TIẾNG NÓI LỚN CỦA “THẰNG HÈN” TÔ HẢI
* Sơn Tùng
Cuốn “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của Tô Hải đã gây tiếng vang lớn khi nó được đưa lên mạng điện tử và được in ra sách ở hải ngoại vào giữa năm nay (2009), một năm sớm hơn dự định của tác giả (2010).
Đúng vậy. Trong “Đôi điều phi lộ viết... sau cùng”, Ông Tô Hải ghi rõ: “Tập Hồi Ký này tôi viết xong từ năm 2000, nhưng do... hèn, tôi đã không dám cho ra mắt bạn đọc. Vâng, do... hèn, chứ chẳng phải do cái gì khác, tôi đã giấu nó đi, lại còn cẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa ‘Để xuất bản vào năm 2010’.
Như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã... chết!”
Nhưng tới năm 2009, Tô Hải, 83 tuổi, vẫn còn sống và tự thấy mình “đã hết hèn” nên đã cho phổ biến cuốn hồi ký.
Một số người ở hải ngoại biết Tô Hải, hay có nghe tên Tô Hải, nhưng nhiều người không biết Tô Hải là ai, thậm chí chưa bao giờ nghe tên.
Tuy nhiên, cái tên Tô Hải không xa lạ với giới văn nghệ sĩ dưới chế độ cộng sản tại Việt Nam, chế độ mà ông đã góp phần tạo dựng nên và đã phục vụ nó từ năm 18 tuổi cho đến ngày về hưu lúc 60 tuổi, như một người “lính văn nghệ”, một nhạc sĩ, hay “một tên bồi bút” – như chính lời ông.
Tô Hải thú nhận đã đi lầm đường nhưng vì “hèn” nên đã suốt đời làm công cụ cho một chủ nghĩa mà nay ông lên án: “Cái gọi là chủ nghĩa cộng sản chính là một tà giáo đại bịp nhất trong lịch sử loài người mà những tên lãnh tụ tối cao của chúng dựa vào để gây chiến tranh nồi da xáo thịt, để tiến hành âm mưu hiểm độc tiêu diệt mọi lòng tin khác, mọi nhận thức, mọi tình cảm, mọi tình yêu, kể cả lòng yêu nước của con người.”
Nay, khi đã “hết hèn”, Tô Hải viết hồi ký để tự thú tội với đồng bào và tạ lỗi với người cha đã cảnh cáo ông được ghi nơi trang đầu của cuốn sách: “Mùa Thu năm 1945, ngày tôi lên đường làm lính Vệ Quốc, Cha tôi đã cảnh cáo: ‘Đi theo cộng sản hả? Thất bại đừng có vác xác về, tao tống cổ ra đường đó!’ Tôi đã thất bại và không còn cơ hội quay về quỳ trước mặt Cha nữa. Xin kính dâng cuốn hồi ký này lên hương hồn Cha tôi như lời tạ tội về lỗi lầm đã phạm.”
Cuốn hồi ký của Tô Hải không chỉ như “lời tạ tội”. Nó còn là quả bom thả vào hang ổ của một chế độ mà ông gọi là “độc tài ‘ngụy cộng sản’ đã lộ rõ mặt thật chỉ là một bọn Mafia cướp của, giết người, lừa bịp dân đen bằng lời lẽ xảo trá mà đứa trẻ lên năm cũng biết là nói dối”.
Thật ra, những lời lên án trên đây không có gì mới lạ. Chúng đã được nói lên và lặp lại từ nhiều năm nay bởi những người chống cộng. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên được mạnh bạo hét to bởi một cựu đảng viên cộng sản lâu năm từng được “đảng” ban tặng nhiều giải thưởng, huân chương, huy chương “cao quý” mang chữ ký của các “lãnh tụ kính yêu”, kể cả Hồ Chí Minh.
Nay, cựu đảng viên Tô Hải dứt khoát hài tội: “Không có ông Hồ, không có cái đảng này thì đâu đến nỗi cả dân tộc tôi bị chiến tranh tàn phá, anh em họ hàng đâu đến nỗi chia lìa, chém giết lẫn nhau, đâu đến nỗi thua xa những nước cũng (cựu) thuộc địa như nước tôi đến cả thế kỷ về mọi mặt.”
Đây cũng là một sự thật đã được nói lên nhiều lần, nhưng bởi những người bên này chiến tuyến, những người bị bọn “bồi bút” của cộng sản theo lệnh đảng vu cáọ là “Việt gian”, là “phản quốc”, “phản động”, là “tay sai ngoại bang”, “nói xấu tổ quốc” vân vân.
Vì vậy, cái khác của những lời buộc tội trong cuốn “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” không do nội dung mà là do chính một trong những tên bồi bút viết ra.
Cái khác nữa là cuốn sách đã được tung ra khi tác giả còn sống và còn đang ở trong vòng kềm kẹp, dưới quyền sinh sát của chế độ độc tài, sắt máu.
Điều đó chứng tỏ Tô Hải đã “hết hèn”.
Lâu nay có một số cựu đảng viên cũng lên tiếng chỉ trích nhưng chỉ nhắm vào những chính sách của đảng, vào những “hiện tượng” bên ngoài, vào những râu ria của con quái vật, một cách rụt rè, đắn đo, thậm chí còn muốn bảo vệ “hào quang quá khư” của mình. Chưa ai có đủ can đảm đâm thẳng tử huyệt của nó. Chưa ai dám “vặt râu cụ Hồ”. Kể cả những người đã xa chạy cao bay.
“Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” thì khác. Tác giả đã dùng những lời lẽ chính xác, mạnh bạo, với một thái độ dứt khoát, để vạch tội từ đám lãnh đạo đảng đến lũ tay sai bồi bút – trong đó có cả chính mình.
Đó không phải là việc dễ làm. Từ hơn 30 năm nay, nhiều hồi ký đã được viết và được xuất bản ở hải ngoại, phần lớn là của những người thuộc phe thua trận mà nội dung là tự đề cao chính mình.
“Hồi Ký Của Một Thằng Hèn”, ngược lại, được viết bởi một kẻ thuộc phe “thắng trận” nhưng lại để sỉ vả, tự kết tội chính mình.
Sự kiện xem như “nghịch lý” này đã làm nổi bật cái oái oăm của lịch sử, và phơi bày sự thật chói chang của việc chấm dứt cuộc chiến tương tàn và thống nhất đất nước năm 1975 mà lời giải đáp cho câu hỏi “ai thắng ai” đang ngày một hiện rõ.
Nếu những lời tự kết tội mình và lên án chủ nghĩa cộng sản trong “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” không có gì mới lạ thì cái độc đáo của cuốn sách này là tác giả đã vạch trần những tội ác mà đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã gây ra và được che đậy dưới nhiều tầng bạo lực và lừa đối.
Trong hơn 40 năm “vừa là chứng nhân vừa là tòng phạm”, Tô Hải đã nhìn rõ từ góc cạnh gần nhất những diễn biến trong hàng ngũ CSVN từ những ngày đầu kháng chiến năm 1945 đến khi chiếm được nửa nước VN năm 1954 , rồi cả nước năm 1975 , đến nguy cơ sụp đổ sau khi thống nhất phải “đổi mới để trở về cái cũ” vào giữa thập niên 1980 và nay đã hoàn toàn hiện nguyên hình là một “đảng Mafia, cướp của, giết người”.
“Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” không phải chỉ là những lời chửi rủa và kết tội suông, nhưng là một bản cáo trạng dài với đầy đủ chứng liệu, can phạm, nạn nhân, thời gian, nơi chốn ... đã được tác giả ghi lại tỉ mỉ, chi tiết.
Cuộc đời của “thằng hèn” Tô Hải là điển hình của nhiều người trong hàng ngũ cộng sản Việt Nam, lớp người ở lứa tuổi vừa lớn đúng vào lúc những biến động lịch sử diễn ra trên đất nước vào giữa Thế kỷ 20 mà người người đều khát khao độc lập, oán thù quân cướp nước, được tác giả ghi lại như sau:
“Chính lòng yêu nước mù quáng đã biến lũ trẻ thời ấy thành ‘đồ hèn’ suốt nửa thế kỷ, nghĩa là hết cuộc đời... vì (khi) hát lên câu ‘Đoàn giải phóng quân một lần ra đi’.. chúng tôi chỉ vừa tròn 18 tuổi, hoàn toàn ngây thơ trước thời cuộc, sẵn sàng làm ‘hạt nổ’ cho bất cứ quả bom nào miễn là giật tung được cái chế độ nô lệ kéo dài 80 năm của thực dân Pháp.”
Hàng triệu chàng trai trẻ “ngu ngơ” thời ấy đã bị đảng CSVN lợi dụng lòng yêu nước bồng bột và khai thác xương máu trong một cuộc lường gạt lớn nhất và lâu dài nhất lịch sử mà những người còn sống sót cho đến ngày nay là những người cay đắng nhất, bi hận nhất.
Nhờ Tô Hải cũng sống sót, và đã “hết hèn” vào những năm cuối của cuộc đời nên đã có người lên tiếng thay cho họ. Nhưng đây không phải chỉ là tiếng hót bi thương của con chim trước khi chết.
“Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” còn là một tập tài liệu giá trị bên lề lịch sử cho những ai muốn tìm hiểu sự thật về cái gọi là “cuộc cách mạng vô sản” tại Việt Nam. Tô Hải đã giật phăng cái mặt nạ “cách mạng” của bọn cướp của giết người, đã khạc nhổ vào mặt những “lãnh tụ kính yêu” mồm nói yêu nước nhưng chỉ là tôi tớ của ngoại bang, sẵn sàng dâng hiến mọi thứ để được nắm quyền sinh sát.
Tô Hải cũng tát đau điếng vào những cái mặt dày trở cờ sau gần cả đời ôm chân “đế quốc tư bản”, nay làm ra vẻ “thức thời” kêu gọi “xóa bỏ hận thù”, “hòa hợp hòa giải” với cộng sản vì bây giờ đã “đổi mới”, đất nước đã thanh bình!
Nhưng “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” không phải chỉ viết về những chuyện đã qua, về một quá khứ “hèn” không thể thay đổi để sám hối. Năm 2006, từ cái quá khứ đau đớn, nhục nhã, Tô Hải đã nhìn về tương lai với niềm tin mạnh mẽ vào năm 2010 “Chủ nghĩa cộng sản quái quỉ này đã... ‘mồ không yên mả không đẹp’ bởi cái hố mà nó tự đào không đủ sâu đến nỗi nhân dân đã đẩy nó xuống, nó vẫn bốc mùi đểu cáng thối tha đến mức ngày nào cũng có hàng vạn người quật chúng lên để rắc vôi bột!”
Có lẽ chưa có người chống cộng nào, dù “cực đoan” đến đâu, chửi rủa cộng sản một cách thậm từ như cựu đảng viên Tô Hải. Nhạc sĩ Tô Hải vào tuổi 80 (2006) đã tìm lại được ngọn lửa yêu nước bùng cháy trong tim của tuổi 18 và gửi đi bức thông điệp cuối cùng mà ông gọi là “Vĩ thanh 2006”:
“Người đọc hãy đặt mình vào hoàn cảnh người viết trong một xã hội mà một bài báo cũng có thể đi tù để thông cảm cho sự chuyển biến của ngòi bút đang cố gắng theo kịp chuyển biến lịch sử. Tôi chỉ có thể bổ sung một chương nữa với nhận thức mới, tình cảm mới trên một tư thế mới hoàn toàn. Tôi không còn sợ hãi, tránh né, không còn lo đụng chạm bất kể ai. Cũng có thể coi đây là tóm tắt tất cả các chương mà tôi đã viết, nhưng bằng nhận thức, bằng tinh thần thời đại nhất – 2006.
Vĩ thanh này được tiếp sức bởi các hành động, các phát biểu, các vụ án nhân quyền đểu cáng nhất mà cái gọi là Đảng Cộng Sản tạo ra cho bao người yêu tổ quốc Việt Nam. Bên cạnh đó là những cuộc đấu tranh cho dân chủ Việt Nam – của kiều bào ở hải ngoại, của các nhà dân chủ như Vaclav Havel, Loretta Sanchez, Walecsa...
Tôi đặc biệt biết ơn tiếng nói đầy thuyết phục của các giáo sư, bác sĩ, luật sư... là nhân chứng lịch sử, đã mở mắt cho tôi nhiều điều từng bị cộng sản làm cho u mê.
Tôi cảm ơn các báo, đài hải ngoại đã đưa đến cho tôi những thông tin, tài liệu, những tác phẩm cực kỳ quý giá làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn chủ nghĩa cộng sản của tôi. Quyết tâm đi theo con đường mà Hoàng Minh Chính, Hoàng Tiến, Vũ Cao Quận, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Thanh Giang... đã đi, tôi bắt đầu viết thêm những gì mà sau 9 năm, đọc lại tôi thấy tôi chưa đủ ‘tầm’ vạch tội đến nơi đến chốn, lên án chưa đanh thép chủ nghĩa cộng sản. Phần nào đó, tôi còn e dè một số nhân vật mà tôi chưa nhận rõ tính chất đểu cáng, lừa bịp vì không có tài liệu cụ thể, giấy trắng mực đen nào trong tay. Có thể kết luận về tôi như sau: Một chú lính đã nhìn rõ kẻ thù nhưng chưa có súng đạn, chưa dám dùng gậy tầm vông, thậm chí tay không đối mặt với kẻ thù!
Hôm nay, súng đạn, lưỡi lê đã có đủ, tôi sẽ xông vào trận, không e dè, sợ hãi nữa. Tôi sẽ biến mỗi dòng chữ thành một viên đạn nhắm thẳng vào kẻ thù.”
Tô Hải đã nói lớn (vĩ thanh) trước mặt kẻ thù, đã “hết hèn”.
Từ năm 2006 đến 2009 danh sách những người hết hèn cũng đã dài thêm.
Những ngày còn lại của bọn cướp của, giết người mang danh cộng sản tại Việt Nam đang ngắn dần.
Tháng 6/2009
Sơn Tùng