|
THƯƠNG QUÊ Thơ Ý Nga
Ừ thì hai đứa đều thương
Mỗi người một cách, thơ dường ngọt thêm
Thương nhiều nhất chính là em
Đêm ôn trang sử, ngày thèm binh thư
Việc nhà cứ hẹn từ từ
Mà đau với xót đã dư vô cùng
Nhanh nhanh cho kịp Đường Chung
Kẻo anh về trước lại chùng bước chân
Thương nhau mình phải thương dân
Giữ hoài ngọn lửa rất cần chuyền tay
Sáng lửa đêm, ấm lửa ngày
Đường đi phải đến, dỡ hay đã tường
=====
Ý Nga
NGHE NHẠC
Vi vu một điệu trữ tình
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
Nỗi buồn rười-rượi xa gần
Một niềm da-diết, bội phần lâm-ly.
Làm sao đúng nghĩa người đi,
Làm sao anh nhỉ mới vì tự-do?
Bồi-hồi những rối tơ vò
Bồi-hồi, bổi hổi ai lo cho mình?
Vi-vu một điệu trữ tình
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
=====
Ý Nga
ÁO HỒNG DỄ... GHÉT
-Dễ Thương em mặc áo hồng
Dễ thương, anh cũng lòng vòng theo sau
Dày em cao gót đi mau
Lỡ chân nếu ngã, làm sao em về?
Thương em từ mái tóc thề,
Từ câu nhí nhảnh môi trề dễ yêu
Thương em, thương dễ bao nhiêu
Mà em làm khó đủ điều tội anh
Dễ thương em hãy để dành.
Nên chanh chua với những Anh-Xếp-Hàng
Tình si anh ở... đầu thang
Không leo cao nữa, xóm làng cười cho
Biết em làm điệu, giả đò
Bài thơ anh gửi hẹn-hò tình chung:
Dễ Thương ơi! Hãy đi cùng!
Đường xa vạn dặm, một lòng ngại chi
-Dễ thương? Khen mãi làm gì,
Tự-Do một lối, sao đi chẳng... về?
Tình Chung? Non Nước đã thề!
Tình Riêng dễ ghét, em chê đúng rồi
Dễ thương, dễ ghét? Than ơi!
Làm sao ý hợp mà vui tâm đầu???
=====
Ý Nga
CÔ-ĐƠN
“Nắng, em reo, bươm bướm bay trước ngỏ
Mưa, em mừng bong bóng nở ngoài sân”
*Không nhớ tác giả
Buồn buồn em đọc ca dao
Với bao trân quý ngọt-ngào tình Quê
Vui vui em lại tìm về
Những câu tục ngữ, thương ghê dân mình!
Mỗi câu là một chút tình
Mỗi câu là một nét xinh của Nhà
Buồn, vui đều nhớ quê Cha
Ghét, thương vẫn giữ đậm-đà trong tim.
Mình em ốc đảo im-lìm
Mình em đơn độc đi tìm thương yêu
Một mình mơ-mộng đủ điều
Này thương, này nhớ! Bao nhiêu cho vừa!
Việt Nam đã tự-do chưa?
Để bong bóng nở ngày mưa em mừng
Nắng, bươm bướm lượn tưng-bừng
Để em trở lại ngôi làng ngày xưa
=====
Ý Nga
THIÊN THẦN CỦA ANH
Anh cho em phép thiên thần
Thì em chắp cánh một lần thử bay
Cho em, em sẽ nhận ngay
Trời cao tung cánh cùng mây em về
Nương theo gió, tìm lại quê
Ngắm đồng lúa chín, bờ đê rất nghèo
Thiên thần quyết chỉ mang theo
Tự-do, an-lạc rải đều quê-hương
Cho lời mến, nhận lời thương
Vui ơi đất nước! Thiên đàng sẽ nên!
Cám ơn người, em gọi tên
Thái hòa đất Mẹ, nắng lên rỡ ràng
Xin Trời tiếp chuyện dở dang
Giúp em trồng lại hoa Vàng nhà ta
=====
Ý Nga
LỜI KHEN VÔ NGHĨA
-Tóc thề ai nối cho em,
Và ai vuốt tóc để thêm trâm cài?
Sợi chê rụng xuống bờ vai
Sợi khen mướt, đã trong ngoài tim anh?
Còn đen em nhặt để dành
Để mai sợi bạc quẩn quanh tuổi già
-Xứ mình sợi tóc cũng... thề
Trái tim bội bạc, người về vẫn... đi
Dễ thương? Khen để làm gì?
Một khi tổ-quốc khinh khi đến cùng
Đường chiến-đấu đã không chung
Khen chi sợi tóc cho chùng lòng đau!
=====
Ý Nga
CHIẾN THI VÀ THỢ THƠ
Viết thay một người vợ lính
-Ban ngày anh là thợ
Đêm đến anh làm thơ
Khác nhau cái dấu nặng
Giống nhau hăm bốn giờ
Khi xưa anh làm lính
Đánh giỏi mà đành... thua
Bây giờ em ra lệnh
Bảo chi anh cũng ừa
-Làm thợ vì chiến sĩ
Cũng đời buồn ruổi rong
Làm thơ thành… thi sĩ
Có được em yêu không?
-Giặc nào đánh chẳng tan?
Trận chiến nào đã tàn
Mất súng gươm? Thay giấy!
Xin anh khoan hưởng nhàn
Chiến sĩ không thấy ư?
Toàn dân một cửa tù
Hậu phương không hạnh phúc
Thi Sĩ nỡ nào tu?
Em gom chữ Chiến Thi
Đề bài thơ đẹp nhất
Trang giấy nè, viết đi!
Vận, vần tròn chữ Sĩ
Giống nhau, hai đứa mình
Viết những vần thật xinh
Cho quê hương, dân tộc
Chiến thi trong chữ tình
=====
Ý Nga
“SOI GƯƠNG & SOI TÂM”
Người đi lệ chảy còn cay
Đọng hoài khoé mắt từ ngày lìa Quê
Người đi, đi mãi chửa về
Chỉ con tim mỗi đêm mê với Nhà
Người xa, chân bước đã xa
Mà hồn gần mãi Quê Cha đỏ bầm
Vàng da vẫn khóc âm thầm
Vàng cờ, giữ sắc ươm mầm nhớ nhung
Soi gương còn biết thẹn thùng
Soi tâm còn biết Chuyện Chung rất cần
=====
Ý Nga
|