Một Thời Để Tránh

Vi Anh

Lịch sử sẽ không ích lợi nếu không giúp cho người đời sau phát huy những điều tốt và tránh những điều không tốt. Chế độ Việt Nam Cộng Hoà ở Miền Nam tuy có chiến tranh phá hoại của CS nhưng xã hội VN có phát triễn và nhân dân có thăng tiến. Thời VNCH ở Miền Nam là một thời để nhớ để phát huy những điều tốt cho một Việt Nam mới là cứu cánh của công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Trái lại chế độ CS Hà nội sau 35 năm thống nhứt đất nước mà không thống nhứt được lòng dân, trái lại làm cho trên ba triệu người Việt đi tỵ nạn CS ở ngoại quốc và hàng tám chục triệu đồng bào còn kẹt ở lại đồ thán, bị cướp nhà đất thành dân oan, giang sơn gấm vóc bị Tàu Cộng lấn chiếm. Thời CS Hà nội thống trị VN là một thời để tránh.

Thay vì thống nhứt đất nước, "tiếp thu" Miền Nam trong tình đồng bào để cùng nhau đoàn kết xây dựng làm cho dân giàu nước mạnh như một chánh quyền văn minh như Mỹ trong Chiến tranh Nam Bắc, CS Hà nội say sưa chiến thắng đối xử tàn tệ với quân dân cán chính VNCH và cào bằng kinh tế Miền Nam cho thấp ngang Miền Bắc đồng thời càn quét sạch văn hoá của người Việt Quốc gia ở Miền Nam đễ thay vào đó nền văn hoá ngoại lai Macxist, Leninist, Maoist.

CS Hà nội đã làm những chuyện đối với người dân VN, đồng bào của họ khiến nhiều chánh quyền văn minh thấy mà buồn nôn, không tin một nhà cầm quyền có thể đối với dân như vậy. Bằng những hành động trả thù, làm nhục con người Miền Nam và khai thác đất và dân Miên Nam như thuộc địa, CS Hà nội đã làm lại một cuộc chiến tranh khác. Một cuộc chiến tranh tuy không có súng nổ, trong thời hậu chiến của Chiến tranh Nam Bắc nhưng thiệt hại về người và của cho dân Miền Nam không thua gì cuộc Chiến tranh VN trước đó. Không có biển máu tràn ngập một lần ở Miền Nam, nhưng có biển nước mắt và mồ hôi.

CS nhốt dân chúng Miền Nam trong một trại tù lớn là xã hội VN do CS thống trị một cách độc tài đảng trị toàn diện và cho đi tù, đày những viên chức chánh quyền, quân đội, chánh đảng và tôn giáo của VN Cộng Hòa trong trại tù nhỏ mà CS Hà nội tuyên truyền là trại cải tạo tập trung. Tịch thu nhà cửa, cấp cho cán bộ đảng viên miền Bắc vào, trong rừng ra. Con em của những người tù "cải tạo tập trung", CS nói gạt gọi là ưu tiên 13, nhưng thực tế là cấm cửa đại học.

Tuy chưa có số thống kê chánh thức, nhưng nhà văn YungKrall, tác giả Thousand Tears Falling, đã dựa vào những tài liệu của quốc tế sơ kết ra con số hết hồn. CS đày đi tù cải tạo: 1,040,000 từ 1975 dến 87. Chết trong tù cải tạo 95,000. CS tử hình 100,000. Vượt biên chết trên biển 500,000. Con số chết vì CS sau khi hòa bình lập lại gầân ba phân tư triệu người Việt. Quân y viện VNCH bị CS lấy, đuổi tất cả thương bịnh binh VNCH ra đường chết sống mặc bây. Nghĩa trang Quân Đội VNCH bị CS chiếm, cô lập, bỏ hoang, cạy vật liệu về cho các cơ quan của CS lót nước ngập, cấm không cho gia đình trùng tu.

Đối với dân Miền Nam, CS Hà nội cưỡng bức tập thể hoá nông nghiệp biến VN một nước xuất cảng gạo nhứt thế giới thời Pháp, suốt thời VN Cộng Hoà không thiếu gạo ăn, nhưng trong thời CS Hà nội phảïi ăn độn, ăn bo bo, ăn khoai mì. Đánh tư sản mấy lượt, đánh tư sản mại bản, đánh tư sản dân tộc không chừa, bắt đi vùng "kinh tế mới" nhưng không nhà không cửa, không điện, không nước, không trường học cho trẻ em.

Người dân Miền Nam chịu không thấu, tổ chức vượt biên tỵ nạn CS tạo thành cuộc di tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử VN gọi là phong trào Thuyền Nhân; lương tâm Nhân loại rúng động.

CS Hà nội cho người Miền Bắc, đảng viên cán bộ CS vào nắm tất cả những chức vụ then chốt từ tỉnh thị đến quận huyện. Sáp nhập các tỉnh lại để đảng bộ Miền Nam ít trung ương ủy viên trong Đảng, tức là thành phần lãnh đạo Đảng CS do người Miền Bắc CS từ Bến Hải ra Bắc nắêm.

Gần 20 năm sau, chứng nào vẫn tật nấy. CS Hà nội chuyển sang kinh tế thị trường tạo hố sâu ngăn cách trong xã hộiVN sâu rộng chưa từng có trong lịch sử VN. Không phải hố sâu ngăn cách giữa người giàu và người nghèo mà giữa giai cấp thống trị là đảng viên cán bộ, tư bản đỏ ở thành thị, cường hào ác bá dỏ ở nông thôn và giai cấp bị trị là dân chúng VN. Sưu khảo Gs Ngô vĩnh Long ở Mỹ có những con số rợn người: cán bộ đảng viên CS và những người ăn theo chưa tới 0,4% dân số mà chiếm đến 70% tài sản quốc gia, còn 99,6% dân chúng VN còn lại chỉ có 30%. Nông dân không còn đủ ruộng để làm vị nạn qui họach lấy đất của dân làm " mặt bằng" cho ngoại quốc; công nhân bị tư bản đỏ cấu kết với tài phiệt ngoại bang ép công xá, bóc lột mồ hôi của người lao động. Giang sơn gấm vóc của đất nước ôâng bà VN đề lại thì chế độ CS Hà nội thần phục CS Bắc Kinh đã để cho TCï xâm chiếm. Nước VN không còn từ Aûi Nam Quan đến mũi Cà mau nữa. Hai đảo Hoàng sa và Trường sa đã thành đất Tàu, họ đã sáp nhập làm huyệân Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của TC. Biển VN mất quá nhiều, ngư dân VN đánh cá, trú bão cũng bị TC bắn giết, cướp của như hải tặc. Nhưng CS Hà nội không hành động bảo vệ mà chỉ tuyên bốâ cho lấy có thôi. Bất cứ giáo hội độc lập nào không chấp nhận đặt đạo mình dưới sự lãnh đạo chỉ huy của CS, bất cứ người dân hay tổ chức nào đòi hỏi quyền sống cho ra con người và chống TC xâm lấn VN - là CS đàn áp thẳng tay.

Cuối cùng thử xem chánh quyền Mỹ thống nhứt đất nước ra sao mà có thể tạo nội lực dân tộc làm cho dân giàu nước mạnh thành một siêu cườngg thế giới như vậy. Và để từ đó hiểu tại sao 35 năm sau CS ở Hà nội gồm thâu được cả nước VN, mà người Việt ớ Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngoại vẫn còn chống CS Hà nội. Kết thúc Chiến tranh Nam Bắc ở Mỹ, tại chiến trường, hai vị tướng tư lịnh của hai miền Nam Bắc của nước Mỹ gặp nhau sơ bộ trong niềm tương kính, với tác phong mã thượng, giải quyết chiến tranh trên tinh thần tôn vinh sĩ khí, hòa giải dân tộc. Không coi ai thắng ai. Quân nhân Miền Nam giao nộp vũ khí rồi là hoàn toàn trở về đồi sống tự do của công dân Mỹ. Ngựa đem theo khi tòng quân không xem là chiến cụ được dắt về để canh tác. Tù binh trao trả vô điều kiện. Quân Miền Nam thiếu lương thực, quân Miền Bắc tiếp tế liền. Tiếp đón quân Miền Nam đến trao nộp vũ khí, quân Miền Bắc chào tay trước, đúng lễ nghi quân cách đầy danh dự làm cảm động những đồng đội khác miền cùng chào lại đồng đội của mình. Những bãi chiến trường và nghĩa trang quân đội của hai miền Nam và Bắc Mỹ đều được tôn vinh, thừa nhận là cổ tích liệt hạng của Liên bang Mỹ. Một phần đất của nghĩa trang quốc gia Arlington được dành cho quân dân Miền Nam. Lá cờ Miền Nam, người dân, tổ chức nào muốn treo thì treo như di sản niềm tin của mình. Không có trả thù, trả oán. Không có tù đày, không có kể tội. Không coi chiến thắng là vinh quang. Hận thù chiến tranh Nam Bắc qua đi để tình yêu Tổ quốc và nhân dân Hoa kỳ xây dựng lại đoàn kết quốc gia, nội lực dân tộc.