|
THƯƠNG SÀIGÒN BX Trần Công Tử
Sàigòn ơi! Đã băm hai năm chẵn!
Con dân Việt bao thống khổ thương đau
Đang xum họp nay vĩnh viễn xa nhau
Kẻ ở lại nhìn người đi khóc ngất!
Những tủi nhục càng ngày càng chồng chất!
Hàng triệu người phải bỏ nước ra đi
Dù hi vọng thoát được chỉ một li
Thôi cũng liều coi như cầm cái chết!
Một là thoát hay là đời chấm hết!
Cũng còn hơn sống với Cộng tham tàn
Chúng giết người cấm cả một tiếng than
Trại cải tạo khắp mọi miền đều có!
Dân chúng đói, cuộc đời thật nghèo khó
Làm cực nhọc nhưng không đủ miếng ăn
Cái xe đạp muốn có cũng khó khăn
Vì tất cả đều là hàng xa xỉ!
Những thứ tốt để dành cho bọn quỉ
Tuổi đảng cao, yêu “bác” rất dồi dào
Chúng tích cực chống Mỹ thật ồn ào
Làm đầy tớ bọn quan thầy Xô-viết!
Chủ nghĩa Đỏ chỉ là chủ nghĩa giết!
Máu đồng bào, chúng uống thấy không tanh
Chúng cố sao, tiến vững, tiến thật nhanh
Lên xã hội của thiên đàng Lê-Mác!
Sáu hai năm, Bắc Việt không đổi khác!
Có khác chăng là tồi tệ hơn xưa
Độn cơm bao khoai sắn cũng chẳng vừa
Thịt, tôm, cá để tổ hợp xuất khẩu!
Cán bộ dốt, thiếu học, làm thật ẩu
Cứ ếch ngồi đáy giếng tưởng mình khôn
Bao quốc gia đã thám hiểm Sao Hôm
Còn Việt Nam trở lại thời đồ đá.
Chưa làm được một chiếc kim may vá
Nói gì làm những máy móc tối tân
Sáu hai năm cách mạng đến toàn dân
Nay mới thiệt là thiên đàng Mác-xít!
Làm như trâu mà được ăn quá ít
Thì cũng đành hoan hỉ vì đảng ta
Thì cũng đành câm miệng hến xót xa
Vì chống đối tức là quân phản động!
Sàigòn ơi! Bây giờ còn trong mộng
Biết bao giờ ta gặp lại em yêu?
Thương Sàigòn không chỉ có bấy nhiêu
Mà Sàigòn sống trong ta mãi mãi!
Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC
|