Tổ Quốc Tôi Như Một Miếng Da Lừa

Nguyễn Xuân Nghĩa

Tổ quốc tôi như miếng da lừa

Một lần ước, mất đi một góc

Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá

Ước vẹn toàn: mất hải đảo, mất Cao Nguyên


Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh

Người đến đầu tiên là cảnh sát

Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ

Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên

Những nắm đấm thôi miên vào mặt.


Họ là người Việt Nam như tôi

Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá

Ở chung với tôi mảnh đất ngàn năm vật vã

Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn.


Tôi nằm lăn ra đất

Nước mắt nuốt vào lòng

Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế?


Nguyễn Xuân Nghĩa