Thơ mừng Xuân

Nguyễn văn Lượm

Chúc Xuân Mậu Tuất

Mặc Giao

Đất trời chuyển động đón Xuân về

đi CHÓ lại thấy nhanh ghê

Một vòng nhân thế thái là bao nả

Xin chúc một năm đẹp mọi bề


Chúc cho dân nước được quang vinh

Đừng rớt vào tay "Tập Cận Bình"

Cho lòng yêu nước lên như lửa

Đốt cháy thành tro bọn ký sinh


Chúc cho cả đảng đánh nhau to

Bôi tro trét trấu vào mặt mo

Chẳng có tay nào không dính bẩn

Tố xong là đảng sẽ nằm co


Chúc cho trí thức bớt ươn hèn

Chó câm vì được vỗ bằng tiền

Sợ nhốt xà lim ngồi đếm lịch

Nên đầu khóa lại, miệng toàn khen.


Chúc cho tuổi trẻ lòng sục sôi

Vì thấy quê Cha khổ quá rồi

Đã sáu mươi năm làm trâu ngựa

Nay phải vùng lên để đổi đời.


Chúc cho người Việt ở bên ngoài

Đừng cãi nhau hoài chỉ rác tai

Ráng tìm bọn trẻ mà trao đuốc

Bằng không mai mốt, cậy vào ai?


Chúc cho các cụ ở quận Cam

Năm mới năm me, khỏi càm ràm

Múa may, hát hỏng nơi nhà Chúa

Nay được thêm hai "ca sĩ hàm"

Cuồng Phong

Thêm ý của Du văn Dương

(duvanduong@gm.com)

"Chúc cho lớp trẻ khắp nơi nơi

Đừng cọp bài vở lũ giở hơi

"Bình loạn", mắm muối thêm "tin vịt"

Dịch ra, "phếch niu" tiếng đười ươi?

Xuân về

Nguyễn Bính

Đã thấy Xuân về với gió đông

Với trên mầu má gái chưa chồng

Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm

Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong.


Từng đàn con trẻ chạy xum xoe

Mưa lạnh trời quang nắng mới hoe

Lá nõn, nhành non ai tráng bạc

Gió về từng trận gió bay đi.


Thong thả nhân gian nghỉ việc đồng

Lúa thì con gái mượt như nhung

Đầy vườn hoa bưởi hoa cau rụng

Ngào ngạt hương bay bướm vẽ vòng


Trên đường cát mịn một đôi cô

Yếm đỏ khăn thâm trẩy hội Chùa

Gậy trúc dắt bà già tóc bạc

Tay lần tràng hạt niện nam mô.

Xuân ý

Hồ Dzếnh

Trời đẹp như trời mới tráng gương

Chim ca tiếng hát rộn ven đường

Có ai bên cửa ngồi hong tóc

Cho chảy tan thành một suối hương.


Sắc biếc giao nhau cành bắt cành

Nước trong hồ ngợp thủy tinh xanh

Chim bay cành trĩu trong xuân ý

Em đợi chờ ai khuất bức mành?


Giữa một giờ thiêng tình rất đẹp

Mắt buồn và rất... rất thanh thanh

Mày ai bán nguyệt người ai nhỏ

Em ạ yêu nhau chết cũng đành.

Dịu nhẹ

Vũ Hoàng Chương

Gợn trắng ngàn mai thoảng dáng Xuân

Màu trinh e lệ gió ân cần

Mười bông cúc nõn chờ tay với

Một chút hoa đào vướng gót chân.


Thuyền nhỏ sông lam yểu điệu về

Cỏ chen màu liễu biếc chân đê

Tình Xuân ai chở đầy khoang ấy

Hương sắc thanh bình ngập lối quê.


Nắng nhẹ mây hờ sương hơi hơi

Sương thưa nắng mỏng nhạc khoan lời

Dây đàn chầm chậm hôn lên phím

Muôn vạn cung hồ lả lướt rơi


Khói dịu hương êm tản mác đầy

Tơ chùng điệu thấp bốn phương say

Mùa Xuân lẳng lặng về không tiếng

Duyên kiếp tình em ngậm dấu giầy.


Là ánh trăng non chớm độ rằm

Xuân là duyên nụ tuổi mười lăm

Mến thương không ngỏ Chàng như Thiếp

Hồn khóa then trinh lặng nhớ thầm.


Tìm chi nao nức giữa mùa tươi

Xuân chẳng đàn cao ở phím đời

Rượu ngọt men hiền say chút ít

Chàng Lưu đừng ngại thiếu Mai Khôi.