Người Mỹ nghĩ sao về trường hợp nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh?

Hồng Quang lược dịch

Cộng đồng người Việt trên thế giới có nhiều anh thư lẫm liệt, nhưng có lẽ Hoa Kỳ chính là đất nước đã chứng nhận sự xuất hiện một loạt “con cháu xứng đáng của truyền thống Hai Bà Trưng Trắc và Trưng Nhị”, với những thành tích phi thường, làm hãnh diện cộng đồng và vẻ vang nòi giống.

Một trong những người xuất sắc nhất là bà Dương Nguyệt Ánh, nhà khoa học còn có biệt danh “Bomb Lady”. Tiểu sử và thành tích của bà thì nhiều cơ quan báo chí Mỹ và Việt đã đăng tải, không cần phải nhắc lại.


Cái đáng nói là người Mỹ đã nghĩ sao về bài diễn văn trứ danh của bà (bài diễn văn ứng khẩu, không cầm giấy đọc từng chữ như kiểu của ông thủ tướng Phan Văn Khải của Việt Nam khi gặp gỡ TT Bush tại toà Bạch Oác gần đây) khi bà nhận lãnh huy chương cao quý Service to America Medals do hiệp hội Partnership for Public Service chủ trì tổ chức phát giải. Huy chương này tặng cho những công dân Hoa Kỳ có những thành tích ngoại hạng phục vụ quốc gia, rất ít người vinh dự được hưởng.

Tuần báo Newsweek sau đó đăng bài có tựa “Anh Dương, out of Debt” ( Bà Dương Nguyệt Ánh đã trả xong nợ nần ) rất súc tích (mà nhật báo Cali Today cũng đã lược dịch và đăng tải trên trang báo này), đã phản ảnh suy nghĩ của người Mỹ về trường hợp của bà. Chúng tôi xin tóm lược như sau, nhằm nói lên tinh thần hiểu biết của người Mỹ về những người “canh cánh tấm lòng mang ơn Hoa Kỳ đã nung đúc tài ba của họ” như bà Dương Nguyệt Ánh:


..Từ một cô bé 15 tuổi, cao có 4 feet 7, ngơ ngác đặt chân lên đất Mỹ, một chữ tiếng Anh lận lưng cũng không có, Ánh thật sự bước vào cuộc đời mới. Khi đó Bin Laden mới 18 tuổi, một tháng 4 trầm buồn năm 1975. Số phận của hai người, thật vô cùng khác biệt, sẽ “đụng độ nhau” sau này.

Hải Quân Hoa Kỳ mang gia đình họ Dương đến vịnh Subic Bay lừng danh của Philippines năm 1975. Sau đó là một trại tị nạn ở Pennsylvania. Năm tháng sau, gia đình có truyền thống Phật giáo này được Nhà Thờ First Baptist Church ở Washingotn, D.C. tiếp nhận. Cô bé Ánh vào học trung học ở Maryland, rồi sau đó là Đại học Maryland. Cô ‘gỡ’ các bằng cấp về kỹ sư, máy điện toán và quản trị hành chính.

Nhưng Ánh nói: “Tôi muốn làm việc cho Bộ Quốc Phòng, để trả ơn cho các chiến sĩ đã bảo vệ chúng ta qua những năm tháng dài...” Sau đó thì mọi chuyện tuần tự ai cũng biết: Sau vụ 9/11, Hoa Kỳ sắp đánh Afghanistan và bà Ánh biết mình sẽ làm gì để phá các căn hầm hay địa đạo kiên cố của phiến quân Taliban trong lòng núi sâu. Cái phải nói là bà chỉ huy một nhóm khoa học gia đông đảo đẽ làm ra loại bom áp nhiệt BLU-118/B, chỉ trong vòng có 67 ngày, sau 3 năm nghiên cứu. Thành tích này được giới khoa học mô tả là “sự thách thức khó khăn cho việc làm sao kích nổ về hóa học”.

Bà Ánh trong đời thường thật vô cùng khác với hình ảnh “nhà hóa học dữ dội cao có 5 feet 1 inch’. Báo Washington Post nói “các con cái của bà không được chơi đùa với nhau bằng đồ chơi là vũ khí hay đọc sách Harry Potter, vì vợ chồng Ánh nói loại tiểu thuyết này quá bạo lực. Ngay cả những “hình ảnh đánh nhau” trong băng video “Pocahantos’ của W. Disney cũng bị vợ chồng bà kiểm duyệt luôn! Quả thật là hai hình ảnh khác nhau của một con người. "


Ngày bà đến tòa soạn Cali Today, bà cũng làm cho anh chị em trong tòa soạn ngạc nhiên vì một dáng vẻ bình dị bên ngoài, một nét dịu dàng của một phụ nữ Việt Nam, một người vợ hiền e ấp bên người chồng cao lớn,… Có ai biết bên trong con người dịu hiền, đoan trang ấy, là một “công thức thuốc nổ” kinh hoàng động địa, để thế giới phong vương là nữ hoàng chất nổ – Bomb Lady.

Trong bài diễn văn tạ ơn của bà Ánh có đoạn:

“Ba mươi hai năm trước, tôi là di dân đến nước này do chiến tranh với hai bàn tay trắng và một túi đầy những ước mơ gãy vụn. Nhưng đất nước này là Đất Thiên Đàng, không phải vì nó đẹp hay giàu có nhưng là do con người ở đây. Người Mỹ nhân từ và quãng đại đã giang vòng tay ra đón nhận chúng tôi và chữa lành các vết thương lòng, làm chúng tôi sống lại niềm tin vào con người và giúp niềm hứng khởi cho tôi phục vụ cho dân chúng.”

Bà kết luận:

“Có những người rất đặc biệt mà tôi muốn dâng lên tấm huy chương này. Đó là 58,000 binh sĩ Hoa kỳ đã hy sinh và 260,000 chiến sĩ VNCH đã nằm xuống trong chiến trận VN. Họ đã chết để cho những người như tôi có cơ hội sống, có cơ may sống đời tự do… Xin Thượng đế ban phúc lành cho tất cả những ai sẵn sàng chết vì tự do, nhất là những người đã can đảm hy sinh cho những kẻ khác được sống đời tự do. Xin cám ơn.”

Ký giả Geoge F. Will kết thúc bài viết như sau: “Và chúng tôi xin cám ơn cô, Ánh Dương. Xin cô hãy xem như mình đã trả hết nợ cho Hoa Kỳ, kể luôn tiền lãi.”



Dù bài viết này chúng tôi đã đọc và lược dịch khá lâu rồi, nhưng nay, khi thấy báo chí Mỹ lại nhắc đến bà với những lời diễn văn ngẫu hứng, bốc lửa, vang vọng một tình nhân ái của con người, tôi lại rung động và viết tiếp, viết để mình cùng nhau tự hào về đất mẹ thân yêu đã sản sanh ra bao anh hùng liệt nữ…

Tôi bỗng thèm được có dịp gặp lại bà để nhìn qua nét mặt của bà mà nhìn thấy nét đẹp của những người con gái Việt hào hùng trong lịch sử, ở quê nhà hay trên đất lạ xa xôi…

Hồng Quang lược dịch

Góp ý của Katy Nguyễn


Trong khi đó thì các đấng nam nhi Việt-Nam điển hình là ông tướng Kẽm Râu đầu hàng Việt Gian CS, ông nhạc sĩ Phạm Duy đã hơn 80 tuổi, con dê cụ, cũng về nước để kiếm thêm bà nhỏ. Cả ngàn ông cựu Sĩ Quan QLVNCH, . bị đi tù cải tạo, bị tụi cán ngố chửi bới, xỉ nhục, được may mắn vớt sang Mỹ theo diện Hát Ô - nay cũng bỏ cả gia đình về lập phòng nhì với bồ nhí, ăn chơi du hí, du dâm, mất hết cả thể diện. Có những ông Sĩ quan ngày xưa làm cho Cục Tâm Lý Chiến thế mà ra đến hải ngoại cũng mất cả chí khí, chỉ vì hà tiện, cũng chịu bị tay sai VC dụ để bắt đài VT4 nghe VC tuyên truyền suốt ngày đêm. VNCH ngày xưa có những thành phần NAM NHI như thế, thì đáng lẽ đã mất nước từ lâu, mãi đến tháng 4-75 mới bỏ chạy thì cũng gọi là may mắn quá rồi.