SƠN HÀ XÃ TẮC

Hoàng Thọ

Đất nước Việt Nam là của Dân Tộc Việt Nam. Quyền yêu nước và quyền bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, đất nước là bổn phận thiêng liêng, là quyền tối thượng của mỗi con dân nước Việt. Không có bất cứ một ai, hay một đảng phái nào được quyền tự nhận, chỉ có đảng phái của mình mới được quyền yêu nước, và lấy đất nước làm của riêng cho đảng phái của mình. Rồi, bắt người khác phải quỳ mộp vâng dạ, phải yêu đảng phái của mình, thì đó mới gọi là yêu nước. Ví dụ : Yêu đảng là yêu nước! Những kẻ đần độn [bọn đầu tôm ( shrimp heads )] kia là những kẻ mất trí, mất lương tri, là không phải những con người đang sống ở thế kỷ 21, thời kỳ văn minh của nhân loại.

Đảng Việt gian cộng sản (ĐVGCS), do tên Việt gian Hồ chí Minh tuân lệnh cộng sản Đệ Tam quốc tế, mang chủ thuyết ngoại lai, áp đặt và đoạ đầy lên đầu lên cổ nhân dân ta, suốt hơn nửa thế kỷ qua. ĐVGCS này đã gây biết bao tai hoạ tang thương, khổ đau, oan ức cho đồng bào vô tội, có thể nói xương chất thành núi, máu chảy thành sông và không có bút mực nào mà ghi cho hết. Nếu đem so với Pon Pot tên đồ tể sát nhân, thì tên VGCS đầu sỏ Hồ chí Minh này, là tên dâm tặc, tàn ác dã man hơn gấp bọi lần.

Tổ Quốc Đang Lâm Nguy! Thực sự Trung Cộng (TQ) đã và đang xâm lăng đất, biển và đảo của đất nước chúng ta. Chúng đã công khai thiết lập Cơ Quan Hành Chánh trên đảo Tam Sa, để quản lý hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa. Qua hệ thống Internet, đồng bào quốc nội và hải ngoại đồng loạt đứng lên, biểu tình chống sự xâm lăng của Trung Cộng khắp nơi. Thế mà hơn 600 tờ báo của ĐVGCS im thin thít, không dám hở môi. Không còn nghi ngờ gì nữa. Sự im lặng đó chứng minh rằng, ĐVGCS đã dâng bán một phần đất, biển, đảo của Tổ Quốc thân yêu của chúng ta, cho kẻ thù truyền kiếp là Trung Cộng rồi. Không lẽ chúng ta lại khoanh tay ngồi nhìn, hoặc cúi đầu cho bọn VGCS này muốn làm gì thì làm !

Nhưng Bộ Chính Trị của ĐVGCS nên biết rằng :


- Với 85 triệu đồng bào quốc nội, họ không còn là chỗ dựa, chỗ che dấu đảng nữa. Mà ngược lại, họ sẵn sàng dùng dao phay, phãng cùn để kề vào cổ đảng.

- Với hơn 3 triệu người Việt hải ngoại, một cộng đồng trẻ nhưng đầy sức sống đang hỗ trợ mãnh liệt cho cuộc đấu tranh chính nghĩa của đồng bào quốc nội.

- Cộng đồng thế giới Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền đã và đang hỗ trợ tích cực cho cuộc dân chủ hoá của dân tộc Việtnam.

- Trung Cộng không phải là một cường quốc về kinh tế và quốc phòng, và đang tứ bề thọ địch. Cuộc đấu tranh đòi Tự Do-Dân Chủ- Nhân Quyền cho dân tộc Việt nam, có thể chiến thắng bất ngờ nếu Trung Cộng sụp đổ.


- Hỡi các nhà dân chủ trí thức can đảm đấu tranh chân chính quốc nội.

- Hỡi các Thanh niên – Học sinh – Sinh viên trẻ yêu nước quốc nội.

- Cùng quý vị lãnh đạo tinh thần các Tôn giáo chân chính hãy mạnh dạn đứng lên kết hợp thành một khối, đòi nhà cầm quyền VGCS phải trả lại quyền tự quyết cho toàn dân để chống ngoại xâm.

Đồng bào hải ngoại đã và đang phẫn uất tột cùng, đồng loạt đứng lên biểu tình chống nội xâm (VGCS) và ngoại xâm (TQ) khắp nơi.


Kính thưa quý vị,

- Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại đã và đang tích cực hỗ trợ, đang lắng nghe tiếng nói và hành động của quý vị, và đang theo dõi từng giờ.

- Thế giới đang ủng hộ mạnh mẽ và đang lắng nghe quý vị.

- Cộng Đồng Thế Giới Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền đang tích cực hỗ trợ và đang đứng sau lưng quý vị.

- Chắc chắn quý vị sẽ không bao giờ cô đơn trong cuộc đấu tranh cao cả này.

Hôm nay tôi muốn dùng phần lớn của bài viết này, để trích nguyên văn cuộc phỏng vấn Hoà Thượng Quảng Độ với Bà Ỷ Lan trên đài Rfa. Vì tôi nhận thấy rằng, tiếng nói của Hoà Thượng Quảng Độ rất quan trọng, có tính cách lịch sử. Tiếng nói của Thầy Quảng Độ, phát xuất từ trái tim yêu nước cao độ, của giồng máu Lạc Hồng. Và, đây cũng có thể là một huấn thị, là chìa khóa chính để diệt nội thù cứu nguy dân tộc. Tôi tin tưởng mãnh liệt và xin trân trọng giới thiệu đến quý vị bài phỏng vấn này để được chia sẻ như sau :

Câu hỏi thứ nhất mà Ỷ Lan đặt ra là Hội Đồng Lưỡng Viện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất phải lên tiếng ?

Hoà Thượng Quảng Độ nói : “ Người xưa nói “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, nghĩa là khi đất nước lâm nguy thì tất cả mọi công dân không phân biệt thành phần xã hội, tôn giào, chính kiến, đều phải có trách nhiệm cứu nguy.

Bởi vậy, mặc dù Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một tổ chức tôn giáo, nhưng trên hết và trước hết, Giáo Hội là một tập thể công dân, sự tồn vong của Giáo Hội gắn liền với sự an nguy của đất nước, cho nên khi vẹn toàn của lãnh thổ của Tổ Quốc bị đe doạ thì Giáo Hội không thể giữ thái độ bàng quan, im lặng, mà phải lên tiếng. Đó là lý do tại sao Giáo Hội đã đưa ra Bản Tuyên Cáo ngày 27-12-2007.”

VẤN ĐỀ THEN CHỐT


Ỷ Lan : Dạ vâng. Cho đến nay hầu hết các bản lên tiếng từ trong nước ra đến hải ngoại đều tập trung tố cáo Trung Quốc xâm lấn lãnh hải Việt Nam và kêu gọi nhân dân chống trả hoặc là tố cáo sự đồng lõa của nhà cầm quyền Hà Nội, thế nhưng trong sự lên tiếng của hai viện là Viện Tăng Thống và Viện Hoá Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là nhấn mạnh đến khía cạnh toàn dân tham gia cứu nguy, nghĩa là đòi hỏi nhà nước Việt Nam trao quyền lãnh đạo cho toàn dân. Kính xin Hoà Thượng giải thích rõ hơn sự khác biệt này.

Hoà Thượng Quảng Độ: “ Đây là vấn đề then chốt rất quan trọng. Tôi xin nói rõ, như phần nhận định thứ nhất trong Bản Tuyên Cáo đã nêu : “ Năm 1956 Ông Ngoại Trưởng Ung Gia Khiêm của Chánh Phủ Cộng Sản Hà Nội thời đó đã tuyên bố công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc. Đến ngày 14-9-1958 thì Ông Thủ Tướng Phạm Văn Đồng chính thức gửi công hàm cho Thủ Tướng Chu An Lai của Trung Quốc, minh xác bằng văn thư chủ quyền Trung Quốc trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.” Bởi vậy bây giờ rất khó cho chúng ta, người Việt, lên án Trung Quốc đã xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa và đòi họ trả lại.

Giả dụ chúng ta có làm như thế nào thì họ trả lời “ Thưa không, chúng tôi có xâm chiếm lãnh hải của quí quốc đâu. Hai hải đảo này đã do chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà nhượng lại cho chúng tôi đấy chứ. Có văn bản hẳn hoi.”

Nếu chúng ta nói với họ là việc đó do Đảng Cộng Sản Việt Nam làm mà thôi, chúng tôi hoàn toàn không biết. Họ sẽ trả lời “ Đó là việc nội của quí vị. Hãy về đòi Đảng Cộng Sãn Việt Nam chứ không liên quan gì đến chúng tôi.” Vấn đề then chốt là ở chỗ đó.

Vậy chúng ta đòi Đảng Cộng Sản Việt Nam ư? Họ sẽ bất lực bởi họ chính là người đã ký văn tự bán lãnh hải rồi thì còn lấy tư cách gì để đòi lại, kể cả các hiệp ước Việt – Trung ký ngày 30-12-1999 và hiệp ước Vịnh Bắc Việt ký ngày 25-12-2000. Đảng CSVN đã ký nhượng thêm cho Trung Quốc bao nhiêu đất, bao nhiêu lãnh hải? Cho đến hôm nay họ vẫn còn giữ bí mật (các hiệp ước đó), chúng ta hoàn toàn không biết.

Để khỏi tủi hổ với tổ tiên Việt Nam, vài tuần trước đây các anh em Thanh niên – Học sinh – Sinh viên Hà Nội và Saì Gòn đã đến Toà Đại Sứ và Toà Tổng Lãnh Sự Trung Quốc biểu tình đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tìm đủ mọi cách ngăn cản, cấm đoán.

Bởi thế, Giáo Hội chủ trương không trực tiếp trực diện đòi Trung Quốc mà phải đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam trước hết phải trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân Việt Nam để giải quyết vấn đề toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc. Thì, nếu mà đảng cộng sản trả lại toàn quyền cho toàn dân – 80 triệu dân rồi thì vấn đề toàn vẹn lãnh thổ có thể chính thức đặt ra với Trung Cộng lúc đó và sự đòi hỏi đó mới có hiệu lực.

Chứ còn như bây giờ có đòi hỏi họ (Trung Cộng) họ không thèm trả lời, họ không thèm giải quyết đâu. Và nếu mãi như thế này thì dần dần họ lấn hết, rồi cả biên giới cũng phải giao cho họ (biên giới ở trên Miền Bắc đó).Ta đã mất ải Nam Quan rồi, cho nên vấn đề này là vấn đề sinh tử của đất nước. Đảng cộng sản Việt nam phải tỉnh ngộ mà trao quyền lại cho toàn dân lúc này vì nếu không thì mang cái tủi nhục muôn đời về sau cho Đảng cộng sản Việt nam đấy.

TIẾN TRÌNH CỨU NGUY ĐẤT NƯỚC


Ỷ Lan : Dạ như vậy thì cụ thể công việc được tiến hành ra sao trong thời gian tới, bạch Hoà Thượng? Ai sẽ là tác nhân chính cho cái tiến trình toàn dân được tham gia cứu nguy đất nước Việt nam?

Hoà Thượng Quảng Độ : Vấn đề này như ở trên vừa nói đó, đòi đảng cộng sản phải trả quyền lãnh đạo đất nước lại cho toàn dân, mà toàn dân ở đây cụ thể là 85 triệu người đang sống trên đất nước Việt nam.

Thì, trong số 85 triệu người này không phải tất cả đều đứng lên để đòi, mà từ xưa đến nay đều vậy, đất nước nào, xã hội nào cũng có trong số ấy đều có một số người nổi bật hẳn lên, đó là số người ưu tú của dân tộc – đất nước ; thì số người đó, đó là các bậc thân sĩ nhân hào trí thức, rồi đến các giới trẻ là thanh niên – học sinh – sinh viên, đấy là cái giới ưu tú của đất nước – dân tộc.

Bây giờ giới ưu tú này phải đại diện cho 85 triệu dân toàn quốc đứng lên kêu gọi đoàn kết với nhau ngồi lại với nhau, thảo luận vấn đề này, đặt thẳng với Đảng cộng sản Việt nam. Đây không phải là đoàn tụ, kết lại để lật đổ nhà nước cộng sản để tranh quyền hành gì cả, mà đây là lúc đất nước lâm nguy phải ra tay cứu nguy cho Tổ Quốc.

Tôi xin kêu gọi tất cả các bậc thân hào nhân sĩ trí thức, các tầng lớp thanh niên – học sinh – sinh viên là những người có trách nhiệm nặng nề, chính yếu với dân tộc này, lúc này là lúc cần đến bàn tay của quý vị góp sức vào để bảo vệ giang sơn giống nòi.

Đây là cơ hội rất tốt mà các vị không nói lên được tiếng nói nữa thì giới trí thức thân hào nhân sĩ Việt nam sau này sẽ mang tiếng với hậu thế.

Tóm lại, Đảng cộng sản Việt nam phải trải lại quyền cho nhân dân, có nghĩa là Bộ chính trị (Đảng CSVN) mời các thân hào nhân sĩ của đoàn thể khác ra mà góp sức với đảng cộng sản, rồi mở ra một cuộc trưng cầu dân ý toàn dân, rồi tiến đến bầu cử Quốc Hội của dân thật sự, rồi sau đó lấy cái thế của dân ấy mới đặt ra vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa, ải Nam Quan, thác Bản Giốc, v.v. . . với Trung Cộng. Đó là mặt đối nội. Giáo Hội chủ trương như vậy cho nên bây giờ không đòi Trung Quốc, mà cái đối tượng chính ây giờ mình phải đòi đó là đòi Đảng cộng sản Việt nam trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân để giải quyết vấn đề này.

Đối ngoại thì bây giờ ở nước ngoài trên toàn thế giới có 3 triệu Việt Kiều, cũng là người Việt ; người ta mặc dù cũng vì hoàn cảnh mà phải ly hương thôi, nhưng không có ai có thể quyên được đất nước. Đây, cái bằng chứng bây giờ các cộng đồng người Việt trên khắp năm châu đối với vụ Hoàng Sa – Trường Sa thì họ lên tiếng biết chừng nào! Thì bây giờ mời cộng đồng người Việt về, họp lại với nhau, ở trong nước và ngoài nước, mà giải quyết vấn đề này.

Đồng thời mở cuộc vận động trên toàn thế giới. Việt Kiều ở ngoài nước rất nhiều người giỏi, họ vận động với các chánh phủ trên thế giới, nói rằng cái văn bản mà ông Phạm Văn Đồng ký năm 1958 là không có giá trị gì với dân tộc chúng tôi.

Tôi kêu gọi các bậc thân hào nhân sĩ trí thức, thanh niên – học sinh – sinh viên, tất cả đều có trách nhiệm đối với đất nước, trong hiện tại cũng như tương lai, nhất là các anh em học sinh – sinh viên là tương lai của đất nước, là lãnh tụ của xã hội trong tương lai, nên phải thể hiện chức năng của mình ngay từ bây giờ.

Phần Giáo Hội thì Giáo Hội hết lòng ủng hộ một đường lối làm thế nào bảo vệ được đất nước, bảo vệ được giống nòi, phát triển được xã hội. Chúng tôi hứa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sẽ làm hết sức mình để hỗ trợ việc này, thì chỉ xin quý vị thân hào nhân sĩ mạnh dạn đứng lên, quy tụ lại 1 số người, những người đồng lý tưởng với mình, đặt thẳng vấn đề với lại cộng sản Viẽt nam.

Đừng có nghe thấy họ hù doạ thế này thế nọ mà sợ hãi. Bây giờ không sợ nữa. Đây là lý do chính đáng. Người Việt Nam thấy Tổ Quốc lâm nguy mà không lên tiếng, không góp sức gì thì không phải là người công dân Việt Nam nữa. Xin hết lời.”

Thưa quý vi,

Tổ Quốc và Dân Tộc ta đang bị bè lũ ĐVGCS, làm băng hoại toàn diện từ văn hoá, chính trị, xã hội, đạo đức và mất cả một danh dự hào hùng oanh liệt, của một Dân Tộc có hơn bốn (4000) năm văn hiến ở vùng Đông Nam Á Châu.

ĐVGCS muốn xoá tan đi những di tích lịch sử oai hùng của Tiền nhân, đã đổ biết bao xương máu để dựng nước và giữ nước. Bọn chúng muốn thay thế ý thức hệ cộng sản, để làm quốc giáo và buộc cả dân tộc chúng ta phải tôn thờ! Thật nghịch lý, lạ đời chuyện không tin nhưng có thật. Ý thức hệ cộng sản đã bị nhân loại xa lánh, xem là thứ cặn bã, ghê tởm, và vứt vào sọt rác của lịch sử. Thật đáng tủi nhục thay! Sở dĩ, đất nước đang lâm nguy hôm nay, là do hệ luỵ của những sai lầm, của những kẻ lãnh đạo không kiến thức, đã dẫn đưa đất nước và dân tộc, đi đến đáy sâu tận cùng, đen tối nhất trong lịch sử gần năm ngàn (5000) năm lập quốc.

Do những suy tư, thao thức về vận mệnh và tương lai của dân tộc. Tôi tự hỏi : Nếu chúng ta không tích cực, hoặc không đóng góp công sức vào cuộc đấu tranh vĩ đại này, thì Tổ Quốc Việt Nam sẽ đi về đâu !? Để trả lời câu hỏi lớn này, tôi xin trích nguyên văn bài phỏng vấn của Hoà Thượng Quảng Độ nêu trên. Vì tôi tin tưởng rằng, lời kêu gọi của Hoà Thượng Quảng Độ như Ngài đã ban một huấn thị, là chìa khoá chính để cứu nguy cho những bế tắc của đất nước và mở một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam. Trân trọng kính chào đoàn kết. Mong lắm thay!