Chùm nhỏ thơ đau

Trần Khải Thanh Thuỷ

(Nhại thơ Chế Lan Viên )

I


Ôi , Tổ quốc giang san hùng vĩ

Nỗi đau này ai có thể quên ?

Trung quốc xẻ đất ta như xẻ thịt

Núi sông mình bao vết cắt bầm sâu


Nhát chém đầu tiên đâu chỉ ở biên thuỳ?

Cả Hoàng Sa và Trường Sa nữa đấy!

Lịch sử dân tộc mình đã bao giờ nhục nhã

Mất đất, biển rồi, đảng vẫn trơ trơ

Mặc dân tộc trong một vũng bùn nhơ


II


Nào ai quên nổi nỗi đau năm đó

Khi đảng về nghèo đói về theo

Mẹ và em vội vã xuống tàu

Kiếm ăn nơi chân trời xa lắc


Sau chiến thắng thành phố ít dần dân, chỉ nhiều thêm cộng sản

Người đi muôn phương khắp biển cùng trời

Ngôi sao họ, hàng đêm vẫn mọc

Ngoái lại trăm phen, ngóng một tin nhà !


III


Ở xứ chim không di cư, người phải di cư

Lưu vong , bỏ xứ mình Tổ quốc

Đã sa chân thôi đành nhắm mắt

Trôi giữa xứ người hơn sống giữa cộng nô


Anh lìa em giữa trại tập trung

Con cách mẹ qua một vùng tị nạn

Giữa sóng nước muôn phương - những thân cò lặn lội

33 năm trời vẫn mãi đơn côi


Thống nhất hai miền sao vô số hồn ma?

Thịt xương trôi theo vật vờ sóng nước

Sóng trăm đảo tha hồ vùi dập...

Cả triệu người vì di tản, di cư.


IV


Hãy biến đời ta thành chất nổ

Nổ tan bay - bè lũ độc tài

Lịch sử sắp sang trang, lịch sử sẽ đào mồ

Chôn chúng xuống đáy cùng nhân loại


Quỷ ma tan trong tiếng hát khải hoàn

Trả lại đất muôn đời, đảng chiếm

Tan hết cả nhũng tham, lừa dối

Cả lăng Hồ như một cái mả to...