Nguyễn Tấn Dũng: Huy chương bạc bộ môn rước đuốc Beijing
Trần Khải
Huy Chương Bạc Thế Vận
Năm nay sẽ là lần đầu tiên có Huy Chương Rước Đuốc Thế Vận và dự kiến sẽ trao giải này trong lễ Bế Mạc Thế Vận Bắc Kinh vào cuối tháng 8, 2008.
Thế Vận Bắc Kinh 2008 sẽ là tự hào lịch sử của dân tộc Trung Quốc vì được lần đầu đứng vai tổ chức các trò chơi thể thao cho các lực sĩ xuất sắc nhất của thế giới.
Và lần này, trong lễ bế mạc sẽ trao thêm các huy chương đặc biệt: Huy Chương Vàng Rước Đuốc Thế Vận sẽ trao cho lãnh tụ Kim Jong-Il của Bắc Hàn, và Huy Chương Bạc Rước Đuốc Thế Vận sẽ trao cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của CHXHCN Việt Nam...
Bản tin của Donga.com hôm 29/04/2008 cho biết Bắc Hàn đã nồng nhiệt đón Đuốc Thế Vận hôm chủ nhật, thân thiện hơn xa so với kỳ mở tiệc quốc tế hồi tháng 10 năm ngoái, khi lúc đó Tổng Thống Nam Hàn Roh Moo-hyun viếng thăm để dự thượng đỉnh lần thứ nhì Nam Bắc Hàn.
Bản tin báo Nam Hàn cho biết 100.000 người đứng xếp hàng các vệ đường dài 6 cây số để đón Roh, nhưng hôm chủ nhật có tới hàng trăm ngàn dân Bắc Hàn ra đứng dọc 20 cây số để đón Đuốc Thế Vận.
Bản tin Xinhua của nhà nước Trung Quốc một ngày trước đã loan tin lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Il đã ban nhiều lệnh để đón Đuốc Thế Vận. Câu chuyện viết y hệt như trong phim xi-nê hay truyện thần thoại.
Bản tin Donga.com viết là “Cư dân Bình Nhưỡng đã dọn sạch con đường từ Tòa Đại Sứ Trung Quốc xuyên suốt đoạn đường chạy chuyền đuốc bằng chính bàn tay của họ trong buổi sáng.”
Làm sạch đường phố bằng chính bàn tay? Đúng thế, bản tin viết:
“Pyongyang residents cleaned the road from the Chinese Embassy throughout the torch relay route with their own hands from early in the morning,” the report said...”
(hết trích)
Nhưng vì đói thê thảm, nên dân Bắc Hàn không có vải may cờ. Thế là bản tin viết là “Được biết là Bắc Hàn đã nhập cảng 10.000 lá cờ Trung Quốc và 10.000 lá cờ Bắc Hàn từ Trung Quốc.”
Chữ của dân Việt Nam mình khi ca ngợi các trường hợp này là “Xuất sắc trong vai tỳ nữ...” không rõ có xài đúng cho lãnh tụ họ Kim được chưa. Dù sao đi nữa, thế là dư sức lãnh Huy Chương Vàng Rước Đuốc rồi.
Còn trường hợp Việt Nam thì sao? Chuyện quái chiêu là rất nhiều người dân không biết gì về chuyện rươc Đuốc Thế Vận, vì báo chí nhà nước không loan tin bao nhiêu.
Đài BBC kể hôm 29/04, “Ngọn đuốc Olympic đã tới Việt Nam, sẵn sàng cho cuộc rước thứ Ba 29/04 trong không khí báo chí quốc nội có phần im ắng.”
Cuộc rước Đuốc Thế Vận thực tế đã diễn ra êm thắm tại Sài Gòn, nhưng nhiều nhà hoạt động dân chủ và dân oan đã bị bắt tại Hà Nội khi biểu tình trước Chợ Đồng Xuân để phản đối Thế Vận. Dù sao đi nữa, như thế cũng là êm thắm.
Bản tin AP kể rằng, cuộc chạy rước Đuốc Thế Vận lúc đầu lạng quạng
“sau khi ngọn lửa bị tắt ngúm khi mới chạy chưa đầy 200 mét từ Nhà Hát Lớn Sài Gòn, nhưng các viên chức Thế Vận đã mồi lửa trở lại sau nhiều phút...” (The relay got off to a shaky start in Ho Chi Minh City after the flame went out less than 200 meters (feet) from the start outside the city's 19th century opera house, but Olympic officials reignited it after several minutes.)
Có điềm gì đây mà Lửa Thế Vận chạy chưa đâỳ 200 mét ở Sài Gòn đã bị tắt? Có phải hồn thiêng sông núi dập tắt để cho đàn anh Phương Bắc biết sợ anh linh các tử sĩ nhiều ngàn năm giữã đất, giữa đảo ở quê nhà?
Bản Nhận định của đảng Việt Tân về cuộc Rước Đuốc Bắc Kinh qua Việt Nam ngay chiều Thứ Ba 29/04/2008 (giờ California) đã nói đầy đủ hình ảnh đau buồn, xin trích:
“Cuộc rước đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh chấm dứt vào tối ngày 29 tháng 4 năm 2008 tại thành phố Sài Gòn đánh dấu một vết đen ô nhục mới lên trang sử Việt Nam. Ngay trên những con đường mang tên Hai Bà Trưng, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, ... những con đường mang tên các vị anh hùng dân tộc dày công cứu nước đã tràn ngập hình ảnh của tập đoàn bá quyền: cờ đỏ, biểu ngữ của Trung Quốc tung bay thách đố.
…
Việt Nam không những đã mất đất, mất biển mà còn mất cả danh dự của một quốc gia vào ngày 29 tháng 4 năm 2008...”
(hết trích)
Nhưng phải như thế, ông Nguyễn Tấn Dũng mới được Trung Quốc trao cho Huy Chương Bạc Rước Đuốc Thế Vận.
Huy Chương Bạc Thế Vận mà không cần phải thi đấu gì? Đúng vậy. Lịch sử sẽ không quên giây phút này, cũng như sẽ không quên hàng trăm nhà dân chủ và dân oan biểu tình ở Đồng Xuân.