Cung Vua và Phủ Chúa

(bài III: Những đặc điểm của Phủ Chúa thời hiện )

Bùi Tín

1- Có mà không, không mà có.


Phủ Chúa ở chỗ nào? hình thù ra sao? địa chỉ là gì ? Không ai biết, không thể biết. Thế nhưng nó có thật, nó có quyền uy, nó có phát huy tác dụng. Không ai có thể khẳng định là nó chỉ là chính quyền ảo, hoàn toàn bịa đặt, tưởng tượng, không có thật.

2- Nó có thật ở chỗ nào.


Nó có thật trước hết ở 2 nhân vật đã mô tả ở các phần trên. Ở nguyên ủy viên trung ương đảng (từ năm 1960), nguyên bộ trưởng (từ năm 1961), nguyên thủ tướng, nguyên tổng bí thư, nguyên cố vấn ban chấp hành trung ương đảng Đỗ Mười, sinh năm 1917, năm nay (2008) 91 tuổi, về nghỉ hưu từ sau Đại hội IX (tháng 4-2001), nhưng vẫn còn tham chính theo cách riêng của mình.

Nó cũng có thật ở nguyên Tư lệnh Quân khu IX, nguyên Tư lệnh ''Quân tình nguyện Việt nam'' ở Cambốt, nguyên Tổng tham mưu trưởng, nguyên Bộ trưởng quốc phòng, nguyên Chủ tịch nước Đại tướng Lê Đức Anh, sinh năm 1920, năm nay (2008) 88 tuổi, về nghỉ hưu từ sau Đại hội IX (tháng 4-2001), nhưng vẫn còn tham chính cùng ông Đỗ Mười theo cách riêng của 2 vị.

Nó có thật còn ở chỗ 2 vị tuy đã nghỉ hưu, vẫn còn có văn phòng riêng đặt tại tư dinh của mình (tư dinh ông Mười ở đường Phạm Đình Hổ quận Hai bà Trưng, tư dinh ông Anh ở trên đường Phan Đình Phùng, quận Ba Đình). Mỗi vị có một chánh văn phòng, 2 viên thư ký, 1 bác sỹ, 1 lái xe, 2 bảo vệ, 1 cần vụ, 1 nấu ăn với một số điện thoại theo 3 hệ thống, nội bộ trung ương đảng, trong nước và viễn liên.

3- một quan niệm từ xưa: ''tôi tác thành cho anh, anh là người của tôi''.


Theo cách hành xử từ thời phong kiến xa xưa, một viên chức gia nhập ngành hành chính, quan lại sẽ luôn ghi ơn suốt đời mình : ông bà, cha mẹ sinh ra mình, những thày giáo từng dạy mình khôn lớn và những nhân vật cấp trên đã chỉ bảo, nâng đỡ, dìu dắt và trọng dụng mình, chọn lựa và đặt mình vào các chức vụ hệ trọng nhất. Gói gọn trong một danh từ ghép, việc làm như thế gọi là ''tác thành' '. Công ơn tác thành là điều mà các hiền sĩ, người quân tử luôn ghi nhớ để khi có dịp thì báo ân, trả ơn theo nếp sống đậm đà tình nghĩa.

Mặt khác, các quan chức cao cấp thường tận dụng nếp nghĩ có nghĩa tình như thế để coi những kẻ hậu sinh mà mình từng có dịp tác thành là những đồ đệ tin cậy của mình, với những niềm vui và hãnh diện đã biết phát hiện, chọn lựa hiền tài (!) cho đất nước. Cũng có người quen thói cá nhân vụ lợi tận dụng những mối quan hệ tình nghĩa ấy để kiếm lợi riêng cho tham vọng cá nhân cá nhân. Họ ép buộc những kẻ từng hàm ơn họ phải trung thành và phục vụ họ cả trong những mưu đồ riêng tư.

Điều này giải thích vì sao các ông Trần Đức Lương, Trần Đình Hoan, Phạm Văn Trà, Nguyễn Khoa Điềm ... lại gắn bó với ông Mười đến thế, chỉ vì ông Mười khi là phó thủ tướng, là thủ tướng rồi tổng bí thư đã đưa ông Lương ở tổng cục địa chất, ông Hoan ở bộ lao động, ông Trà ở quân khu VII, ông Điềm ở sở thông tin văn hóa Thừa thiên vào các cương vị cao nhất là ủy viên bộ chính trị. Tại sao ông Anh lại được các ông tướng Lê văn Dũng, Phạm Trung Kiên, Nguyễn Huy Hiệu... của Quân đội, rồi các ông tướng Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Văn Hưởng, Lê Thế Tiệm... ở ngành công an biết ơn đến vậy? chỉ vì ông Anh đã ký lệnh thăng vượt cấp các vị nói trên cùng 178 viên tướng khác theo tiêu chuẩn trung thành với cá nhân mình, chỉ trong thời gian ông làm Chủ tịch nước từ tháng 6-1992 đến tháng 12-1997, nghĩa là trong 5 năm rưỡi, nhiều hơn cả ông Hồ Chí Minh trong 25 năm làm Chủ tịch nước.

Mối quan hệ cá nhân kiểu thày-trò như trên là hệ quá tai hại của nếp lựa chọn nhân tài không qua thi cử, không qua thăm dò dư luận, không mảy may công khai, minh bạch, không qua ý kiến tập thể cân nhắc cẩn thận, lại theo cách thức hết sức cá nhân, tùy tiện, ngẫu nhiên, vô nguyên tắc. Cho nên mới có người kém cỏi, tài ít, đức mỏng, tham tàn lại cố kết với nhau thành phe nhóm nắm quyền đè nén dân, tàn phá xã hội.

4- Công cụ chính của Phủ Chúa: bộ máy tình báo và đàn áp:


Công cụ lợi hại nhất của cặp nhân vật ngự trị trong Phủ chúa là bộ máy tình báo Tổng cục 2 đã nói đến ở phần trên. Qua kế hoạch nâng cao Tổng cục 2 ngang với Bộ Tổng tham mưu, phình to để gồm có 12 Cục, với chức năng rộng lớn an ninh nội bộ đảng, nội bộ quân đội, nội bộ cộng đồng người Việt ở nuóc ngoài, an ninh quốc tế, do thám và phản gián, tham vọng của ông Lê Đức Anh là đặt nó ngang với CIA của Mỹ và Gestapo của Đức ngày trước; Tổng cục 2 cài sâu vào mọi tổ chức cảnh sát, an ninh, bảo vệ, còn cài sâu vào mọi tổ chức chính trị, tôn giáo, kinh tế, ngoại thương, văn hóa, du lịch, thể thao... Nó có vô vàn chân rết, tai mắt, nhân viên, cộng tác viên ở mọi cấp, trở thành ''quân đội trong quân đội'', ''nhà nước trong nhà nước'', ''đảng ở trong đảng''.

Ngân sách cho nó thì vô kể, không ai có thể biết cụ thể là bao nhiêu. Kinh doanh của nó cũng không hạn chế. Ngoại tệ mạnh của nó cũng dồi dào. Người tin cẩn về mặt này của ông Mười là ông Nguyễn Sinh Hùng, cùng ở xã Kim liên với ông Hồ Chí Minh, được ông Mười ''tác thành'' cho, từ thứ trưởng tài chính sau Đại hội VII, lên bộ trưởng tài chính sau VIII, rồi lên phó thủ tướng sau Đại hội IX, nay là Phó thủ tướng thường trực sau Đại hội X, nghĩa là phó thủ tướng thứ nhất, đặc trách về tài chính tiền tệ. Cắt xén ngân sách quốc gia cho bộ máy cồng kềnh của đảng, cắt xén hậu hĩ tiền của nhà nước, tức là của dân, cho 2 cơ quan hệ trọng nhất của đảng là Ban tài chính quản trị trung ương đảng Tổng cục 2 là ''nghĩa vụ'' hàng đầu của ông Nguyễn Sinh Hùng.

5- Hai Bố già và công ty bảo kê quốc tế.


Phủ Chúa thời hiện đại hoạt động theo kiểu Mafia quốc tế. Nó đứng ngoài Luật pháp và Hiến pháp; nó dùng uy lực tinh thần và sức đe dọa trừng phạt kiểu Mafia, nghĩa là kiểu lưu manh hung bạo. Khi tổng bí thư Lê Khà Phiêu dẫn đầu đoàn cấp cao thăm Pháp cuối năm 2000, nhân viên Tổng cục 2 đi theo đã theo lệnh Anh chụp trộm một số ảnh Phiêu đang ăn nằm với Thị Hà và Thị Dung đi phục vụ trong đoàn, để sau đó chỉ 3 tháng Lê Đức Anh chìa ra cho đoàn chủ tịch Đại hội đảng toàn quân xem, tô đậm tội '' hủ hóa'', 1 trong 10 tội lớn của Phiêu, khi Phiêu dám đưa ra ý kiến phế bỏ chức ''cố vấn trung ương'' của Mười, Anh và Kiệt. Mới đây, tháng 3-2008 một quan chức thuộc tổng cục 2 xuống tận Hải phòng đe dọa nhà văn đối kháng Nguyễn Xuân Nghĩa khi ông này định về Hànội dự lễ tang ông Hoàng Minh Chính là :'' có còn nhớ cái chết của vợ chồng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh trên đừơng số 5 hồi nào không? '', gián tiếp thừa nhận bàn tay mafia chính trị trong vụ án tai nạn giao thông giết 2 vợ chồng nghệ sỹ cùng đứa con trai, chỉ vì Lưu Quang Vũ lên án quyết liệt những mặt trái của chế độ.

Bố Già trong các nhóm mafia Ý hoặc Nam Mỹ là những tay anh chị lão luyện trong nghề, từng vào tù ra tội, già dặn trong thử thách, tiếng tăm trong công luận. Ông Mười 91 tuổi và ông Anh 88 tuổi có thể coi là Bố Già của mafia chính trị hiện đại Việt nam.

Mỗi nhóm mafia thường được đỡ đầu, che chở kín đáo bởi một công ty, một nhóm cảnh sát, công an, quan chức có quyền lực, thần thế, theo kiểu có đi có lại, qua thương lượng, thông đồng, bằng tiền bạc, hiện vật quý hiếm. Nhóm mafia thượng thặng trong cung đình cộng sản Hànội được chính quyền cộng sản Bắc kinh đỡ đầu, bảo kê , nuôi dưỡng và chỉ đạo. Chỗ mạnh ghê gớm của nó nằm ở đó. Chỗ yếu chí mạng của nó cũng nằm ở đó.

Được Thiên triều bảo kê, Phủ Chúa Hànội có thế rất cao. Hệ thống điện thoại đặc biệt nối thẳng tới sứ quán Trung quốc đường Hoàng Diệu, đến phòng làm việc của đại sứ Hồ Càn Văn.

Hồ Càn Văn là ai?

Năm 1990 ông ta còn là bí thư thứ nhất của Sứ quán, trực tiếp thu xếp cuộc gặp riêng của đặc phái viên Bắc kinh là Từ Đôn Tín với bộ trưởng quốc phòng Lê Đức Anh. Các cuộc gặp không cần phiên dịch, vì cả đại sứ hồi ấy là Trương Đức Duy cũng như Từ Đôn Tín và Hồ Càn Văn đều nói tiếng Việt cực kỳ thông thạo như người Việt vậy.

Có những lương y giỏi nhất từ Bắc kinh thường xuống khám bệnh, bốc thuốc cho ông Mười và ông Anh. Nhờ đó ông Mười 91 tuổi vốn bị bệnh thần kinh mất ngủ đã khỏi bệnh, lưng còn thẳng; giới trí thức thủ đô kể rằng năm 1997, khi vào tuổi 80, ông có vẻ hồi xuân, tỏ tình, muốn cưới bà tiến sỹ toán H.X.S., đã đưa ''lễ chạm ngõ'' nhưng không được đồng ý. Ông Anh yếu hơn vì cơn nhồi máu cơ tim năm 1989, nay nhờ các thày lang Tàu cũng hồi phục tuy nói còn khó khăn, mồm hơi méo.

Bảo kê của Bắc kinh còn được thực hiện qua cơ quan Tình báo Trung Quốc ở Hoa Nam , đóng tại thành phố Quảng Châu (tỉnh Quảng đông), có mối quan hệ cực kỳ chặt chẽ với Tổng cục 2. Các quan chức và cả gia đình của Tổng cục 2 thường được mời sang nghỉ tại những nhà nghỉ đặc biệt của Tình báo Hoa nam trên bờ biển đảo Hải nam.