Đối tượng của chỉ thị số 34

Phong Uyên

Cách đây 2 tuần trên mạng thông tin toàn cầu có tán phát một văn kiện đề ngày 25-6-09 mang tiêu đề của ban Chấp hành Trung Ương ĐCSVN và ban Tuyên giáo. Không có tên người ký. Văn kiện này có tên gọi là Chỉ thị số 34-CT/TW của ban Bí thư. Nhưng cũng có tên khác là Đề cương Tuyên truyền. Chủ đề của nó là "Tăng cường cuộc đấu tranh chống âm mưu, hoạt động diễn biến hoà bình trên lãnh vực tư tưởng và văn hóa". Dưới dạng "Đề cương tuyên truyền", Chỉ thị 34 đưa ra những lập luận tuyên truyền đả kích Mỹ, thủ phạm "âm mưu diễn biến hoà bình". Dưới dạng "Chỉ thị", Chỉ thị 34 đưa ra những mệnh lệnh "yêu cầu thực hành tốt những giải pháp chủ yếu" chống lại hiện tượng "Tự diễn biến Tự chuyển hoá" đang phân hoá hàng ngũ đảng viên.

Tôi xin chia bài viết dưới đây làm 2 phần:

Phần I: Phân tích và bình luận những lập luận của Chỉ thị liên quan đến "Diễn biến hoà bình" và "Tự diễn biến".

Phần II: Qua những lập luận này, tìm hiểu những người soạn thảo Chỉ thị có chủ đích gì.

I. Lập luận của Chỉ thị số 34 về "Diễn biến hoà bình" và "Tự diễn biến"


Trước hết cần lưu ý là những lời lẽ, những ngôn từ xách mé của thời "đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai của chúng" được quên lãng từ Đổi mới như "chúng" (chỉ Mỹ), "những tên phản động lưu vong..." (chỉ những người Việt hải ngoại chống đối) lại tái xuất hiện trên bản Chỉ thị.

Chỉ thị không ngần ngại, vu khống xuyên tạc các tổ chức Mỹ và Tây phương hoạt động ở Việt Nam là chỉ có mục đích liên kết với những phần tử phản động người Việt trong và ngoài nước để thực hành chiến lược "Diễn biến hoà bình" và "Chuyển hoá" Đảng: "Từ Đại Hội 10 của Đảng đến nay... (chúng) đang ráo riết đẩy mạnh chiến lược Diễn biến hoà bình, thúc đẩy Tự diễn biến", "tự chuyển hoá" đi chệch hướng XHCN ".

Trái lại không dám đụng tới Trung Quốc ngoài một nhận xét rất vu vơ: "những tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, biển đảo và các tài nguyên thiên nhiên vẫn tiếp tục ở nhiều nơi trên thế giới”.

Diễn biến hoà bình = Chiến lược của Mỹ

° Mỹ triển khai "Đội Hoà bình", một tổ chức chuyên tuyên truyền kích động lật đổ


Tôi xin nhắc lại là "Peace Corps" được Tổng thống Kennedy thành lập năm 1961 có nhiệm vụ phát huy ý tưởng hoà bình và tình bạn ở mọi nơi trên thế giới nhất là thế giới thứ ba. Đã có tới 187000 người thuộc Peace Corps phục vụ ở 139 nước. Hiện nay tổ chức này đang phục vụ ở 70 nước. Những người tình nguyện trong Đội Hòa bình phải báo cho chính phủ nước mình muốn phục vụ để chính phủ nước này tự định liệu ngành nào cần người.

Không biết hiện nay ở Việt Nam Peace Corps có người đang phục vụ không. Nhưng lấy lại những giọng điệu của báo Nhân Dân những năm đầu 60 khi Chiến tranh lạnh lên đến cao độ để quy kết Peace Corps là những đội tuyên truyền của "đế quốc" Mỹ thì chắc chắn là Chỉ thị muốn phá bỏ mọi hợp tác với Mỹ ngay trong lãnh vực dân sự.

2° Cơ quan Phát triển Quốc tế Mỹ (USAID) dự kiến thực hiện chương trình chuyển đổi chính trị ở Việt Nam nhằm thúc đẩy mầm mống "cách mạng màu"


USAID là cơ quan được Kennedy thành lập ngày 3-11-1961, có nhiệm vụ phát triển kinh tế để giảm nghèo và trợ tá nhân đạo giúp đỡ những nạn nhân những thiên tai hay những cuộc tàn sát, đặc biệt là ở những nước kém mở mang. Là một cơ quan độc lập với chính phủ Mỹ. Hiện đang hoạt động ở nhiều nơi trên thế giới với ngân quỹ gần 10 tỉ đô la.

Một cơ quan quốc tế hoạt động đã từ gần nửa thế kỷ ở nhiều nước, nhiều vùng có chế độ khác nhau trên thế giới chỉ với mục đích là hỗ trợ kinh tế để những nước này vượt qua được những khó khăn khi gặp tai biến mà bị quy kết là có "dự kiến thực hiện chuyển đổi chính trị ở VN" thì thật là một vu khống trắng trợn và cố ý.

3° Chúng huy động tối đa các phương tiện thông tin đại chúng và tăng cường liên kết giữa các phần tử người Việt lưu vong nước ngoài để chống phá Việt Nam :


Bộ Công an khẳng định: "Hiện có 413 tổ chức phản động, 62 đài phát thanh và truyền hình, 390 báo và tạp chí và 88 nhà xuất bản hải ngoại chống phá ta... cơ quan an ninh đã ngăn chặn 4879 tài liệu chính trị tâm lí và 44030 thư ân xá quốc tế". Đưa ra cái thống kê này, Chỉ thị 34 coi mọi đài phát thanh và truyền hình có tiếng trên thế giới như BBC, RFA, v.v… cũng như báo chí "on line" từ bất cứ nước nào (62 đài, 390 báo chí tất nhiên là phải của nhiều nước) tới Việt Nam qua ngả Internet đều là thù nghịch và phải ngăn chặn bằng đủ mọi cách.

"Đề cương tuyên truyền" đã không ngại "phản tuyên truyền" khi đưa ra con số khổng lồ đó: Đồng bào trong nước sẽ suy luận là người Việt "lưu vong" phải rất mạnh mới có thể tạo một lobby và gặt hái được nhiều cảm tình của nhiều đài phát thanh truyền hình, báo chí trên thế giới như vậy. Khi tiết lộ 4879 tài liệu đã ngăn chặn được tức là gián tiếp công nhận có cả vạn tài liệu đã được tán phát. Con số 44030 thư ân xá quốc tế chứng tỏ những người đòi hỏi dân chủ dân quyền trong nước bị cầm tù đang được rất nhiều sự hỗ trợ tinh thần của dư luận thế giới. Nhưng thổi phồng khả năng huy động các phương tiện thông tin quốc tế của người Việt hải ngoại cũng là để có cớ dựng tường lửa ngăn cấm mọi thông tin đến từ nước ngoài và đàn áp các blogs trong nước.

4° Chúng tập trung vào "chiến lược" con người để đào tạo một lớp người thân Mỹ... để chuyển hoá VN.

Chỉ thị 34 đưa ra bằng chứng Mỹ đào tạo người để dùng những người này chuyển hoá chế độ: "Chương trình Fulbright được tăng lên 4 triệu USD/năm còn quỹ giáo dục Việt Nam mỗi năm dành 5 triệu USD cấp cho 100 sinh viên học bổng học tại Mỹ... Các cơ quan hoạch định chiến lược "lộ trình 4 bước" trong đó bước 4 có nội dung các trường học Mỹ được khuyến khích mở các cơ sở tại VN".

Chương trình Fulbright do Thượng nghị sĩ Fulbright sáng lập năm 1946 được cả thế giới coi là một chương trình cấp học bổng bậc nhất, đã cấp cả thảy 250 ngàn học bổng trong đó 150 ngàn cho người những nước ngoài Mỹ. Nhiều người học bổng Fulbright được giải thưởng Nobel. Mỗi năm Việt Nam có 100 người được học bổng là một sự hãnh diện. Những sinh viên này và những sinh viên đang theo học các trường Mỹ và Tây phương ở Việt Nam sẽ bị quy vào lớp người mà Mỹ cài vào mọi ngành, mọi cơ cấu trong xã hội Việt Nam để thi hành chiến lược "4 bước" chuyển hoá Việt Nam. Tinh hoa Việt Nam được đào tạo ở phương Tây rất cần cho công cuộc kiến thiết đất nước sẽ bị bỏ xó không bao giờ có được quyền chức và sẽ bị theo dõi suốt đời.

5° (Mỹ) dùng thủ đoạn nham hiểm: lôi kéo chuyển hoá tư tưởng một số phóng viên một số lãnh đạo báo chí

Chỉ thị 34 tố cáo: "Thời gian qua có một số lãnh đạo và báo chí phóng viên đã bộc lộ tư tưởng báo chí đối lập với Đảng, quá nhấn mạnh vai trò phản biện để đưa các bài viết công kích sự lãnh đạo của Đảng".

Kiểu tố cáo chụp mũ này đã đưa đến hệ quả là một số tổng biên tập báo chí, truyền thông cứng đầu cứng cổ đã bị loại trừ. Rút cục báo Đảng báo Đoàn viết theo định hướng, cho không cũng chả ai đọc. Số 22 triệu người đọc những báo phản động trên Internet và 7 triệu người viết Blogs sẽ tăng lên nữa. Nhưng cũng sẽ trở thành những đối tượng dễ bị lộ liễu và dễ bị đàn áp.

6° Thông qua các tổ chức phi chính phủ nước ngoài, (Mỹ và Tây phương) thực hiện "Diễn biến hoà bình"

Chỉ thị 34 khẳng định: "Hiện nay ở Việt Nam có khoảng 700 tổ chức NGO ở nước ngoài... lợi dụng hoạt động vào các mục đích chính trị, can thiệp vào công việc nội bộ, xâm hại an ninh và chủ quyền nước ta... Đặc biệt lợi dụng hợp tác đầu tư vào các vùng dân tộc miền núi... phuc vụ ý đồ móc nối, tuyển lưa, cài cắm người...".

Các tổ chức thiện nguyện quốc tế mà còn bị nghi ngờ tiếp tay cho Mỹ thực hiện "Diễn biến hoà bình" thì chắc chắn là những nhân viên người Việt phụ tá các tổ chức này đều bị coi là "Việt gian", làm điểm chỉ cho người nước ngoài, sẽ bị công an ghi vào sổ đen theo dõi cho đến hết đời. Con cháu sẽ khó nhấc đầu lên nổi.

"Tự diễn biến" "Tự chuyển hoá" = Kết quả của "Diễn biến hoà bình"

Chỉ thị 34 đưa ra kết quả những cuộc điều tra dư luận cốt để hù doạ và kiếm cớ thanh trừng những phần tử trong Đảng bị nghi ngờ "tự chuyển hoá", đã vô tình công nhận có "tác động của âm mưu diễn biến hoà bình trên lĩnh vực tư tưởng đối với "Tự diễn biến" trong nội bộ ta" :

-- Hiện tượng tán phát tài liệu xấu, tuyên truyền các quan điểm sai trái đã tăng từ 17% năm 2006 lên 28% năm 2007.

-- Tác động của thủ đoạn diễn biến hoà bình tăng từ 22% lên 27% năm 2007.

-- Nhưng có lẽ muốn giấu cũng không được, bắt buộc phải đưa ra một thống kê của tháng 1 năm 2004 thú nhận là sự "Tự diễn biến Tự chuyển hoá trong tư tưởng, trong tâm trạng của cán bộ là 33%, của nhân dân là 45%". Từ đó tới nay đã gần 6 năm, tỉ lệ các cán bộ đảng viên chân chính " tự diễn biến, tự chuyển hoá " chắc đã lên quá cao nên không một thống kê nào được công bố nữa.

II. Chủ đích của những người đặt ra Chỉ thị số 34


Muốn biết vì lí do nào Chỉ thị số 34 được đặt ra và với chủ đích gì, cần phải biết ai hay phái nào trong Đảng đã soạn thảo nó:

Trên tiêu đề của bản Chỉ thị: Hàng đầu có tên "Ban Chấp hành Trung Ương". Ngay dưới có tên "Ban Tuyên Giáo". Nhưng bản Chỉ thị lại được đề là của Ban Bí thư. Không có chữ ký của một nhân vật nào trong 3 ban đó.

Có người cho đó chỉ là chi tiết không quan trọng. Nhưng tôi thì nghĩ ngược lại: Như thường lệ mấy tháng trước khi có Đại hội Đảng, những phe phái trong Đảng bắt đầu đấu đá ngầm nhau qua những biện pháp, những chỉ thị, những quyết định, những hành động. Bản Chỉ thị số 34 là của Ban Chấp hành Bộ Chính trị? Của Ban Bí thư trực thuộc Tổng bí thư Nông Đức Mạnh? Của Ban Tuyên giáo Trung ương mà trưởng ban là ông Tô Huy Rứa? Không có chữ ký của người soạn thảo vì không có sự thoả hiệp của những nhân vật chủ chốt trong Bộ Chính trị? Nhưng qua giọng điệu những lập luận đả kích Mỹ, qua những biện pháp được đề ra để chống "Diễn biến hoà bình" đang diễn tiến thành "Tự chuyển hoá Đảng", đang xâm nhập vào tâm thức ngay cả những lãnh đạo cao cấp nhất, tôi có thể đưa ra một giả thiết là người đặt ra bản Chỉ thị 34 là ông Tô Huy Rứa. Tin đồn ông sẽ là ứng viên ở chức vụ Tổng Bí thư thay Nông Đức Mạnh sau Đại hội 11.

Ông Tô Huy Rứa được coi là người của phái bảo thủ. Tôi xin nhắc lại là "bảo thủ", "cấp tiến" trong chế độ cộng sản Việt Nam chỉ khác nhau ở chỗ một bên đóng trụ trên những giáo điều, một bên thực dụng hơn, biết tiến biết lui, biết giao tiếp, biết thích ứng cởi mở với bên ngoài hơn. Nhưng cả 2 phe đều chỉ có một mục đích duy nhất là chia nhau quyền hành quyền lợi trong Đảng. Hai phe phái này chỉ là hậu duệ của 2 xu hướng gọi là Tả khuynh của Trần Phú và Hữu khuynh của Nguyễn Ái Quốc khi thành lập ĐCS Đông dương năm 1930. Những Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ tiếp tục đường lối của phe Tả khuynh cho đến khi Đổi Mới. Sau Đổi mới Ban Tuyên giáo Trung ương tiếp tục truyền thống này.

Phe "bảo thủ" cho ra đời bản Chỉ thị 34 ngày 25-6-09, sáu tháng trước ngày Đại Hội 11 Đảng với chủ đích dùng nó để xác định vị trí mình và làm lợi khí đấu tranh trong cuộc tranh giành chức quyền với phe "cấp tiến" sau Đại Hội 11.

Để đạt được mục đích này, bản Chỉ thị đã được soạn thảo như một bản cáo trạng kết tội Mỹ chủ mưu "diễn biến hoà bình" và phe "cấp tiến" là đồng loã vì đã mở cửa "hội nhập" cho Mỹ trở lại Việt Nam và "quá coi trọng lợi ích kinh tế mà coi nhẹ vấn đề an ninh tư tưởng trong việc nhận viện trợ, hợp tác, liên doanh với nước ngoài".

Đồng thời bản Chỉ thị 34 cũng là một bản Tuyên ngôn của phe bảo thủ khẳng định phải tiếp tục "bồi đắp ý chí kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin tạo sự thống nhất cao trong Đảng... đề cao tinh thần cảnh giác chống nguy cơ Tự diễn biến trong cán bộ đảng viên ở cả Trung ương":

Gắn sự kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin độc đảng vào sự thống nhất cao trong Đảng là có ý đe doạ một số đảng viên cao cấp "ở cả Trung ương", có ý định rũ bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin để tạo ra một đảng cộng sản, lúc đầu gồm 2 phái thay phiên nhau cầm quyền, sau sẽ "tự diễn biến" "chuyển hoá" thành 2 đảng như ở những nước Dân chủ Xã hội.

Kết luận


Trái với Quyết định 97 được bàn luận nhiều trên mạng vì liên quan đến sự giải thể của viện IDS được nhiều người biết tiếng, Chỉ thị 34 không được mọi người chú ý và có thể không ai biết đến nếu mạng internet không phanh phui ra.

Nhưng chính Chỉ thị 34 là cha đẻ của Quyết định 97: Chỉ thị 34 đề ngày tháng là 25-6-09. Quyết định 97 được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký đúng một tháng sau: 24-7-09, có vẻ để thoả mãn yêu cầu thực hiện "Giải pháp chủ yếu" của bản Chỉ thị là "Kiên quyết ngăn chặn hoạt động tập hợp lực lượng móc nối trong ngoài không để công khai hoá, quốc tế hoá các tổ chức đối lập trong nước".

Những vụ xử án bỏ tù những người viết blog trưng biểu ngữ phản đối Trung Quốc. Những vụ Bát Nhã, Thái Hà... đều là để thoả mãn những "yêu cầu thực hiện tốt 10 giải pháp chủ yếu chống Diễn biến hoà bình" của bản Chỉ thị.

Nói tóm lại tôi không lạc quan mà coi bản Chỉ thị 34-CT/TW như là một bản tự thú biểu lộ nỗi lo sợ nguy cơ "Tự diễn biến", "Tự chuyển hoá" sắp làm sụp đổ Đảng, mà ngược lại, tôi cho là phe bảo thủ hiện đang thắng thế: Từ khi có khủng hoảng kinh tế toàn cầu Mỹ, mắc kẹt ở Irak và Afganistan, kinh tế lụn bại sống vào tiền Trung Quốc; nên muốn hay không Mỹ cũng lơ là Việt Nam. Phe "cấp tiến" cố gắng ngoi đầu lên bằng cách rán đi lại gần Mỹ hơn, bằng những thoả hiệp lập thêm những toà Tổng Lãnh sự và hợp tác quân sự với Mỹ. Tương quan lực lượng vẫn nghiêng về phe bảo thủ vì một lẽ giản dị là phe "bảo thủ" có hậu thuẫn vững chãi trong nước là Công an và Tổng Cục 2 thẳng tay đàn áp và ngoài nước có chỗ dựa vững như bàn thạch là Trung Quốc. Chỉ cần chờ đợi sau Đại hội 11 ai là Tổng bí thư Đảng thì sẽ biết tầm quan trọng của Chỉ thị số 34-CT/TW.

Tứ Nghị Quyết 36 đến Hội Nghị người VN ở nước ngoài

Từ linh

Tổng hợp tin tức giới truyền thông từ VN và quốc tế cho hay, nhà cầm quyền CSVN sẽ tổ chức “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần I” tại Hà Nội từ ngày 21 đến 23-11-2009 tới đây, nói là sẽ qui tụ tới 1000 người, trong số đó khoảng 650 người họ dùng chữ là “Đại biểu Kiều bào” mà thực tế chẳng đại diện cho ai và 350 người ở trong nước. Được biết chủ đề của Hội nghị này là “vì một cộng đồng đoàn kết vững mạnh, tích cực góp phần vào sự nghiệp chấn hưng đất nước” , được thể hiện qua các chuyên đề thảo luận trong 3 ngày Hội nghị, nhằm “đánh giá toàn diện về tình hình người Việt trên thế giới nhằm hình thành một công đồng đoàn kết vững mạnh, có vị trí trong xã hội sở tại, giữ gìn bản sắc dân tộc và gắn bó với đất nước” . Cụ thể 5 chuyên đề thảo luận đó là: “Đại đoàn kết dân tộc,” “Phát triển và bảo tồn bản sắc văn hóa VN”, “Trí thức kiều bào đối với công cuộc phát triển kinh tế VN” và “Doanh nhân kiều bào đối với sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước.”

Qua chủ đề và nội dung các chuyên đề thảo luận trên đây cho thấy, cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần thứ nhất” thực chất là một cuộc tổng kết thành quả sau 5 năm thực hiện Nghị quyết 36 của Cộng đảng VN ban hành ngày 26-3-2004. Vì nội dung của nghị quyết này nhằm thành đạt các mục tiêu được đánh giá và các chuyên để được đưa ra thảo luậnm đúc kết trong cuộc Hội nghị sắp tới đây.

Thật vậy, 5 năm trước đây, Nghị quyết 36 của Cộng đảng VN nhằm thực hiện bốn mục tiêu chủ yếu :

Mục tiêu thứ nhất là tìm cách đồng hóa người Việt hải ngoại khắp nơi trở thành kiều dân của chế độ ở hải ngoại. Đồng hóa bằng các thủ đọan tuyên truyền lừa bịp lôi kéo những người nhẹ dạ, tạo mâu thuẫn hay dùng kỹ thuật khai thác triết để các mâu thuẫn tự phát nội bộ các đoàn thể hay giữa các cá nhân, nhằm phân hóa, phá nát các tổ chức Cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, vốn là thành trì chống cộng, bao lâu nay vẫn ở ngoài quỹ đạo các Tòa Đại sứ hay Lãnh sự quán Việt Cộng. Nghĩa là muốn biến tất cả người Việt hải ngoại khắp nơi trở thành kiều dân của chế độ tại hải ngoại, dù tuyệt đại đa số họ đều đã là công dân các nước sở tại về mặt pháp lý. Mục tiêu này sẽ được cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần I” tổng kết dưới chuyên đề thảo luận “Đại đoàn kết dân tộc,”, thực chất là tổng kết thể trong các cộng đồng, chiêu dụ được bao nhiêu cá nhân qui phục chế độ.

Mục tiêu thứ hai là thu hút tiềm năng chất xám khá sung mãn của giới trí thức VN ở hải ngoại về nước phục vụ đất nước, mà thực tế cũng như thực chất là phục vụ cho chế độ, bằng thủ đọan tuyên truyền lừa mỵ quen thuộc, là đánh vào tình tự dân tộc và tình yêu quê hương đất nước của người Việt tha hương, tự đồng hóa chế độ với đất nước, dân tộc và tổ quốc VN. Mục tiêu này sẽ được cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần thứ nhất” tổng kết dưới chuyên đề thảo luận “Trí thức kiều bào đối với công cuộc phát triển kinh tế VN”.

Mục tiêu thứ ba là thu hút nguồn tài chánh nơi các cá nhân và các nhà tư bản VN hải ngoại, đem tiền về nước đầu tư hay tiêu thụ, cũng bằng chiêu bài tương tự như chiêu bài để thành đạt mục tiêu thứ nhất, là đánh vào tình tự dân tộc, đánh lận con đen giữa phục vụ đất nước và tổ quốc VN với phục vụ chế độ đương thời. Mục tiêu này cũng sẽ được cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần thứ nhất” tổng kết dưới chuyên đề thảo luận “Doanh nhân kiều bào đối với sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước.”

Sau cùng, mục tiêu thứ tư được Nghị quyết 36 của Cộng Đảng VN đưa ra nằm 2004, nay cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần thứ nhất” tổ chức tại Hà Nội tổng kết dưới chuyên đề thảo luận “Phát triển và bảo tồn bản sắc văn hóa VN”, thực chất chỉ là chiêu bài che đậy ý đồ và hỗ trợ cho ba mục tiêu trên đây. Vì ai cũng biết, mục tiêu này người Việt tỵ nạn Cộng sản khắp nơi tại hải ngoại đã quan tâm thực hiện từ lâu, với các trung tâm dây Tiếng Việt phát triển theo tời gian nơi các Cộng đồng VN, nhưng truyền thống lịch sử, văn hóa tốt đẹp của dân tộc cũng đã được các cá nhân và hội đoàn người Việt Hải ngoại bảo tồn và phát huy từ lâu.

Nói tóm lại, cái gọi là “Hội nghị người VN ở nước ngoài lần thứ nhất” do nhà cầm quyền Cộng sản VN tổ chức tại Hà Nội từ ngày 20 đến 24-11-2009 tới đây, thực chất cũng như thực tế chỉ là sự tổng kết thành quả thực hiện các mục tiêu đề ra của Nghị quyết 36 của Cộng Đảng VN ban hành 5 năm trước đây. Và vì vậy đã bị toàn khối người Việt hải ngoại khắp nơi chống đối, ngoại trừ một số không đáng kể, từ lâu chấp nhân là kiều dân của chế độ, đã tán đồng và có mặt trong cái Hội nghị này. Lý do chống đối căn bản vẫn là vì không chấp nhận chế độ độc tài toàn trị Cộng sản VN và luôn phân biệt việc phục vụ đất nước và dân tộc khác với phục vụ cho chế độ đương thời của những người Cộng sản VN . Lập trường dứt khóat là: ngày nào còn chế độc độc tài toàn trị Cộng sản, đại khối 3 triệu người Việt Ty nạn Cộng sản, không thể đem tiềm năng trí tuệ và tư bản về cho chế độ xử dụng như những công cụ để cứu nguy, củng cố, kéo dài quyền thống trị độc tài, độc tôn và độc quyền của một tập đoàn thống trị phản dân hại nước là đảng Cộng sản VN.