Từ ngày “chủ tệt” họ Hồ
Rời hang Pắc Bó kéo vô Hà Thành
Hà Thành gái lịch trai thanh
Sững sờ nhìn đám “rừng xanh” tràn vào
Thất thần sợ chạy nháo nhào
Kẻ vô Nam Việt, người vào vùng xa
Thủ đô nước Việt của ta
Nhặng xanh, bọ xít nở ra ào ào
Chiếm nhà đoạt cửa ồn ào
Chỗ nào Đảng “chõ móm” vào là xong
Cơ sở tôn giáo lấy không
Cả Tòa Khâm Sứ cũng tông ngay vào
Tiện tay Đảng “chộp” cái rào
Phùng mang hét lớn: “Thằng nào chống đây?”
Về thành với mảnh khố giây
Tự nhiên Đảng có trong tay mọi bề
Bây giờ, lũ nớ, tê tề!!!
Việt gian bán nước mặt hề lòi ra
Đầy tớ cộng sản Trung Hoa
Miệng câm, tai điếc, rõ là Hồ con
Còn trời, còn nước, còn non
Còn bọn Hồ Cộng là còn miệng câm
Hay nhất cướp của người dân
Đụng Tàu, rụt cổ làm thân con rùa.