Cung Vua và Phủ Chúa

(bài V: Cuộc đấu tranh vạch mặt hoạt động tệ hại của Phủ )

Bùi Tín

Cần nói thật rằng cuộc đấu tranh vạch mặt phản dân hại nước của Phủ Chúa, tay sai bành trướng Bắc kinh chưa được mạnh. Cuộc đấu tranh ấy còn quá yếu.

Trước hết vì chúng hoạt động lén lút, không hợp pháp. Chúng có mà không, không mà có. Nên có khi chúng bị người dân gọi là MA, ghép 2 chữ M (Mười) và A (Anh). Nhân dân lại quen bị bưng bít lâu ngày; nỗi sợ cường quyền tuy có giảm vẫn còn dai dẳng. Thế nhưng sự chống đối vẫn tồn tại. Thà có còn hơn không có.

1- Bức thư của ông đại tướng bị chơi xấu :


Bức thư dài 7 trang của tướng Võ Nguyên Giáp đầu năm 2004 đã được nhiều người biết. Đây là phản ứng có phần chậm với cú chơi xấu trước đó của tướng Lê Đức Anh. Từ hồi Đại hội VII (1991), tướng Anh đã dùng nhân vật Sáu Sứ cùng nhân vật Năm Châu từ trong Nam ra Hà-nội tiếp xúc với tướng Giáp và một số nhân vật thân cận, mật ghi trong 16 băng ghi âm nhằm kết tội tướng Giáp về hoạt động chia rẽ và lật đổ. Sau đó, như trên đã nói, tướng Anh dùng Đặng Đình Loan đi các địa phương kể lể về 7 tội của tướng Giáp.

Tướng Giáp cố nén tức giận, chờ đến ngày 3-1-2004 mới lên tiếng qua bức thư gửi Bộ chính trị, công khai gửi rộng rãi cho báo chí trong nước. Mục đích chính của tướng Giáp chỉ là thanh minh cho cá nhân mình, nhằm bảo vệ danh dự và uy tín cá nhân, nhưng qua đó nhiều vấn đề cực kỳ nghiêm trọng được phơi bày, như việc thành lập sai nguyên tắc và sự lộng hành của Tổng cục 2, vụ án Sáu Sứ và Năm Châu. Tướng Giáp chọn thời điểm này vì hơn 100 ngày nữa sẽ kỷ niệm trọng thể 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (1954 - 2004), tiếng tăm cá nhân tướng Giáp sẽ được đánh bóng và đề cao, trong khi tướng Anh đã mất chức ''cố vấn trung ương'' từ tháng 12- 1998, không còn vai vế nào trong cơ chế.

Một loạt tướng tá lên tiếng ủng hộ tướng Giáp, lên án tướng Anh, trước hết là thượng tướng Nam Khánh, từng là phó chủ nhiệm tổng cục chính trị, phụ trách công tác giáo dục chính trị cho Quân đội. Rồi đại tướng Chu Huy Mân, đại tướng Nguyễn Quyết, các thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Lê Ngọc Hiền, Phùng Thế Tài, các trung tướng Lê Tự Đồng, Phạm Hồng Sơn, Đặng Vũ Hiệp, cho đến tướng anh hùng ngành công an Nguyễn Tài đều cất tiếng hòa theo đòi hỏi của tướng Giáp, vạch mặt sự lừa dối phạm pháp của Lê Đức Anh, còn yêu cầu đưa ra xét xử theo pháp luật. Sau Đại hội X, cuộc họp Trung ương ra quyết định lập một Ban kiểm tra liên ngành gồm có đại diện bộ chính trị, ban kiểm tra trung ương, ban bảo vệ đảng trung ương, bộ công an, Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Tòa án nhân dân tối cao.

(*8) Xem thư đề ngày 3-1-2004 của đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Ban chấp hành trung ương, Ban kiểm tra trung ương, góp ý kiến về xây dựng đảng.

2- Ai cứu nguy cho Phủ Chúa ?


Ban kiểm tra liên ngành do bộ trưởng Công An Lê Hồng Anh cầm đầu trình ra bộ chính trị dự thảo báo cáo điều tra về những tố cáo của tướng Giáp và một số tướng trên đây. Bức thư của cụ Phạm Văn Xô gần trăm tuổi, - sáng lập viên đảng CS Đông dương duy nhất còn sống, am hiểu rõ về Lê Đức Anh, từ Sài gòn gửi ra là thêm một bằng chứng hiển nhiên về tội lỗi của Lê Đức Anh. Nếu bản báo cáo điều tra này được đưa ra trước ban chấp hành trung ương khóa X gồm 160 ủy viên chính thức và 21 ủy viên dự khuyết thì sẽ cực kỳ tai hại cho đương sự, còn tai hại về nhiều mặt cho đảng. Theo tiết lộ từ Văn phòng trung ương đảng, chính tổng bí thư Nông Đức Mạnh là người đầu tiên có ý kiến đề xuất là ''khoanh vấn đề này trong phạm vi bộ chính trị'', ém nhẹm Bản báo cáo của Ban kiểm tra liên ngành, chỉ báo cáo tóm tắt cho các vị trung ương là :


- đương sự, đồng chí Lê Đức Anh, quả là có một số khuyết điểm khi khai lý lịch của mình, nay đã bổ cứu cho chính xác;

- những vấn đề ấy thuộc về lịch sử, từ 1945 đến nay đồng chí Anh đã hoàn thành xuất sắc mọi chức vụ cao trong quân đội và nhà nước và nay đã về hưu;

- việc chấn chỉnh Tổng cục 2 và cả bộ máy tình báo-an ninh-phản gián-bảo vệ nội bộ đang được thực hiện và sẽ báo cáo với trung ương.


Trong đảng CS, nhiều người biết rằng ông Mạnh trở thành nhân vật số 1 không phải do khả năng lãnh đạo, sự hiểu biết, tài nói viết và suy nghĩ. Ông lên cao hoàn toàn dựa vào cái may của hoàn cảnh. Chính ông Mười và ông Anh trong Đại hội IX (2001) đã đưa ông Mạnh lên tổng bí thư sau khi cân nhắc với các ông Trần Đức Lương, Nguyễn Phú Trọng, Phan Diễn, Nguyễn Mạnh Cầm. Lúc ấy nhiều người nghĩ rằng ông Mạnh chỉ là nhân vật đệm, một nửa nhiệm kỳ hay cùng lắm là một nhiệm kỳ.

Đến Đại hội X (tháng 4-2006) ông Mạnh đã mê say cái ghế của mình, vừa lúc Phủ Chúa lâm nguy cần một người thân tín bên Cung Vua. Ông Mười và ông Anh qua các nhân vật thân tín trong bộ chính trị và trung ương liền vận động để giữ ông Mạnh thêm một thời gian, mặc dù lúc ấy ông Mạnh đã 64 tuổi, nghĩa là quá mức tuổi qui định là dưới 60 tuổi để vào bộ chính trị. Qua Đại hội X, ông Mạnh không thể quên cái ơn tác thành của Phủ Chúa đối với mình.

Thế là ông Mười và ông Anh khỏi lo khi cả 4 nhân vật trong bộ chính trị gần gũi nhất với 2 ông là các ông Trần Đức Lương, Phạm Văn Trà, Trần Đình Lương và Nguyễn Khoa Điềm đều phải về hưu cùng một lúc. Việc tranh thủ được ông Mạnh đứng hẳn về phía mình là rất có lợi cho Phủ Chúa, vì có gì hơn là được nhân vật số 1 thông báo thường xuyên kịp thời mọi tình hình nội bộ cơ mật nhất.

3- Bão nổi từ Hoàng Sa và Trường Sa :


Từ cuối năm 2007, vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa trở thành đề tài nóng trong quan hệ Việt Trung, trong khu vực Đông Nam Á. Theo mưu đồ được chuẩn bị có bài bản, Bắc Kinh muốn khẳng định chủ quyền trên vùng biển và các quần đảo ở phía Nam, nơi có tiềm lực dầu mỏ và khí đốt ngày càng được xác định là dồi dào, nơi có hành lang vận chuyển trên biển nhộn nhịp vào loại nhất thế giới, nơi Trung quốc có thể bành trướng rộng xuống vùng xích đạo nhằm khống chế toàn vùng Đông Nam Á.

Từ việc xây dựng sân bay, lô cốt, pháo đài, dàn khoan, doanh trại, trạm đo thời tiết trên các đảo họ cưỡng chiếm từ năm 1974 và 1988 trong quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tháng 11-2007 hải quân Trung quốc mở cuộc tâp trận khá lớn có bắn đạn thật. Tháng 1-2008, tỉnh Hải nam (Trung quốc) ra quyết định thành lập thị trấn Tam Sa để cai quản vùng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, một kiểu khẳng định ngang ngược rằng toàn bộ vùng ''Nam Hải'' là thuộc trọn chủ quyền của họ, mặc dầu Bắc Kinh hứa hẹn giữ nguyên trạng để các nước có tranh chấp sẽ cùng nhau giải quyết bằng con đường thương lượng. Tin rước đuốc 0lympic 2008 sẽ đi qua Trường Sa và Hoàng Sa là thêm một khiêu khích trắng trợn của thế lực bành trướng ngang ngược.

Nhóm lãnh đạo Việt nam chí cốt với Bắc kinh, nhất là 2 nhân vật trong Phủ Chúa và ông tổng bí thư giật mình. Họ hiểu rằng vấn đề chủ quyền quốc gia và danh dự dân tộc là những vấn đề cực kỳ nhậy cảm với nhân dân ta, nhất là quân đội, cựu chiến binh, tuổi trẻ, trí thức, văn nghệ sỹ. Trước đó, những cuộc đụng độ của tàu chiến, tàu đánh cá có vũ trang của Trung quốc bắn vào thuyền đánh cá Việt nam thuộc các tỉnh Thanh Hóa, Hà Tĩnh... đã gây phẫn nộ trong nhân dân ta.

Từ nay, vấn đề chú quyền quốc gia trên lãnh thổ và vùng biển, hải đảo luôn là vấn đề mang tính bùng nổ giữa 2 nước vừa anh em, vừa thù địch trong quá khứ, cũng đồng thời mang tính chất căng thẳng và bùng nổ giữa nhân dân và lãnh đạo, trong khi thái độ kiêu ngạo nước lớn của Bắc Kinh sẽ có thể châm ngòi bất cứ lúc nào. Bắc Kinh luôn chủ quan vì đã tạo nên một nhóm tự nguyện phục vụ đắc lực bản chất bành trướng của chúng, Bắc kinh cũng chủ quan cho rằng chúng đã giúp cho chế độ độc đảng ở Hànội một bộ máy an ninh- gián điệp- cảnh sát - đàn áp rất hung hãn và thâm độc, chúng không tính đến tình trạng tức nước vỡ bờ khi quần chúng đói nghèo bị chà đạp nặng nề.

Bão táp phẫn nộ dân tộc về chủ quyền quốc gia đã có những tín hiệu báo động. Tháng 2 và tháng 3 - 2008 đã có những cuộc biểu tình tự phát của tuổi trẻ, nhà báo, cựu chiến binh, văn nghệ sỹ trước sứ quán và lãnh sự quán Trung quốc. Nhà báo lão thành Tương Lai viết bài trên báo Đại đoàn kết chất vấn nhà nước về hành động ngăn chặn biểu tình ôn hòa của công dân; lần đầu tiên, trong cuộc họp của trung ương Mặt trận Tổ quốc, nhiều tiếng nói cất lên chất vấn về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa một cách khá gay gắt dù cho vấn đề này không có trong chương trình. Rồi nhà báo điện tử Vietnam - NET Nguyễn Anh Tuấn bị mất chức Tổng biên tập chỉ vì dám đưa lên mạng một bài bình luận tâm huyết về chủ quyền quốc gia, có tít: '' Sức mạnh đồng thuận Việt nam, nhìn từ Hoàng Sa và Trường Sa ''.

Một chủ đề gai góc đang hình thành trong nhận thức của xã hội Việt nam trong thời kỳ mở cửa, đổi mới và hội nhập, đó là một chính quyền ngăn cấm việc tự do thông tin về vấn đề hệ trọng liên quan đến chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ, một chính quyền coi những hành động yêu nước là phạm pháp và đàn áp người yêu nước là chính quyền gì, thuộc loại gì?

4- Những kiêu binh hiện đại:


Trong chế độ độc đảng phản dân chủ ngự trị bằng đe dọa và lừa dối, bộ máy cảnh sát là thế lực thống trị. Cảnh sát giao thông, công an phường, xã, công an hộ khẩu thời trước, công an văn hóa ngày nay, tha hồ vùng vẫy o ép, quấy rầy, úc hiếp người dân. Bộ máy đàn áp đặc biệt mẫn cán trong đàn áp các chiến sỹ dân chủ, dùng cả những thủ đoạn bẩn thỉu hèn hạ nhất như vu cáo, bỏ thuốc phiện, ma túy, lựu đạn, súng vào vườn, vào hành lý, còn bắt luật sư tỉnh táo vào bệnh viện tâm thần. Chính chúng chế diễu khẩu hiệu ''công an là bạn dân'', ''yêu dân'',''quý dân'', xử sự như bọn mafia hiện đại, như lũ kiêu binh thời trước, bất chấp luật pháp và đạo đức. Chúng coi dân như cỏ rác, có khi như chó mèo, để cho ăn được ăn, cho uống được uống, lôi quẳng lên xe rồi tống xuống nửa đêm giữa đường vắng.

- (*9) - Tài liệu Về Tổng Cục II , '' những tin tức đáng lưu ý về Tổng cục II- Bộ quố phòng '' (Phụ lục).

Bọn kiêu binh hiện đại dựa vào cái uy của Phủ Chúa để lộng hành đến mức họ dám vuốt râu cả những công thần cao nhất đuơng chức của chế độ. Có thể nói trên hành tinh này, không một ai to gan hơn họ. Cuối năm 1994 họ dám cả gan gửi một bản báo cáo tuyệt mật cho Bộ trưởng quốc phòng bịa đặt rằng Tổng cục 2 đã đặt được một ''đặc tình'' - nhân viên tình báo đặc biệt - vào một bộ phận đầu não của cơ quan tình báo trung ương Mỹ CIA ở Langley, gần thủ đô Washington DC, mang bí danh là ''T4''. T4 đã báo cáo về rằng ''CIA đã tranh thủ, lôi kéo, mua chuộc được các ông Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, cho đến cả thủ tướng Võ văn Kiệt, chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An để lấy được nhiều thông tin quan trọng. Tướng Giáp còn lợi dụng khi gặp một số nhà báo và học giả Mỹ biết tiếng Pháp để thông tin trực tiếp, không qua người phiên dịch chỉ biết tiếng Anh''. Báo cáo còn nói rõ là các ủy viên bộ chính trị Phan Diễn, Trương Tấn Sang và phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm cũng đã có lần cộng tác với CIA (!). T4 báo cáo rằng 2 bộ trưởng nội vụ kế tiếp là Mai Chí Thọ và Bùi Thiện Ngộ cùng tướng Lê Văn Dũng (chủ nhiệm tổng cục chính trị) và bà Võ Thị Thắng (tổng cục trưởng du lịch) cũng đã từng làm việc cho CIA (!).

Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh nhận xét rằng cái báo cáo táo tợn này được thảo ra khi 2 nhân vật M + A cảm thấy sắp bị về hưu hoàn toàn nên, - ngay trước thềm Đại hội IX, họ đã âm mưu dựa vào Tổng cục 2 và Quân đội làm một cuộc đảo chính quân sự , bắt giữ và kết tội tất cả các nhân vật trên đây, xây dựng một chính quyền mới được Bắc kinh công khai yểm trợ mạnh mẽ.

Cuối cùng mưu đồ này bị từ bỏ vì không ăn chắc, do vấp phải sự lạnh nhạt của phần lớn tư lệnh quân đội đang tại chức. Sau Đại hội IX, khi 2 ông Phan Diễn và Trần Đình Hoan đến gặp riêng 2 ông cựu cố vấn Mười và Anh thông báo tình hình và nói đến việc tướng Giáp và tướng Nam Khánh vẫn yêu cầu giải quyết công khai vụ Tổng cục 2, ông Anh liền nổi gần như một cơn điên để nói rằng: sao các đồng chí không ra quyết định khai trừ Giáp và Nam Khánh về tội phá hoại sự đoàn kết của đảng ? Phan Diễn lúc ấy là ủy viên thường trực bộ chính trị, đã rất e ngại, can ngăn rằng: khai trừ thì có khó khăn vì phải đưa ra bàn và lấy quyết định ở chi bộ cơ sở, mà chi bộ cơ sở lại ủng hộ họ. Sau đó để trả lời cho sự thách thức của Phủ Chúa, chi bộ đảng CS Cửa Nam đã họp và nhất trí bầu tướng Nam Khánh là ''đảng viên xuất sắc'' của năm 2004.

(*10) - Thư của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, nguyên phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân (Phụ lục)

Sau thất bại này, Phủ Chúa không chịu nằm yên. Tổng cục 2 vẫn ngang nhiên mạnh tay đàn áp các chiến sỹ dân chủ, những nông dân oan ức mất đất mất nhà, kéo dài nhùng nhằng các vụ án tham nhũng lớn, đưa một trung tướng của họ vào chức Chánh án tòa án Nhân dân tối cao. Họ cũng vấp phải thất bại nặng; tuy được tổng bí thư Nông Đức Mạnh tiếp sức, cuộc họp trung ương trước Đại hội X đã từ chối không chấp nhận cho Nguyễn Chí Vịnh nhận chức Thứ trưởng quốc phòng, cũng đồng thời bác bỏ việc cho con trai Nông Đức Mạnh là Nông Quốc Tuấn vào ban chấp hành trung ương. Họ không còn muốn gì được nấy.

Hơn một năm nay, để giữ uy thế, vớt vát thể diện, 2 cụ già trên dưới 90 vẫn cố sống dai và tìm cách xuất hiện trong các buổi lễ long trọng để ngồi ở hàng đầu trong hội trường, trong buổi khai mạc Đại hội X cũng như khai mạc Quốc hội khóa XII, kỷ niệm Quốc khánh 2 tháng 9, cũng như kỷ niệm 90 năm cách mạng tháng mười 1917. Xem ra sức sống dai dẳng của Phủ Chúa chỉ còn gửi gắm ở một tâm lý xã hội nước ta được cắm rễ khá sâu là tâm lý nhược tiểu, sùng bái và e sợ nước lớn, mặc dầu ông cha ta đã bao lần quật khởi đánh đuổi quân bành trướng phương Bắc, giữ vững nền độc lập.