi mở, đổi mới " mại dzô !
"Hồ hởi phấn khởi " bưng bô thú rừng
Tứng từng tưng tứng từng tưng
Tay bắt mặt mừng "Dzăng hóa" giao lưu
Mã tầm mã ngưu tầm ngưu
Xuống hàng chó ngựa mục tiêu hàng đầu
*
Chị tôi bán thân toàn cầu
Em tôi tình dục nô hầu ngoại nhân
Nhục thay những kẻ vong tâm
Tiếp tay giặc đỏ vô thần cộng nô
Bắt tay giặc, tự đào mồ
Đã không biết nhục nhi nhô ô vần
Lại còn giở thói tiểu nhân !
conbenho
Nguyễn Hoài Trang
|