Sau Ba Mươi Ba Năm... Sợ
Giáo Già
Hôm nay, đúng ngày 30 tháng 4, ngày cả Miền Nam Việt Nam bắt đầu cơn Quốc Nạn, ngày Quốc Hận không chỉ cho mấy mươi triệu dân Miền Nam Việt Nam, mà là ngày Quốc Hận chung cho cả nước, vì ngày Miền Bắc chờ đợi người Miền Nam bắc tiến, giải phóng Miền Bắc, coi như không còn nữa. Nó bắt đầu chuyện thống nhứt hai miền Nam Bắc để tất cả cùng chìm vào đêm đen Xã hội Chủ nghĩa. Nhưng, có đêm dài nào không kết thúc bằng ánh mặt trời ló dạng buổi bình minh, cho ánh dương rạng rỡ, chan hòa tin yêu và hy vọng!
Hôm nay, ngồi đếm lại thời gian của 33 năm qua, nhìn về tương lai của những năm còn lại của đời mình, nhìn những chuyển biến theo từng chuyển biến của thời cuộc, Ba thấy sự chuyển hóa độc đảng độc tài trên đất nước Việt Nam hình như đang bước lần tới chỗ kết thúc, từ nỗi sợ đang bớt lần trong lòng người quốc gia không cộng sản, đồng nhịp với sự sợ sệt càng lúc càng nhiều hơn trong lòng người cộng sản, theo sự phản tỉnh càng lúc càng nhiều hơn trong hàng ngũ cán bộ đảng viên cộng sản, từ tên công an khu vực đi tìm sự che chở của đồng bào, đến một số không nhỏ cấp lãnh đạo hàng đầu ngồi ở Bắc bộ phủ Hà Nội hối hả tham nhũng trong buổi chợ chiều, chuẩn bị hạ cánh an toàn, khi tiến trình Dân Chủ Hóa Việt Nam hoàn tất giai đoạn cuối của con đường Hiến định và Pháp trị cho toàn quốc Việt Nam.
Tất cả hầu như bắt đầu từ chữ SỢ và sẽ kết thúc cũng từ chữ SỢ, chuyển đổi nỗi SỢ từ người quốc gia từng là nạn nhơn cộng sản sang người cộng sản, những kẻ đã và đang là nguyên nhơn gây nên trùng trùng điêu linh tang tóc cho người quốc gia, suốt dọc dài lịch sử của 33 năm dài quê hương chìm ngập trong màu cờ đỏ hôi tanh thù hận.
Ba còn nhớ, lâu lắm rồi, trước năm 1975, có một cuốn phim được trình chiếu ở Sài Gòn mang tên “Le Prisonnier De La Peur” [Lao Tù Sợ Hãi]. Nó khiến Ba nhớ tới nỗi sợ hải trong đời người, cho dầu tới bây giờ Ba không còn nhớ tới các tình tiết được dàn dựng trong cuốn phim, tài tử đóng phim, quốc gia sản xuất cuốn phim, phim chiếu ở rạp nào... do tất cả đã bị dĩ vãng xóa mờ. Nhưng, qua cái tựa phim, sự sợ hãi lúc nào cũng là nỗi ám ảnh đời người, theo thứ tự thời gian, từ lúc trưởng thành cho tới ngày ghi địa chỉ sau cùng của mình là một nghĩa trang nào đó.
Ba còn nhớ, lúc bắt đầu đi học thì vô trường sợ thầy, sợ cô, sợ giám thị, sợ bạn bè ăn hiếp...; về nhà sợ ba, sợ má, sợ bị dò bài không thuộc trước khi tới lớp học...; tới tuổi trưởng thành sợ không có người yêu, có người yêu rồi sợ mất người yêu, sợ người yêu giận..., lập gia đình rồi sợ chồng, sợ vợ..., có việc làm rồi sợ chủ, sợ đồng nghiệp bon chen kẻ vạch, sợ mất việc...; ra đường sợ cảnh sát...; đến sau ngày 30-4-1975 sợ Việt cộng!
Nỗi sợ sau cùng đó đã dìm gia đình mình đến chỗ cùng kiệt, đến chỗ phải liều mạng bỏ nước ra đi làm người tỵ nạn mà không biết trước lẽ sống chết thế nào, sẽ đến đâu, và sẽ sống ra sao, trên đất nước người ta... Nỗi sợ của kẻ trốn chạy về phía trước trong cảnh coi như tuyệt lộ sanh tồn.
Nhưng, nỗi sợ cũng như kiếp luân hồi, có sanh có diệt, và diệt trở lại sanh, trùng trùng duyên khởi. Hoa nở nào không tàn, đêm dài nào không sáng. Theo dòng chuyển biến của thời gian, theo chuyển biến của âm dương, cứ cực âm thì sanh dương, và cực dương thì sanh âm. Từ đó, nếu ngày 30-4-1975 là ngày thành công cực thịnh của Cộng sản Việt Nam, thì đó cũng là ngày báo biểu sự suy tàn của chúng.
Từ ngày đó, những yếu tố làm nên sự thành công của CSVN đã từ từ hiển lộ thành những trò “đểu” chẳng những không còn cách gì che giấu được nữa, mà nó còn được bọn người ngu ngơ đần độn coi như đó là thứ chiến tích oanh liệt của chúng trên đường xâm lăng Miền Nam Việt Nam, qua sự phô diễn không biết ngượng về sự lừa dối của chúng trong Hiệp định Paris 1973; qua những quyển sách chứa đầy sự gian manh lếu láo của các tướng Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà... của cả các Tổng bí thư Lê Duẫn, Trường Chinh..., dẫn tới sự trơ trẽn của các cán bộ quản giáo trong các trại tù, của cả người công an khu vực khi lên lớp dạy cả những người trí thức Miền Nam bài học vỡ lòng về chánh trị, về thứ đảng cử dân bầu đưa nhiều người lãnh đạo hàng đầu đắc cử với số phiếu vượt quá mức 100%, về quân sự của những chiếc máy bay núp trong mây chờ B52 Mỹ bay qua là bắn hạ, về anh hùng ngụy tạo Lê Văn Tám tự đốt cháy rồi còn đủ sức chạy một khoảng đường dài để đốt kho xăng...; khiến người từng “mơ thành người Việt Nam” vỡ mộng; khiến cộng sản chỉ còn là thứ bầy nhầy tàn tệ chờ được vứt đi.
Những trò “đểu” đó không đè nổi Miền Nam xuống chỗ nghèo đói như Miền Bắc, cũng không nâng Miền Bắc được ngang bằng với Miền Nam, cho dầu của cải Miền Nam bị mang hết ra Miền Bắc và tiền của viện trợ từ nước ngoài đều được dành hầu hết cho Miền Bắc. Nó đè cả nước đến chỗ kiệt quệ, làm phá sản chủ nghĩa xã hội, khiến chúng phải chuyển nền kinh tế quốc doanh sang kinh tế thị trường để cứu nguy Đảng và Nhà nước.
Tới nay, nỗi sợ của người dân Miền Nam đã lần hồi chuyển sang nỗi sợ của Đảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Điển hình thấy rõ nhứt là chúng đang sợ dân oan, sợ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, sợ thành phần thanh niên, sinh viên, học sinh kêu đòi tự do dân chủ, sợ công nhơn biểu tình, sợ người Thượng đòi đất canh tác, đòi tự do tín ngưỡng, sợ sự soi mói nhơn quyền của sứ quán Mỹ và các quốc gia Tây phương, sợ những người tù lương tâm, sợ Internet, sợ các blog điện tử... để từ ám ảnh biến thành hiện thực, mới nhứt qua cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008, qua thành phố Sài Gòn ngày hôm qua, 29-4-2008, một thứ sợ toát mồ hôi máu, coi như thắm đỏ cả khán đài hành lễ, đỏ cả lộ trình được thay đổi để cho đuốc chạy qua, và đỏ cả buổi tiễn đưa đuốc ra ngoài lãnh thổ Việt Nam.
Trong cuộc phỏng vấn được phóng viên đài RFA trực tiếp hỏi một trưởng đồn công an về vụ bắt giữ người biểu tình trong ngày rước đuốc ở tận Hà Nội, sáng ngày 29-4-2008, người theo dõi được nghe anh công an cộng sản tỉnh bơ nói láo rằng: “Biểu tình hả? Hà Nội rất yên tĩnh! Không có ai biểu tình hết!” Nhưng, tệ hại thay cho lời nói láo xa cả nửa vòng trái đất đó, nó bị lộ ra ngay tức khắc chỉ bằng mấy tiếng “Có! Có!”, phát ra từ những người dân biểu tình đứng gần, đã kịp hô to, để lời phản đối lọt ngay vào máy vi âm của một đài phát thanh quốc tế. Chỉ bao nhiêu đó cũng đủ làm bằng chứng hùng hồn cho sự sợ hãi, không dám nhìn nhận sự thật, của kẻ thừa sai của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người nổi tiếng nói là “yêu thích sự thật” nhưng lúc nào cũng nói láo, lúc nào cũng làm chuyện trái với sự thật.
Đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 là ngọn đuốc nhục nhã cho Trung quốc, ngọn đuốc thắp sáng nỗi sợ của Bắc Kinh trước dư luận thế giới, thấy bàn tay máu của chúng trên quốc gia Tây Tạng hiền lành đã bị chúng xâm lăng hơn nửa thế kỷ trước, sợ lời hứa cải tiến nhơn quyền của chúng trước Ủy ban Quốc tế Olympic trở thành lời nói láo, sợ độc đảng độc tài bị phơi bày rệu rã như phân lỏng mắc mưa; khi nó viễn du từ London, đến Paris, San Francisco [như đã tường thuật trong các Thư Cho Con trước] bị đả đảo tơi bời; đến các quốc gia kế tiếp, tưởng như bình yên, nhờ lũ côn đồ chạy theo hộ vệ, nhờ các chánh quyền sở tại biết sợ đám đông phản đối kẻ nuốt lời hứa..., khiến họ phải ép lòng cho đuốc chui và các nhà kho, chui vào các sân vận động cho đuốc chạy lòng vòng, cho thay đổi lộ trình sành sạch như cô dâu thay áo trong tiệc tân hôn...
Nhưng, tất cả đều chuốc lấy thất bại ê chề, vì tới đâu đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 cũng bị phản đối, khiến chánh quyền sở tại cũng bị vạ lây, bị văng miểng, như trường hợp chánh phủ Úc Đại Lợi nói rằng không cho bọn côn đồ Olympic Bắc Kinh vào nước Úc làm chuyện bảo vệ ngọn đuốc, nhưng thực tế bọn chúng vẫn ngơ ngơ ngờ ngờ chạy theo ngọn đuốc, và bọn du sinh Trung quốc trên đất Úc được điều động tấn công những người chống đối, những người dân Tây Tạng đòi tự do, những môn đồ Pháp Luân Công đòi nhơn quyền, những người Quốc gia Việt Nam đòi hai quần đảo Hòang Sa & Trường Sa bị Trung quốc cưỡng chiếm...
Tệ hại hơn nữa là ở Nhựt Bổn, ngày 26-4-2008, những người biểu tình đứng dọc theo lộ trình rước đuốc và phất những lá cờ Tây Tạng, xen kẽ giữa những người Nhật mặc áo T-shirt cho biết không có tự do ở Trung quốc cũng bị trấn áp, khiến chủ tịch tổ chức Phóng viên không biên giới Robert Menard, có mặt tại cuộc biểu tình, phải lên tiếng nói rằng:
“Trung Quốc đã không tôn trọng những cam kết của họ khi được giao cho việc tổ chức Thế vận hội. Vấn đề nhân quyền đã không có gì tiến bộ kể từ năm 2001”.
Có 4 cổ động viên Trung Quốc bị thương và 5 người khác bị bắt giữ, trong đó có một người cầm cờ Tây Tạng nhẩy ra chận đường ngọn đuốc, và la lớn “Free Tibet”, bị cảnh sát đè vật xuống đường. Trong những người bị bắt có 3 người vì nhảy ra để chặn đường ngọn đuốc, hai ngưòi khác bị bắt vì ném trứng thối và cà chua về phía ngọn đuốc. Một nhóm nhỏ của các thành viên Hội Ân xá Quốc tế đứng biểu tình ngay trước cửa nhà ga Nagano, họ tự bịt mắt bằng các băng vải và hô khẩu hiệu “Nhân quyền cho Trung Quốc”. Sau đó họ đã bị một đám đông những cổ động viên Trung Quốc tiến đến quấy rối...
Kế tiếp, ngọn đuốc đến thủ đô Hán Thành để chuẩn bị cho chặng đường Nam Hàn vào ngày Chủ Nhật 27/4. Hàng ngàn người của hai phía ủng hộ lẫn phản đối Trung Quốc đã có mặt tại chỗ. Một người tỵ nạn Bắc Hàn toan tính tự thiêu để làm gián đoạn cuộc rước đuốc, nhưng được ngăn chận kịp thời, trong khi hàng ngàn nhân viên cảnh sát canh gác bảo vệ ngọn đuốc trước sự chống đối của những người biểu tình phản đối Trung quốc vi phạm nhơn quyền, phản đối sự đối xử bất nhơn của Bắc Kinh đối với người tỵ nạn Bắc Hàn.
Hàng ngàn cổ động viên [con số cảnh sát ước lượng là 6000] đã trương cờ đỏ Trung Quốc để đón mừng ngọn đuốc, và ném đá vào những người chống đối Bắc Kinh. Cảnh sát cỡi ngựa, đi bằng xe đạp và chạy bộ dọc theo để bảo vệ ngọn đuốc đi qua trung tâm Hán Thành [thành phố đã tổ chức Thế vận hội năm 1988]. Ngọn đuốc đã trở thành một cây gậy lửa cho những người chống đối giới cầm quyền Trung Quốc. Ở các chặng đường trước đây, thì vấn đề Trung Quốc đàn áp tại Tây Tạng là trọng tâm cho các cuộc biểu tình, nhưng tại Nam Hàn, thì vấn đề đối xử vô nhân đạo của nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với những người tỵ nạn trốn thoát chế độ độc tài Bắc Hàn là nguyên nhân chánh.
Phóng viên nhiếp ảnh AFP đã chụp được môt số ảnh ghi lại cảnh một du học sinh Trung Quốc đội nón đỏ phóng người lên đá té một người biểu tình phản kháng đang nhào qua hàng rào để tính chận đuốc tại Công Viên Olympic, hôm 27-4-2008, khiến Chánh phủ Nam Hàn đe dọa sẽ trục xuất các công dân Trung quốc đã tham gia các vụ rối loạn có bạo động nầy. Họ cũng đe dọa sẽ áp dụng các biện pháp pháp lý và ngoại giao. Đặc biệt, truyền thông Nam Hàn đã phản ứng giận dữ khi thấy xuất hiện đoạn phim video thu hình hàng trăm sinh viên Trung quốc tấn công các nhóm nhỏ người biểu tình ủng hộ Tây Tạng [tin BBC].
Sau đó, ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 tới phi trường Tân Sơn Nhứt, Sài Gòn, 28-4-2008, đưa xuống phi cơ bởi Phó Chủ Tịch Ủy Ban Tổ Chức Thế Vận Bắc Kinh Li Binhua (giữa), Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam là ông Hu (trái) và Phó Chủ Tịch Ủy Ban Thế Vận Cộng sản Việt Nam Hoàng Vĩnh Giang [xem hình đính kèm].
Lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 diễn ra trong không khí khủng bố và trấn áp tại Sài Gòn. Hà Nội là nơi không có đuốc chạy tới cũng bị khủng bố và trấn áp dã man. Nhiều thanh niên, sinh viên, nhà dân chủ đã bị công an bắt giam, sách nhiễu và ngăn cấm không cho ra khỏi nhà. Một số sinh viên tại Đại học Khoa Xã hội và Nhân văn chuẩn bị áo để tham dự biểu tình ngày 29/4 đã bị công an vào ngay tận trường bắt đi. Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, cũng tìm được cách ra khỏi Thanh minh Thiền viện để tham dự cuộc biểu tình chống đối Trung quốc, nhưng rất tiếc cuộc biểu tình bị trấn áp bằng quá nhiều phương cách thô bạo từ trước nên không công khai diễn ra được, khiến Người phải trở về, lòng xót xa cho đất nước điêu linh vì bọn người tàn tệ bán nước cầu vinh như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống thời trước.
Trong vòng vây chặt chẽ của an ninh CSVN và Trung quốc, giữa trùng trùng dân Trung quốc xâm nhập Sài Gòn, cộng với bọn gian thương có mặt tại Chợ Lớn, đuốc Olympic được rước từ Nhà hát Thành Phố Sài Gòn, chạy qua các đường chính như Nguyễn Huệ, Pasteur, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Nguyễn Văn Trổi, Trường Sơn và kết thúc tại Nhà thi đấu Quân khu 7.
Các phóng viên tham dự, tuy được canh chừng cẩn mật, đều nhận thấy số lượng công an Việt Nam, mật vụ Trung quốc, cổ động viên người Trung quốc, hầu như tràn ngập buổi lễ, và trên đường đuốc chạy qua. Điều khiến người theo dõi cuộc rước đuốc vô cùng ngạc nhiên là đuốc bị tắt nhiều lần khiến đoàn rước phải dừng lại để mồi cho cháy lại rồi mới tiếp tục chạy. Tin nầy được báo Tuổi Trẻ Online của Việt cộng loan đi trong khi toàn bộ báo và các hệ thống truyền thông bị buộc đứng yên trên cái lề đường bên phải chờ lịnh của Trung quốc mới được loan [mà lịnh của Trung quốc tới lúc đó... chưa có].
Hình ảnh trên đây được Trần Tiến Dũng chụp đưa lên Báo Tuổi Trẻ Online cho thấy “Cây đuốc bị tắt đang được mồi cho cháy lại trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa trước khi qua cầu Công Lý”.
Người theo dõi tiến trình rước đuốc ở Sài Gòn nhận thấy toàn bộ diễn tiến cuộc rước đuốc giống như nó được diễn ra tại Bắc Kinh thay vì tại Sài Gòn, vì cờ và người Trung quốc nhiều đến nỗi nhìn sơ qua sẽ không thấy cờ và người Việt Nam, nhiều đến nỗi ai cũng tưởng là Sài Gòn đang là lãnh thổ của Trung quốc, lãnh thổ đã bị Trung quốc xâm chiếm từ lúc nào không ai hay biết, không như Hoàng Sa và Trường Sa đều có rõ thời điểm bị chúng xâm lăng, bị chúng áp đặt vào huyện Tam Sa.
Điều có tính biệt lệ, khác hơn các cuộc rước đuốc ở các thành phố thuộc các quốc gia nó đã chạy qua; đó là tại Hà Nội, vào lúc 9 giờ sáng, ngay trước chợ Đồng Xuân, nhiều Nhà Dân chủ cùng với Dân oan, Ngư dân Thanh Hóa và Sinh viên, Thanh niên đã bất ngờ xuất hiện, biểu tình phản đối cuộc rước đuốc được Bắc Kinh đưa tới Sài Gòn. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và thầy giáo Vũ Hùng vừa căng biểu ngữ phản đối Olympic Bắc Kinh, miệng hô khẩu hiệu “Tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh” và “Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam” thì lập tức đã bị hàng chục công an chìm lẫn nổi chạy đến, vừa giật biểu ngữ vừa đánh đập tàn bạo hai anh. Sau đó, nhiều người đã bị bắt đi, trong số đó có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, thầy giáo Vũ Hùng, cựu đảng viên CSVN Vi Đức Hồi, dân oan Lê thị Kim Thu, các sinh viên Ngô Quỳnh, Nguyễn Tiến Nam, Nhất, em Vũ Anh Sơn...
Trông cảnh những người Trung quốc sang Việt Nam mặc đồng phục thể thao màu trắng, trương những lá cờ Trung quốc, màu đỏ 5 sao vàng, được tự do đi biểu tình, rồi thong thả đi trên con đường mang tên Lê Lợi, trong khi người Việt Nam lại bị cấm, bị bắt, bị giam cầm... thì có cần phải hỏi ai là chủ đất nước nầy không? Đất nước Việt Nam bây giờ có được độc lập như Đảng và Nhà nước vẫn nói, hay nó đang bị Trung quốc cai trị dưới dạng Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là kẻ thừa sai được Hồ Cẩm Đào chỉ định trong Đại hội Đảng CSVN kỳ 10 mới đây, kẻ đã cam kết với Trung quốc là bằng mọi giá cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh phải thành công trên... đất nước Việt Nam.
Nói là mới đây, vì nó lộ mặt qua chỉ thị của Hồ Cẩm Đào, chớ thật sự thì sau Đại Hội Đảng kỳ 7, Lê Đức Anh đã cầm đầu phái đoàn sang Trung quốc để xin lỗi giới lãnh đạo Trung quốc về những lầm lỗi của Cộng Sản Việt Nam trong quá khứ. Từ đó, theo hồi ký của Trần Quang Cơ, Lê Đức Anh là người gắn liền sự nghiệp chính trị của hắn với việc kết thân với Trung quốc; và hiện nay Lê Đức Anh vẫn cầm cương điều khiển đám lãnh tụ cộng sản Việt Nam. Do đó, Nguyễn Tấn Dũng không thể nào cho phép dân Việt Nam biểu tình đòi Trung quốc trả lại Hoàng Sa!
Không cần nói nhiều, chỉ nhìn các diễn biến dồn dập của cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008, mọi người hẳn thấy nó đã bộc lộ trọn vẹn sự sợ hãi của cả Trung quốc lẫn CSVN đối với dân tộc Việt Nam. Chúng sợ thế giới thấy mặt thật quá “đểu” của chúng rồi đánh giá chúng đều là một lũ “côn đồ” khu vực và toàn cầu. Nếu để chúng thất hứa mà không làm gì thì tương lai thế giới sẽ là tương lai của thời hậu Olympic Bá Linh 1936 dưới thời Hitler, khiến hậu quả có thể là một trận thế chiến dưới một dạng thức mới nào đó, để sau đó là sự cáo chung của độc đảng độc tài mà sự tắt đuốc ngay khi tới cầu Công Lý là một điềm gở thứ hai sau khi đuốc bị dập tắt ở Paris, thủ phủ của nền tự do thế giới.
Độc đảng độc tài đã sợ, trong khi dân tộc Việt Nam đã lần lần hết sợ; đặc biệt là trí thức, thanh niên, sinh viên, học sinh, những nhà đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam đã hết sợ, cho dầu công an CSVN có cho thực hiện đủ mọi thứ trù giập, đàn áp thô bạo thế nào... đúng như lời Luật sư Lê Thị Công Nhân đã nói trước khi cô bị đưa vào nhà tù, mà cô coi như nhiệm sở mới của cô trên đường Dân Chủ Hóa Việt Nam:
“...CSVN đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì là thỏa hiệp chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi... Gia đình tôi đã chuẫn bị cho truờng hợp xấu nhất, đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù. Tôi xin khẳng định một lần nữa, đó chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra... Những gì tôi đã làm đuợc, tuy hết sức là nhỏ bé, nhung nếu như mỗi cá nhân chúng ta đừng thờ ơ, nghĩa là chưa ủng hộ hay ủng hộ rồi mà chưa tham gia hay tham gia rồi mà chưa tích cực, xin hãy mạnh dạn nói lên tiếng nói của mình... CS đã hết sức thành công trong việc làm cho dân tộc VN sống chìm trong nỗi sợ hãi hàng chục năm trời. Nếu chúng ta đều sợ hãi như vậy thì tôi e rằng chúng ta đã sợ hãi quá mức cần thiết, tù tội cũng chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Tôi không muốn nói mình là một tấm gương, nhưng nếu như tôi có bị tạm thời nhận một nhiệm sở mới hết sức là bất đắc dĩ, đó là nhà tù thì tôi mong rằng các nhiệm sở ở bên ngoài tức là xã hội sẽ có nhiều những nguời con VN tiếp tục những công việc mà tôi đang làm. Cố nhiên trong nhiệm sở bất đắc dĩ đó tôi sẽ cố gắng hết sức để vẫn tiếp tục công việc truyền bá dân chủ, dân quyền và đấu tranh cho nền dân chủ nhân quyền và tự do cho nguời dân VN”
[người trích in đậm và gạch dưới]
Sau 33 năm sợ, bây giờ ai sợ ai? Chủ từ cho chữ SỢ, chủ nhơn của nỗi SỢ đã hoán chuyển. Đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 đã cho dân tộc Việt Nam thấy rằng trong quá khứ dân tộc Việt Nam đã không sợ, không hèn như lời “Bình Ngộ Đại Cáo” của Nguyễn Trải, thì trong hiện tại dân tộc Việt Nam đang không sợ, và trong tương lai, dân tộc Việt Nam cũng sẽ không sợ, không hèn như vậy!