Thơ Ý Nga


Để lại cho nhau


Quên khổ đau dân Việt?
Xin hỏi nhỏ với nhau:
Vẫn còn bao rên-xiết
Quên có được chăng nào?

Bao khốn-khổ nhọc-nhằn
Đời người tù đã trải
Lằn roi quất còn hằn
Trên lưng, rồi theo mãi

Bên anh có chúng tôi
Trong âm-thầm ngưỡng mộ
Những người hùng… Than ôi!
Luôn chịu phần thua lỗ

Những người lính như anh
Sá chi đòn tẩy não
Sen nào dễ hôi tanh,
Với ‘bùn đen hung-bạo”

Viết! Hãy viết đi anh!
Khi trí còn sáng-suốt
Những vết thương chưa lành
Lỡ-loét và đau buốt

Rất cần chất sát trùng
Của triệu người thương nước
Đại cuộc là chuyện chung
Dẫu bơi dòng nước ngược
Ý Nga

ĐỪNG QUÊN NHÉ ANH!


Đêm mơ một quảng đường mòn
Có con bướm đậu, cánh vờn nụ hoa
Vàng tươi bông, đắng khổ qua
Rung rinh trong gió, vườn nhà trái sai.
Lá xanh chen trái buông dài
Bướm hoa đậm nét, thiên thai chợt… mờ
Nửa chừng xao-động giấc mơ
Hờn con bướm trắng chẳng chờ đợi em

Anh ơi! Trái đắng đầu thềm
Tim em lỗi nhịp, ướt mềm vai nghiêng
Mồng tơi tím giậu láng giềng
Nên chưa có mực lòng riêng em buồn
Mơ chi cũng nhớ cội nguồn
Giấc mơ tựa cánh chuồn chuồn mong manh.
Viết chi cũng chỉ nhắc anh
Đừng vui xứ lạ mà đành bỏ Quê
Đường Đi chỉ một Lối Về
Mài gươm cho sắc, lời thề chớ quên
Ý Nga

LỜI CỦA TĨNH LẶNG


Có bao giờ bạn trầm ngâm
Buồn trong tĩnh lặng, âm thầm lệ rơi?
Có bao giờ tiếng “Trời ơi!”
Lời chưa kịp thốt, nghe rời rã đau?
Hoặc khi đôi mày bạn chau
Vì họ hờ hững với nhau tình người
Ấy là thưa bạn tôi ơi!
Chung niềm muốn góp, riêng đời chẳng dư
Tôi ngồi viết… trắng trang thư
Mẹ cha thương nhớ mà như hững hờ
Yêu dân tôi để vào thơ
Thương em, nhớ chị… mắt mờ, chữ đâu?
Yêu nước, yêu đã từ lâu!
Mà không hóa được phép màu cứu dân

Tôi trong tĩnh lặng bao lần
Nhìn về cố quốc, thơ, vần nát tim!
Ý Nga

NOI GUƠNG CÁC ANH


Kính tặng những gia-đình có thân-nhân
đã bỏ mình trong các trại tù cộng-sản
Ra đi không có ngày về
Tập trung bao trại não nề, oan khiên
Nam Hà, Yên-Bái, Thái Nguyên,
Sơn La, Suối Máu… lò chuyên nhốt tù
Phong Quang, Nghệ-Tỉnh mịt-mù,
Xác người bó chiếu; hận thù vùi nông
Chiến-tranh không tử trận vong,
Hòa-bình sao lại long-đong đọa-đày?

-“Ngụy quân học-tập vài ngày.
Khoan hồng, ơn Đảng… rất đầy tình thâm.
Xưa quân sinh Bắc, tử Nam
Nay ngươi tử Bắc bởi là ngụy Nam !”

Bên trong những bức tường giam
Bao Anh-Hùng Tận sống làm… bóng ma
Nặng lòng nợ Nước, tình Nhà
Thác không mồ mả cũng là chí trai!
Tiếc đời sức rộng vai dài
Đôi giòng thơ nhỏ như vài bông hoa
Tạm xem như Người Đi Xa:
Những Hồn Tử Sĩ, quốc-gia nợ đền
Người nằm xuống, trẻ tiến lên
Vẫn vầng chính-khí y nguyên thưở nào!
Ý Nga

BIẾT THẸN


Anh có uống chén rượu nồng xứ lạ
Hãy vì em, chớ thêm miếng đưa cay
Ngừng anh nhé! Chớ uống vơi chén đầy
Rồi rót đầy bao chung trống dần cạn

Một chai thôi, anh cũng vừa đủ say
Vừa đủ để hồn mình nhẹ bay bay
Mà quên đi sung sướng ở nơi này
Mà biết nhớ, điều... đáng thẹn lắm thay!

Ý Nga