Cung Vua và Phủ Chúa
(bài VI: Cuộc đọ sức giữa dân chủ và 2 thế lực đặc quyền đảng) Bùi Tín
Trên đây đã trình bày hoàn cảnh lịch sử quốc tế và trong nước, sự hình thành của một thế lực ma quái được nước lớn phương Bắc nuôi dưỡng, công cụ và mưu đồ của thế lực ấy, cũng như những kết quả, trở ngại và thất bại của chúng trong gần 20 năm qua.
Vì cái thế lực ấy hoạt động lén lút, ẩn hiện, như có như không, nên không dễ gì nhận ra cho thật rõ ràng, do đó cần phơi bày nó ra ánh sáng để cả xã hội nhận diện nó cho thật minh bạch, hiểu rõ sự tệ hại nó gây ra cho đất nước để có thái độ cần thiết.
1-: Phủ Chúa và Cung Vua không đối kháng nhau.
Có một ngộ nhận cần xóa bỏ, là coi Cung Vua đối lập với Phủ Chúa, cho rằng 2 thế lực này đối kháng nhau, loại bỏ nhau, sống mái quyết liệt với nhau.
Hai thế lực này cùng chung một đường lối, một bản chất, một chiến lược, một ý thức hệ. Đó là ý thức hệ mác xít với độc quyền đảng trị, thực hiện XHCN kiểu mác xít lấy chuyên chính chà đạp nhân quyền làm đường lối, đổi mới về kinh tế mà không đổi mới dứt khoát về chính trị và văn hóa, thực hiện chiến lược hòa nhập 2 mặt - vừa là bạn vưà là thù - trong đối ngoại, lấy sự sống sót của chế độ đặc quyền đặc lợi làm mục tiêu.
Cái khác nhau của 2 thế lực là sự khác nhau về chiến thuật, trong đậm nhạt về màu sắc trong thi hành chính sách , trong tốc độ nhanh chậm về tốc độ đổi mới, trong tính toán về bước đi trong cáỉ cách, chống tham nhũng cũng như trong hội nhập quốc tế.
Trong thái dộ gắn bó với bá quyền Bắc kinh, một bên là thái độ gắn bó thày trò, tin cậy, chí cốt, tự nguyện làm tay trong mẫn cán, một bên là ''láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt''. Trong kinh tế, một bên là giữ vững các doanh nghiệp nhà nước, các cơ sở quốc doanh, coi là nòng cốt lâu dài, một bên là từ từ giải thể một bộ phận cơ sở quốc doanh đồng thời phát triển các cơ sở hợp tác xã (mới) và tư nhân.
Trong việc đàn áp các chiến sỹ dân chủ, dân oan, người đòi tự do tôn giáo, một bên chủ trương dùng bạo lực chuyên chính mạnh bất chấp công luận, một bên chủ trương đàn áp mạnh nhưng phải tính đến công luận. Trong quan hệ quốc tế, một bên chủ trương gắn bó chặt chẽ chí cốt với Trung quốc, từ từ chậm chậm trong quan hệ với phương tây, một bên chủ trương mở rộng quan hệ toàn diện với phương Tây với nhịp độ cao hơn đôi chút.
Do cũng chung một bản chất, chỉ có đậm nhạt khác nhau, khó có một ranh giới thật rõ rệt, đồng thời có sự chuyển hóa giữa người của 2 thế lực ấy, tùy theo điều kiện và hoàn cảnh, và có những người vừa làm việc cho bên này cũng đồng thời là người của phía bên kia, như ở phần trên đã thấy.
2- Kẻ thù chung của cả Cung Vua và Phủ Chúa.
Kẻ thù chung của cả Cung Vua và Phủ Chúa là những ai chủ trương chuyển từ chế độ độc đoán độc đảng sang chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng, sang chế độ mà công dân có những quyền tự do ghi trong hiến pháp, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do lập hội. Họ là những người mong muốn xây dựng một xã hội công dân, trên nền tảng luật pháp bình đằng cho mọi người, không ai có đặc quyền đặc lợi, hội nhập nhanh chóng với thế giới tiến bộ trên cơ sở bình đẳng tôn trọng độc lập và chủ quyền của nhau.
Lực lượng đấu tranh cho độc lập đầy đủ, dân chủ và tự do về mọi mặt cho dân tộc đang ngày càng phát triển từ khi có chính sách đổi mới và mở cửa (từ 1986) đến nay, bao gồm nhiều trí thức, văn nghệ sỹ, tuổi trẻ, giới kinh doanh, trong đó nổi lên nhiều chuyên gia các ngành am hiểu dân tộc và thế giới, các chuyên viên các ngành khoa học xã hội và khoa học kỹ thuật, các luật gia luật sư am hiểu luật pháp, các nhà giáo dục, sử học, văn hóa tâm huyết với dân tộc.
Họ nằm rải rác ở khắp các địa phương, xuất hiện công khai dần từ các đô thị lớn, 15 năm trước nếu kể tên có thể có danh sách vài trăm, khi thế kỷ 20 kết thúc con số ấy đã lên vài ngàn, và đến nay đã là hàng vạn, hàng chục vạn tấm lòng dấn thân ở những mức độ khác nhau cho quyền sống tự do của nhân dân, cho sự phát triển hài hòa bền vững của đất nước. Rồi đến lúc thuận lợi, gần như toàn dân sẽ ủng hộ họ. Họ là tinh hoa dân tộc , họ chứng minh rằng Tổ quốc ta, hiền tài thuở nào cũng có, khi đất nước cần là luôn có lớp lớp kẻ sỹ vẫy gọi nhau dấn thân cho đất nước, không quản hiểm nguy, không ngại gian khổ khó khăn.
Một bộ phận tiên tiến của các chiến sỹ dân chủ bị truy tố, kết án bởi những phiên tòa ''bịt miệng'' kiểu phát xít, đã và đang nêu gương sáng đẹp cho toàn xã hội, tạo niềm tin ngày càng vững vào tương lai dân chủ tất yếu ở phía trước.
Chỉ hơn một năm sau khi nước ta gia nhập WTO - tổ chức thương mại thế giới, nhân dân ta hiểu ngày càng rõ giá trị của thông tin chuẩn xác, nhanh nhậy, trên tinh thần công khai minh bạch, giới học sinh sinh viên sớm nhận ra sự lợi hại vô cùng của '' thế giới phẳng'', với công cụ tuyệt diệu đến thần kỳ của mạng lưới internet toàn cầu, với vô vàn mạng báo - thông tin điện tử , vô vàn bloggers đối thoại giao lưu trong không trung để cùng nhau tìm ra sự thật, lẽ sống và đường đi tối ưu cho mình và cho nước mình.
3- Đối tượng trên thực tế của cả Cung Vua và Phủ Chúa:
Nhóm lãnh đạo hiện nay không phải chỉ coi những chiến sỹ dân chủ, những người đòi tự do công giáo, đòi nhà nước trả lại các cơ sở tôn giáo bị trưng thu trưng dụng trong thời chiến, bị nhà nước tạm mượn rối ''quên trả'', những người mong muốn xây dựng chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng ... là những phần tử thù địch, chống đối chế độ nguy hiểm cần theo dõi, cô lập và nghiêm trị.
Tất nhiên cũng như trong mọi chế độ chính trị khác, đối tượng của mọi chế độ cần theo dõi, phát hiện và trừng phạt theo luật còn có những kẻ phạm pháp, vi phạm trật tự an ninh xã hội, những phần tử cướp của giết người, bọn tham nhũng, nhằm bảo vệ cuộc sống yên lành và quyền lợi hợp pháp của xã hội.
Trong một chế độ toàn trị của một đảng, khi nhân dân không được quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do bầu cử, những quyền tự do cơ bản tự nhiên của con người, thì trên thực tế bộ máy thống trị đã đặt toàn dân thành đối tượng kiểm soát , và coi bất kỳ một người dân bình thường nào cũng là một ''kẻ đối lập tiềm năng '' . Chỗ yếu cơ bản của nó là ở đó.
Do đó các chế độ độc đảng chỉ tạo nên tâm lý sợ hãi, chứ không tạo nên niềm tin cậy hay tin yêu, nếu có chăng chỉ là niềm tin hời hợt, cưỡng ép, giả tạo.
Trong thời điểm hiện nay, đang có chuyển biến 2 chiều trong tâm lý xã hội. Nhân dân trong thời đổi mới, trong lúc CNXH mác-xít không còn đất sống, phe XHCN tan vỡ, lý tưởng cộng sản mờ nhạt, đảng viên từng được dạy ''đi trước thiên hạ trong chiến đấu hy sinh, đi sau thiên hạ trong hưởng thụ'' thì nay lại bỏ xa nhân dân trong nghèo khổ để lao tới hưởng thụ vật chất còn quá tư sản thời xưa; niềm khinh ghét cường quyền nảy nở, bọn kiêu binh lộng hành bất chấp đạo lý càng làm cho dân phẫn nộ.
Một bộ phận tiên tiến trong trí thức và tuổi trẻ thức tỉnh rất nhanh cả về số lượng và chất lượng, họ dám công khai chất vấn nhà cầm quyền về những hiệp ước bất bình đẳng Việt- Trung, về sao lại cấm dân biểu lộ lòng yêu nước khi biểu tình trước các cơ quan của bọn bành trướng, sao lại đàn áp dân oan là những người lẽ ra chế độ phải bênh vực. Nhà cầm quyền không nhận ra sự thức tỉnh cao đẹp ấy của công dân, lại coi sự thức tỉnh ấy là nguy hiểm và đàn áp; chính họ đang đổ dầu vào ngọn lửa uất hận chính đáng của đông đảo quần chúng. Chính họ đang là nguyên nhân tạo nên sự chống đối chế độ toàn trị ngày càng tăng.
4- Đối sách khác nhau đối với Cung Vua và Phủ Chúa.
Các chiến sỹ dân chủ tự nguyện dấn thấn giành lại cuộc sống tự do cho nhân dân đã chọn con đường không bạo lực, cho nên vũ khí duy nhất của dân chủ là lý lẽ , là đối thoại , là những bài báo cuốn sách, buổi phát thanh, trang điện tử, là tranh luận làm rõ sự thật, phải trái, đúng sai để công luận xã hội xem xét, đánh giá, tiếp nhận có lựa chọn, làm trọng tài.
Trong khi nêu lên cái sai, sự tệ hại của chế độ độc đảng phản dân chủ, các chiến sỹ dân chủ chúng ta công nhận những điều tiến bộ, đúng đắn có kết quả của chính quyền hiện tại, đồng thời vạch rõ những hạn chế, bất cập, sự trì trệ lạc hâu của đường lối, chính sách đang được thi hành và chỉ ra con đường đúng đắn mà đất nước cần thực hiện để có phát triển bền vững và phồn vinh trong công bằng xã hội, trong hạnh phúc của toàn dân.
Tuy đảng CS vì nhận ra sự đuối lý của họ nên không dám chấp nhận đối thoại bình đẳng công khai với các tổ chức và cá nhân dân chủ, chỉ dùng vu cáo, xuyên tạc và đàn áp, nhưng dần dần những lý lẽ đúng đắn và thái độ vô tư vì nhân dân và đại nghĩa đang chinh phục xã hội , bắt đầu từ những trí thức có tâm và có thiện ý, có trí tuệ và lòng yêu nước thương dân. Xu thế tiến bộ trong tư duy của nhân loại thời đại mới cùng công nghiệp thông tin hiện đại đang đẩy nhanh sự thức tỉnh đẹp đẽ này.
Chúng ta đặc biệt vạch trần những hoạt động phá hoại, phạm pháp của Phủ Chúa, những tội ác chúng gây ra, những ngáng trở nguy hiểm làm chậm đà phát triển, làm chúng ta luôn chậm chân, lẹt đẹt lẽo đẽo phía xa sau lưng nước lớn, bỏ qua nhiều cơ hội quý hiếm, lại còn bị thiệt đơn thiệt kép, bị lấn đất lấn biển, mất đảo và vô vàn tài nguyên quý hiếm của quốc gia.
Đồng thời, với nước láng giềng lớn, chúng ta chủ trương thực hiện một quan hệ bình đẳng, tôn trọng độc lập và chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, giữ quan hệ láng giềng tốt, được sự đồng thuận của các nước Đông Nam Á và Liên Hợp Quốc.
Chúng ta cần mạnh dạn và khôn khéo đòi hỏi tách dần mối quan hệ khuất tất không minh bạch giữa chính quyền đương nhiệm với Phủ Chúa , khi 2 kẻ cầm đầu M+A của Phủ Chúa không còn có cương vị và quyền hạn nào nữa trong đảng công sản cũng như trong bộ máy nhà nước.
Cần khắc phục một nhận thức không phù hợp với sự thật là 2 '' bố già '' cao tuổi hiện ốm đau sắp đến ngày ''ra đi '' rồi, không cần đếm xỉa đến làm gì, họ đã thuộc về quá khứ rồi, bận tâm làm gì cho phí sức. Thật ra họ vẫn sống, vẫn có mưu đồ cực thâm độc, vẫn có kẻ trong bộ chính trị đến báo cáo và xin chỉ thị, họ vẫn xử dụng công cụ - lại là loại công cụ nhọn sắc kiểu mafia, không thể coi thường. Thông qua họ, nước lớn mới thực hiện được những mưu ma chước quỷ, gây vô vàn mất mát, lại kìm hãm tốc độ phát triển của ta để mãi mãi buộc ta phải phụ thuộc.
Chính vì cái Phủ Chúa tệ hại đang tự phơi bày những tội lỗi cực kỳ nham hiểm cùng với thế cô đơn, cô lập trước công luận của nó mà tất cả sức đấu tranh lành mạnh của xã hội cần giáng một đòn quyết định để kết thúc nó. Các thế lực lương thiện trong xã hội hãy đòi công khai hóa bản kết luận của Ban kiểm tra liên ngành về Tổng cục 2 và nhân vật Lê Đức Anh (đã bị khoanh lại và ỉm đi), đòi chính quyền cao nhất là chính phủ và quốc hội công khai hủy bỏ các Quyết định về chức năng và quyền hạn của Tổng cục 2, đưa Tổng cục 2 trở về vị trí Cục 2 thuộc bộ Tổng tham mưu như đã được quyết định.
5- Phủ Chúa đổ sập thì Cung Vua cũng rung rinh theo:
Cái sai, cái dại dột chết người của chính quyền hiện tại là không tách khỏi nhóm nhân vật tận tụy gắn mình với bành trướng Bắc kinh. Họ nghĩ rằng liên minh với thế lực M+A là khôn ngoan, là tăng thêm chỗ dựa, nhưng rõ ràng đó là con đường xa rời nhân dân, con đường đi ngược với quyền lợi dân tộc. Đó là điểm yếu, là huyệt yếu - ''tử huyệt'' , là '' gót chân Achille '' của chính quyền hiện tại. Nhân dân ta, xã hội ta, một bộ phận trong đảng cộng sản đã nhận ra điều ấy. Tiến công vào thế lực nguy hiểm nhất cho dân tộc, cũng là tiến công vào chỗ sơ hở yếu kém nhất của chính quyền độc đảng, đang là một mục tiêu trước mắt của tất cả các lực lượng dân chủ và tiến bộ của xã hội ta.
(*11) - Thư lên án việc xuât bản Sách '' Đại tướng Lê Đức Anh '' do Đỗ Mười viết bài giới thiệu (Phụ lục).
6- Những đồng minh tạm thời và những đồng minh lâu bền:
Những bức thư của tướng Giáp, tướng Nam Khánh, tướng Nguyễn Hòa hay thư của cụ Phạm Văn Xô tố cáo sự dối trá của Lê Đức Anh hay thư của nguyên phó thủ tướng Đoàn Duy Thành vạch mặt thâm hiểm của Đỗ Mười, các chiến sỹ dân chủ đưa ra công khai và phổ biến rộng rãi không phải vì các nhân vật ấy là thân thiết chí cốt với chúng ta, là thuộc cùng chung đội ngũ đấu tranh với chúng ta, mà chỉ vì những chính kiến, đòi hỏi hay tố cáo của họ chĩa đúng vào những đối tượng có hại cho nhân dân nhất mà chúng ta cần vạch mặt và loại bỏ.
Những nhân vật trên đây chỉ là những đồng minh tạm thời thôi, vì họ vẫn trung thành với nền chuyên chính độc đảng, những điều họ tố cáo cường quyền còn mang nặng động cơ cá nhân, họ còn đối lập với xu thế dân chủ hóa. Không tận dụng thái độ cụ thể ''thức thời '' nào đó của họ là dại, là sai nhưng không thể lầm lẫn. Chúng ta chỉ coi là bạn thân, là ''đồng chí '' chí cốt của các chiến sỹ dân chủ chúng ta những ai chủ trương thay thế chế độ độc quyền đảng trị bằng chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng, với nền luật pháp bình đẳng công bằng cho mọi công dân.
Do đó, cần làm rõ vị trí của ông Võ Nguyên Giáp và ông Võ văn Kiệt trong thời cuộc hiện nay. Theo ý kiến chung của anh chị em dân chủ trong nước, tướng Giáp hiện 97 tuổi qua 3 bức thư năm 2004, 2006 và 2008 vẫn chỉ lo thanh minh cho uy tín cá nhân riêng (rất hão huyền) của mình; chúng tôi nhiều lần kêu gọi ông cuối đời hãy nghĩ kỹ câu '' nhất tướng công thành vạn cốt khô '' để lên tiếng trả lại tự do thật sự cho xã hội mà vì nó hàng triệu chiến sỹ đã bỏ mình , mà đảng của ông và chính ông đã '' qụit'' họ.
Ông rất đáng trách khi gần đây không gửi một vòng hoa hay một lời viếng đến gia đình ông Hoàng Minh Chính, một người từng có chiến công lớn chống thực dân Pháp và dấn thân cho dân chủ. Nhiều tướng lĩnh và cựu chiến binh chỉ mong, trước khi từ biệt cõi trần, ông có một lời công bằng giải oan cho thượng tướng Chu Văn Tấn, trung tướng Đặng Kim Giang, Lê Liêm, các đại tá Đỗ Đức Kiên, Lê Minh Nghĩa, Phạm Quế Dương.. và ngỏ một lời hối hận chân thành vì đã tham gia chủ trương đày đọa hàng chục vạn sỹ quan và viên chức, nhân sỹ miền Nam , tạo nên bi kịch thuyền nhân...Ông còn chút thời gian để nghĩ lại và hãy tỏ ra là một vị tướng có học thức, có chất nhân dân, có lòng Nhân.
Ông Võ Văn Kiệt vừa có bài đòi quan tâm đến người nghèo, nhưng ai đã nhân danh thủ tướng để ký Nghị định dựng lên cái Tổng cục 2, để cho nó lộng hành, đánh đập dân oan, tra tấn các chiến sỹ dân chủ, còn viện an ninh Trung quốc ra dọa dân Việt nam, và nay ông thản nhiên để nó mặc sức gây tội ác? Lời kêu gọi hòa hợp dân tộc của ông vẫn gượng gạo, trịch thượng khi ông không hề tỏ ra hối hận về chủ trương''trả thù, chiếm đóng và tự thực dân hóa miền Nam'' hồi 1975 như nhà báo Pháp Jean Lacouture nhận định rất sâu sắc ( politique de revanche, d 'occupation et d ' auto-colonisation).
Có một lực lượng xã hội tuy có vẻ rời rạc, thiếu tổ chức nhưng lại là lực lượng đấu tranh cho dân chủ có tiềm năng cực lớn, đó là lực lượng nông dân bị tước quyền tư hữu ruộng đất đang có ý thức giành lại quyền sở hữu chính đáng ấy. Họ là bạn đồng minh lâu bền của chúng ta. Các Luật đất đai 1987, 1993, 2003 đều quy định '' đất đai, rừng núi, sông hồ, hầm mỏ đều thuộc quyền sở hũu toàn dân '' , một hình thức sở hũu kỳ quặc, không hề có trong pháp luật quốc tế. Cả hơn 80 triệu dân đều sở hưũ chung mỗi một tấc đất của đất nước, do đó trên thực tế không có ai có một tấc đất nào cả. Vì đảng cộng sản ngang nhiên tịch thu quyền sở hũu ruộng đất của nông dân, chỉ cho họ ''quyền xử dụng'', từ đó đẻ ra chuyện '' thu hồi '' tùy tiện, rồi chuyện '' đền bù '' và ''cưỡng chế '', rồi '' giải toả '' vô cùng phức tạp và rối loạn mà không nước nào có cả.
Nhiều luật gia trẻ và sinh viên ngành luật nghiên cứu những luật đất đai thời phong kiến và thời Pháp thuộc cho rằng nếu so sánh thì luật đất đai thời XHCN là phi lý, không thực tế và không tưởng, đã đến lúc cần có dũng cảm để sửa chữa sai lầm khổng lồ này và trả lại cho nông dân quyền tư hữu ruộng đất , sau khi đã trả lại quyền tư hữu cho giới buôn bán, kinh doanh, thủ công, công nghiệp và dịch vụ.
Những người làm luật cổ Hy lạp đã tả rất đúng rằng thiên nhiên xa xưa chỉ có núi rừng rậm rịt đầy thuồng luồng rắn rết, người nông dân cổ đại dũng cảm bền bỉ khai phá từng tấc đất, tạo nền đồng ruộng phì nhiêu và mùa màng phong phú, xứng đáng là người chủ chân chính của mỗi thửa đất được khai phá, mang biết bao mồ hôi xương máu của họ, của lớp lớp con cháu họ sau này.
Vấn đề nông dân, nông thôn, nông nghiệp đang là vấn đề chiến lược nóng bỏng; tình hình cần đến những trí thức nông dân mới, những luật gia có lòng với nông thôn lâp gấp những tổ chức, những tờ báo, mạng điện tử như '' tiếng nói nông dân '', ''nông dân đòi lại quyền tư hữu '', nêu lên cho toàn xã hội về các vấn đề : ''luật đất đai đúng, sai ở chỗ nào? '', '' sao nhà buôn, nhà kinh doanh, người làm dịch vụ có quyền sở hữu tư nhân mà người nông dân lại không? '', và chứng minh rằng từ bỏ khái niệm '' sở hữu toàn dân'' kỳ dị quái đản sẽ giải quyết xong xuôi các sự kiện ''thu hồi đất'', sinh ra việc '' cưỡng chế '' và '' đền bù '', dẫn đến hiện tượng '' dân oan '' đông đảo, phức tạp, nan giải, làm chấn động xã hội.
Mỗi chiến sỹ dân chủ cần quan tâm thật sự đến vấn đề nông dân vẫn còn chiếm gần 70% số dân, vì nông dân bị hy sinh tính mạng nhiều nhất trong chiến tranh, bị bỏ rơi và bạc đãi trong ''xây dựng''và ''đổi mới'', với lớp lớp cường hào cộng sản mới, hiện nay đất bị thu hẹp, nước sạch không có, hứng chịu ô nhiễm tràn về từ thành thị, khu công nghiệp. Hội nông dân trong Mặt trận Tổ quốc chỉ là bù nhìn mờ nhạt, một cái bóng ô nhục của đảng cầm quyền. Lời than từ nông thôn: đảng Cộng sản phản bội nông dân không phải là quá đáng.