QUÊN QUÁ KHỨ - XOÁ BỎ HẬN THÙ

Tôn Thất Xứng

Người bảo ta hãy quên đi quá khứ

Quên Hùng Vương xây dựng nước thiên thu

Nhưng cộng sản Hồ thì mãi hận thù

Bắt, bắn, giết, cầm tù dân vô tội.

Người bảo ta hãy quên đi quá khứ

Quên những ngày Bến Hải bị tấn công

Du kích quân được phép chặt đầu dân

Cướp tiền của, đốt vườn nhà, chôn sống.

Người bảo ta hãy quên đi qúa khứ

Quên Hè đỏ lửa, đại bác bắn dân

Quên oan hồn tử sĩ chết Mậu Thân

Do chánh sách phi luân, vô nhân đạo.

Người bảo ta hãy quên đi quá khứ

Quên những ngày bỏ quê Mẹ lưu vong

Quên những gì còn lại của cha ông

Để ra đi với hai bàn tay trắng.

Biển rộng mênh mông, thuyền trôi theo sóng

Công an Hồ ngăn chận vượt trùng khơi

Cướp Thái Lan rình rập khắp nơ nơi

Đành liều mạng vượt biên tìm lẽ sống.

Người bảo ta hãy quên đi quá khứ

Quên Sàigòn hăm chín (29) tháng Tư đen

Làm sao quên vạn cổ phố không đèn

Khắp mọi nẻo toàn dép râu nón cối.


XÓA BỎ HẬN THÙ


Người bảo ta hãy xóa tan thù hận

Để quay về nô lệ giặc cộng thù

Dù bị khinh khi như những tội tù

Phải cúi đầu để có phần hộ khẩu.

Đi đâu cũng có công an theo dấu

Nước Việt Nam như một trại tù giam

Xã hội bất công, lãnh đạo tham tàn

Cán bộ đảng trở thành tư bản đỏ.

Ta cũng muốn xóa tan thù hận đó

Nhưng lương tâm cắn rứt mãi khôn nguôi

Đấu Tố Ruộng Đất giết hàng vạn người

Nhân Văn Giai Phẩm dập vùi trí thức .

Xóa sao được tháng năm dài uất ức

Bị tù đày “cải tạo” khắp đông tây

Vợ đi kinh tế mới chồng chẳng hay

Nhà bị lấy, con chưa đầy mười tuổi.

Đói cơm rách áo, nay đó mai đây

Vì cha Ngụy chống quan thầy Sô Viết

Tội cộng Hồ buôn dân bán nước Việt

Làm sao xóa bỏ được hận thù nầy?

Tôn Thất Xứng