Nhiếc người thiên cổ
Kỵ Binh
Chờ mãi, nay Tèo mới nhận được meo Bác hồi âm. Tèo cứ tưởng, chắc bác đã bị các đồng chí công an nhân dân anh hùng túm cổ và đem về nhốt lại hầm lăng Ba Đình mất tiêu rồi.Trước đây bác thổ lộ tâm tình: bắt chước câu hát bên bà con có đạo “bỏ Ngài con biết theo ai,”để “bỏTèo bác biết theo ai”, vậy mà bác bắt Tèo trông meo bác cả tháng .Tèo lại văng vẳng bên tai lời ông Thiệu, “Đừng nghe...”
Đừng nghe thì hẳn đừng nghe là cái chắc rồi, nhưng Tèo không dám trách bác đâu. Nhớ những năm đầu “cải tạo”, bọn Tèo luôn được lên lớp, rằng thì là “Xã hội nào, con người nấy”. Trong xã hội xã hội chủ nghĩa bác mằn mò tìm gặp, hí hửng ôm về, chui hang Pắc Bó dịch thuật, tôi luyện,xuống núi, cậy vả quan thầy ngoại bang Nga Tàu, trùm lên cả nước, làm gì còn đạo nghĩa, lẽ phải chăng, phép lịch sự tối thiểu...
Bài học số mấy nhỉ, Tèo quên mất, “Muốn xây dựng CNXH, phải có con người XHCN”. Để có “con người xhcn”, trường học toàn cõi Miền Bắc sau chiến thắng Điện Biên, và cả nước từ sau 1975 đã bị vứt sạch, xoá sạch những “Tiên học Lễ, hậu học Văn; Có Tài phải có Hạnh , Ngày nay học tập ngày mai giúp đời v.v...” ; để thay vào đó là ... “bạo lực cách mạng; trí phú điạ hào, đào tận gốc trốc tận rễ; giết, giết, giết cho đồng lúa tốt tươi; tiếng đầu lòng con gọi Xítalin; giết lầm hơn tha lầm; đạo Chúa đạo Phật là thuốc phiện; là đủ thứ phi nhân phi cầm phi thú.. để “ngày nay học tập, ngày mai hại đời ...” nhắc ra thì ai cũng “biết rồi khổ lắm nói mãi người ơi”, Tèo không dài dòng ra đây.
Con người xã hội chủ nghĩa áp dụng nhuần nhuyển phong cách bác và băng đảng dạỵ Như muốn cướp đất giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, thì núp đũng quần bọn côn đồ hành hung giáo dân, linh mục; muốn chiếm tu viện Bát Nhã, Bảo Lộc, Lâm Đồng, thì hóa trang thành đám xã hội đen đập phá cư xá các thầy, xô đuổi tăng sinh, cúp điện, chặn đường; đó là chưa kể đến mặt trơ trán bóng phớt lờ chuyện tu viện Bát Nhã này lại là món quà đáp lễ của đảng cho “thiền sư” Nhất Hạnh đã có công “bê xác” (Vesak) - Đại hôị Phật Giáo Quốc tế năm 2008- về làm cò mồi mà lễ khai mạc của tôn giáo lại do ông thủ tướng thấm nhuần đạo đức cách mạng”tôn giáo là thuốc phiện” chủ trì;muốn giải tỏa áp lực quốc tế từ mọi phía dồn dí vào trước việc “bắt khẩn cấp” hết sức vô cớ nhìn vô duyên chi lạ Luật sư Lê Công Định, thì ngồi chồm hổm ẻ đấy (tiếng Nghệ) tung toé toèm loem lên Hiến Pháp nước CHXHCNVN lẫn Bộ luật Hình sự, cho truyền thanh truyền hình phao Ls Định có tội khi ông ấy chưa... ra toà; muốn bao che cho chú Lê Khả Phiêu “vua chống tham nhũng”, nhà chứa đầy bảo vật kể cả đồ quốc cấm trống đồng ngà voi, thì ra lịnh điều tra anh nào chụp hình lại bạo gan phát tán trên mạng toàn cầu ..
So với những chuyện hàng hà đa số đại loại như trên thì chuyện bác nhận meo Tèo rồi viện cớ “bác nhìn bác trong gương” thấy mình thê thảm quá, im ỉm mãi đến nay mới trả lời là chuyện nhỏ trong cách hành xử của “con người mới xhcn”. Ai lại bỏ công đi phàn nàn trách quở con cóc chết sao mày thúi quá, bác hỉ !
Bác đã chết, đáng ra phải được “để người chết nằm yên”. Đó là chút ân huệ đời dành chung cho những đồng loại lúc sống “có vấn đề” với nhân quần xã hội, nhưng không phải cho tất cả mọi người “có vấn đề”. Những tên bạo chúa, đồ tể như Néron,Tần Thủy Hoàng, Hitler...mãi đến bây giờ vẫn tiếp tục bị người ta lôi ra nguyền rủa, hành tội. So với những tên này, tội bác nặng hơn nhiều. Tội của bác đã nặng hơn ai, nay lại tiếp tục tác hại như thứ ung thư di căn đang làm băng hoại dân tộc Việt Nam và tiêu vong đất nước nàỵ
Bác đã ra người thiên cổ. Nhiếc người thiên cổ Hồ Chí Minh là chuyện chẳng đặng đừng, Tèo cũng đau lòng lắm. “Giọt máu đào còn hơn cả ao nước lã”; Bác với Tèo tuy không họ hàng máu mủ, nhưng cùng uống chung nguồn nước sông Lam, cùng hưởng niềm tự hào là đồng hương với những vị anh hùng hào kiệt văn nhân làm vẻ vang dân Việt; Nam Đàn, Nghệ An với Đức Thọ, Hà Tĩnh lại cách nhau là mấy, có thể như láng giềng gần trong thời đại khoa học kỷ thuật tân tiến ngày nay; cha ông xưa dạy,”Bán chị em xa mua láng giềng gần”.Tình Tèo-Bác do đó mà cũng hơi hơi hướng hướng chút “máu đào”, để ít ra dù gì đi nữa thì cũng đùm bọc lấy nhau. Nhưng “bên tình” là vậy, kẹt nỗi còn có bên lý .
Cha ông cũng dạy, “Tổ quốc hưng vong, thất phu hữu trách”.Dựng đầu bác dậy mà mắng nhiếc là bổn phận của tất cả những ai còn ngoài vòng lú lẫn u mê. Không phải để trả thù cho hằng triệu người dân Việt đã bị đấu tố,giết hại; oán bác gieo cho muôn dân điệp điệp trùng trùng, ai, đến bao giờ mới báo được.Lại nữa, xưa nay có câu “định luận cái quan”, thành thử, bác càng chẳng có quyền gì để khiếu nại việc Tèo đang định tội bác, mà cứ để yên cho Tèo làm việc. Bác yên trí đi, Tèo làm việc với bác không phải như công an nhân dân phường khóm hay bộ nội vụ làm việc với đồng bào khiếu nại kêu oan, hay với đám thanh niên sinh viên học sinh biểu tình chống Trung Quốc xâm lược không may bị bắt đâu. Các đầy tớ nhân dân ấy toàn ngồi trên Bộ luật Hình sự mà xử mấy ông chủ nhân dân; cònTèo thì ông luật pháp ngồi trên, nên trong khi vừa xử bác, Tèo vừa ngước lên ông luật xem ông ấy khi nào cũng lườm lườm như muốn bảo,” mày xử tào lao ông ấy, tao cum đầu mày trước”,có quắc mắt trợn mày gì không. Nghĩ tới bị “cum” là tèo tởn rồi, mặc dầu không phải ăn toàn củ sắn, gạo mọt, bo bo hay bột mì đen cho lợn ăn Liên Xô , lao động nặng nhọc cho mày chết luôn, mà mãi đến nay, một phần tư thế kỷ rồi đêm đêm lại lãng vãng mò về cùng những AK,nón cối, dép râu ...Bác đừng sợ bị Tèo xử oan bác hí.
Trong lịch sử cổ kim nhân loại, chưa một bạo chúa nào lại làm hại chính dân mình, nước mình như bác Hồ Chí Minh và băng đảng bác lập ra. Đã thế, bác đã “thiên cổ” 40 năm rồi mà băng đảng bác vẫn luôn mồm viện cớ “làm theo lời bác dạy”, để đưa cả bé gái đi làm nô lệ tình dục năm châu, coi dân như cỏ rác, câu kết với toàn tư bản (“đánh cho) Mỹ cút” và phe” đế quốc”, rước về làm nhục đồng bào, chẳng hạn đám chủ hãng giày Nike đánh đập bắt qùy phơi nắng nhân công Việt trên nước Việt nơi thánh phố mang tên bác; những tội phạm khắp thế giới từ buôn lậu, hối lộ,chuyển ngân trái phép, đĩ điếm, buôn ma túy, trồng cần sa, toàn là xuất xứ từ bầy con cháu bác Hồ và băng đảng của bác. Việt Nam ta là nước nông nghiệp, thế mà nay,người nông dân sáng sáng mở mắt ra là, y như rằng, thửa ruộng này, đám đồng kia lại vừa có lệnh “quy hoạch” làm sân Golf.Sân chơi gì mà lắm thế; chỉ là màn trá hình để các đồng chí của bác cướp đất dân.Ruộng đồng ngày một teo tóp lại khiến mấy cậu mục đồng sợ mai mốt không còn nơi cho trâu bò ăn cỏ nữa đã có ước mơ được chú Cuội bảo lãnh người lẫn trâu bò lên trên đó.
Tèo lại nhớ “bài học cải tạo”. Lịch sử loài người trải qua bốn thời kỳ: cộng sản nguyên thủy- chủ nô-phong kiến-tư bản; “nói đến tư bản là phải nói đến bóc lột”. NhưngTèo cố lục tìm hoài vẫn chưa thấy sách sử nào ghi lại, cảnh dân oan biểu tình nhiều và bị nhân viên công lực đánh đập thảm thương như thời kỳ “đương đại” dưới chế độ “sống và làm việc theo gương bác Hồ vĩ đại”. Theo lịch sử loài người, kể cả lịch sử vượn, vượn-người; cả khoa học động vật, chưa hề có đám tù trưởng, bầy trưởng nào khi nước mình, lãnh địa mình, rừng cây mình bị kẻ lạ xâm lăng lại cấm cản dân mình chống cự. Quỷ quái thaycho một đất nước độc nhất trên hành tinh này đã phá vở cái định luật ấy. Đó là nước mang tên “Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” dưới sự lãng đạo của đảng CSVN quang vinh muôn năm, và sống mãi trong sự nghiệp Hồ chủ tịch”. Nam Quan, Bản Dốc, Hoàng Sa, trường Sa, Bauxite Tây Nguyên ...!
Thảm họa khủng khiếp đang gieo xuống đầu dân Việt do 15 tên đầu sõ trong băng đảng bác.Bọn 15 này, tùy theo tuổi tác, gia đình xuất thân,hoàn cảnh xã hội, giao dục,v.v.. dầu sao cũng còn chút ảnh hưởng “phi bác hoá”, nói cách khác, đám này chưa hẵn đã sinh ra oe oe trong cái nôi “kách mệnh” bác chôm về. Cái đám hậu sinh sau này rồi đây mới khả ố đến chừng nào nữa, khi chúng, bắt đầu năm học 2009, từ lớp năm đã “được” học tập đạo đức Hồ Chí Minh.
Sự nghiệp bác càng sống mãi, thì dân tộc này, đất nước này càng phải khốn nạn mãi. “...Làm văn hóa sai thì hại muôn đời”. Bác và đám vô loài đang làm công cuộc hại muôn đời dân Việt.
Thế nên, dù chỉ là đứa thất phu, ngày nào Tổ quốc còn lâm nguy vì di lụy “lời bác Hồ dạy”, ngày đó như mọi người khác chưa chết chút lươnh thức tối thiểu, Tèo còn có nghĩa vụ mắng nhiếc bác Hồ, dù bác đã ra “người thiên cổ.
Chào bác,
Cu Tèo
TB. Mặc dù bác đã phản tỉnh, chuồn khỏi lăng, chiêu hồi bọn “Ngụy” Tèo, nhưng Tèo viết như thế, nếu nông cạn nghĩ là hơi nặng tay, đã nỡ đánh kẻ chạy lại; cũng tội nghiệp bác. Nhưng Tèo nghĩ, vốn chồn cáo tinh ranh, bác cũng hiểu ý Tèo “nhắm bụi tre, nhè bụi hóp”.Bác lại cười tủm tỉm, như đã có lần, “lại cái thằng cháu cụ tiên sinhTiên Điền...!”, chứ gì.