Cháy nhà ra mặt chuột

Mặc Giao

Nhờ chuyện bauxite nổ ra người ta mới thấy rõ sự giả nhân giả nghĩa, những thủ đoạn lươn lẹo những bộ mặt "cù không cười" của những người cầm quyền cộng sản Việt Nam và cả những trí thức hàng đầu của chế độ mà nhiều người đã đặt khá nhiều hy vọng.

Về phía những người cầm quyền, khi thấy dân chúng trong và ngoài nước đồng loạt phản đối việc cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Cao nguyên Trung phần, nhà nước phải tìm cách trấn an. Việc đầu tiên là cho tổ chức vào đầu tháng 4 một cuộc hội thảo lớn quy tụ các nhà khoa học trong nước với sự hiện diện của Phó Thủ Tướng chính phủ Hoàng Trung Hải. Cho các nhà khoa học thảo luận đã đời, bàn đủ chuyện và đưa đủ thứ đề nghị, cuối cùng, Phó Thủ Tưởng kết luận và tuyên bố rằng chính phủ ghi nhận thiện chí và tiếp thu những ý kiến của các vị, nhưng việc khai thác bauxite là một chủ trương lớn của chính phủ, không thể hủy bỏ . Các nhà khoa học lẳng lặng cúi đầu cụp tai ra về. Các vị được cho tiếng nước đường rồi phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Kế đến, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chơi trò trí trá với ông tướng già Võ Nguyên Giáp. Tướng Giáp gần 100 tuổi, chắc có đám đàn em vấn kế, bơm hơi cho "người hùng" lên gân gửi cho Nguyễn Tấn Dũng một thư đề ngày 14-01-09, trong đó có đoạn: "Không nên khai thác.Vì đứng về mặt lợi ích toàn cục và sự phát triển bền vững lâu dài của đất nước, khai thác sẽ gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng về môi trường, và về xã hội, về an ninh quốc phòng". Vì thấy uy tín của ông tướng già còn khá lớn trong dân chúng và quân đội, Nguyễn Tấn Dũng đã phải dẫn một phái đoàn chính phủ đến thăm vấn an tướng Giáp nhân ngày kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ vào tháng 5. Dịp này tướng Giáp lại hiệu triệu phái đoàn chính phủ: "Rất mong các đồng chí lưu tâm đến chuyện khai thác bô-xít Tây Nguyên. Đây là địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước, có ý nghĩa quan trọng về quốc phòng an ninh không cho chỉ Việt nam mà cả với Đông Dương " . Thủ Tướng Dũng đáp lời một cách khẳng định: "Chính phủ xin tiếp thu ý kiến của Đại tướng".

Chỉ mấy ngày sau, 09-05-09, trong một cuộc họp tại Hải Phòng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố một cách hoàn toàn khác: "Tài nguyên đất nước ra hạn hẹp trong khi trữ lượng bô-xít lớn thứ ba thế giới, riêng ở Tây nguyên trên 5 tỷ tấn. Và việc khai thác sẽ được chỉ đạo nghiêm túc và có sự thể kiểm soát và quản lý chặt chẽ để đạt hiệu quả kinh tê', đảm bảo bền vững về môi trường; giải quyết công ăn việc làm cho người lao động, đưa ngành công nghiệp khai thác quặng bô-xít trở thành một ngành công nghiệp lớn của đất nước góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế-xã hội vùng Tây nguyên " . Ý chính: quyết tâm cho khai thác bauxite, bất kể lời khuyên bảo, can ngăn của ông tướng già, dù ông Dũng đã hứa tiếp thu ý kiến. Đây chỉ là lời hứa cuội cũng như những lời hứa chỉ đạo nghiêm túc, kiểm soát và quản lý chặt chẽ việc khai thác. Vụ Vedan và hàng ngàn vụ lớn nhỏ khác đã chứng minh khả năng chỉ đạo, kiểm soát và quản lý của nhà nước như thế rồi.

Sau khi các nhà khoa học bị ngậm bồ hòn, sau khi ông tướng già bị đàn em đá giò lái, các nhà tự nhận là trí thức cũng nhảy vào cuộc. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn Phạm Toàn, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng đã gửi cho các cấp chính quyền "Kiến Nghị 12-04-2009 về chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên" với 135 chữ ký sơ khởi. Sau đó có thêm vài ngàn chữ ký của các trí thức trong và ngoài nước. Dĩ nhiên kiến nghị này gây tiếng vang khá lớn. Nhà nước phải lập tức cho Bộ Công Thương ra thông cáo phản công. Thông cáo có câu:

"Có nhiều ý kiến rất kém xây dựng hoàn toàn dựa trên nhũng thông tin sai lạc, dựng chuyện trầm trọng hóa. thậm chí mang tính cách khích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng."

Chối tội bằng cách đổ lỗi cho người khác sử dụng thông tin sai lạc và bị các tổ chức phản động lợi dụng là cách CS quen dùng. Mấy ông chủ xướng "kiến nghị" bắt buộc phải cãi lại bằng cách ra Thư số 2 ngày 7-5-09 vạch ra những dẫn chứng sai lầm trong Thông Cáo của Bộ Công Thương. GS Nguyễn Huệ Chi, khi trả lời ký giả trên RFA ngày 13-5-09 còn chê Bộ Công Thương ra thông cáo vội vàng, nói liều và dốt, "Những người đứng đầu Bộ Công Thương làm sao mà có thể đối đáp được với chúng tôi vì chúng tôi có bằng cớ... Còn các ông ấy thì một mặt rất hạn chế về học vấn, vì chúng ta biết việc đào tạo quan chức ở Việt-Nam có xuất xứ từ học vấn đâu... Nhưng mà ít ra khi các ông ấy làm cái việc gọi là hầu hạ bề trên thì các ông ấy phải giữ cho được tư cách, tức là sự trung thực".

Xem ra ông Nguyễn Huệ Chi có vẻ ngon lành quá cỡ. Chửi các cấp chính quyền như thế là tới bến rồi, còn hơn nhiều ông ở hải ngoại ấp a, ấp úng .

Thế nhưng (chữ nhưng quái ác), Linh mục Phan Văn Lợi lại phát hiện một khía cạnh khác về ông Nguyễn Huệ Chi. Ngày 01-05-09, Lm phổ biến một điện thư tới các thân hữu cho biết LM đã nhân danh Khối 8406 gửi email cho ông Huệ Chi để bầy tỏ sự hiệp thông đồng tình và cung cấp tài liệu. Buổi chiều cùng ngày (30-4), ông Nguyễn Huệ Chi đã trả lời như sau:

" Thưa các anh,

Giữa chúng ta không nên có Hiệp Thông. Mỗi bên đi một đường như thế hay hơn. Chúng tôi là những trí thức và đại đa số không làm chính trị. Chúng tôi không đòi dân chủ tự do như tuyên ngôn của các anh mặc dù việc các anh làm chúng tôi kính trọng. Xin các anh hiểu cho chỗ khác biệt đó. Từ nay xin không gửi đến chúng tôi bất cứ tài liệu gì nữa và cũng xin không sử dụng danh sách người ký "kiến nghị" của chúng tôi vào bất cứ việc gì thuộc phạm vi các anh. Đó là ý kiến của toàn thể những người đã ký tên vào "kiến nghị".

Kính chào.

Bauxit Việt-Nam 30-4-09 "


LM Phan Văn Lợi cũng cung cấp một thông tin khác liên quan: Ngày 29-04-09, ông Bằng Phong Đặng Văn Âu, trong bài "Đem tâm tình viết lịch sử - Thờ đại quỷ ám" đã tiết lộ"


"Hôm kia, tôi đăng ký tên tôi vào bản kiến nghị ngưng khai thác quặng bauxit ở Tây Nguyên do nhà trí thức Nguyễn Huệ Chi chủ xướng nhưng tôi ghi rõ là tôi PHẢN ĐỐI, chứ không kiến nghị xin xỏ gì cả. Hôm sau tôi nhận được email của ông Nguyễn Huệ Chi như thế này"

'Thưa ông, chúng tôi không phản đối nhà cầm quyền cho TQ vào khai thác Tây Nguyên mà chúng tôi kiến nghị nhà nước dừng dự án khai thác bauxite Tây Nguyên vì lợi bất cập hại xét về nhiều mặt: kinh tế, an ninh, mội trường, văn hoá, quốc phòng. Giữa chúng ta, cách nghĩ có khác nhau".

Qua những lời lẽ trên, ông Nguyễn Huệ Chi đã chứng tỏ ông là người tiêu biểu cho giới trí thức của đất ngàn năm vạn vật hiện nay, một thứ sản phẩm được sản xuất theo kiểu "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài"

Ông Nguyễn Huệ Chi đã thẳng thừng tuyên xưng bản chất: không hiệp thông, không đòi dân chủ tự do, không phản đối nhà cầm quyền, chỉ dám kiến nghị. Ông đã đóng vai đầu nậu "xạo hết chỗ nói" khi viết "Đó là ý kiến chung của toàn thể những người đã ký tên vào "kiến nghị" . Ông nhận thư của người ta vào buổi sáng, ông trả lời vào buổi chiều, làm sao ông có thể hỏi ý kiến hàng ngàn người ký tên ở trong và ngoài nước trong một khoảng thời gian ngắn như thế? Những ai ký tên và "kiến nghị Nguyễn Huệ Chi" đã sáng mắt ra chưa? Các vị có được ông Chi cho biết là khi ký "kiến nghị", các vị phải tán thành lập trường không hiệp thông với ai khác, không đòi tự do dân chủ, không chống nhà cầm quyền làm bậy mà chỉ đóng vai bề dưới thỉnh cầu bề trên hay không ? Nếu không quý vị đã bị ông Huệ Chi mượn tên để làm một việc với ẩn ý nào đó. Có thể đó là một biểu dương lực lượng của giới trí thức các ông ấy trong lòng chế độ để từ nay chế độ phải quan tâm đến các ông ấy hơn. Cũng có thể các ông ấy nhận công tác từ "trên": hướng dẫn ống hơi đang muốn nổ để đưa đi xì ở một chỗ an toàn. Nếu đúng vậy thì đây chỉ là màn kịch dân chủ giả hiệu. Muốn đóng trọn vai kịch mà không bị nghi ngờ thì phải đóng như thật, phải mạnh mồn mạnh miệng, chỉ trích đến nơi đến chốn, nhưng không được động tới những "tabou" Tự do dân chủ, thay đổi chế độ. "Trên" chỉ cần có thế. Chửi bố họ cũng được, miễn họ vẫn giữ được cái ghế để ngồi và cái mồm để đớp. Giả dụ ông Nguyễn Huệ Chi và những người xung quanh ông thật sự muốn có một sự thay đổi thì đó cũng là sự thay đổi trong một vòng tròn khép kín, thay một vài việc và thay nhân sự chứ không thay chế độ, thay Nông Đức Mạnh bằng Võ Nguyên Giáp hay một đàn em, thay Nguyễn Thiếu Nhẫn bằng Nguyễn Huệ Chi chẳng hạn.

Mấy anh ở vòng ngoài xin cứ đứng xa mà dò. Khối 8406 và những tổ chức khác hãy trông đó mà rút bài học.

Có cần nhắc lại Nguyễn Huệ Chi là một trong 4 người được trung tâm William Joiner Center ở Đại Học Massachusetts thỉnh sang nhgiên cứu cề căn cước của người Việt lưu vong? Vụ này đã được cựu biệt kích Nguyễn Hữu Luyện kiện ra toà án Mỹ và đã được đồng bào ủng hộ hàng trằm ngàn đô la để trả án phí.

Màn kịch lắng nghe ý dân về vụ bauxite lại được trình diễn tại Quốc Hội. Bắt đầu từ 20-5-09, QH họp kỳ 5 khoá XII. Trong nghị trình có 2 vấn đề lớn:


1/ Hoàn thành cắm mốc biên giới Việt - Trung.

2/ Khai thác bô-xít tại Tây Nguyên


Chưa cần chờ Quốc Hội thảo luận và biểu quyết, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội Trần Đình Đàn trong cuộc họp báo ngày 18-05 đã tuyên bố trước :


"Tôi xin khẳng định Quốc hội ủng hộ chủ trương lớn của Đảng, nhà nước khai thác bô-xít ở Tây Nguyên nhằm phát triển kinh tế xã hội khu vực này. "

Ông cũng chỉ thị luôn là Quồc Hội sẽ giao cho Ủy ban Kinh tê của Quốc Hội thẩm tra hiệu quả kinh tế của dự án và Ủy ban Khoa Học Công Nghệ Môi Trường sẽ lo những phần liên hệ. Dù Quốc Hội chưa họp, ông Trần Đỉnh Đàn đã nói chắc như đinh đóng cột: "Chắc chắn Quốc hội sẽ hoàn toàn ủng hộ. Về việc làm thế nào, dự án nào cần làm, quy hoạch thế nào là trách nhiệm của cơ quan hành pháp chính phủ."

Thế này thì hết chỗ nói rồi. Văn phòng Quồc Hội nói thay và nói trước cho Quốc Hội khi 439 đại biểu chưa đến họp chưa thụ lý hồ sơ, chưa thảo luận, chưa biểu quyết. Ngoài việc nhân danh cả Quốc Hội đế tuyên bố ủng hộ chủ trương bô xít. Văn phòng còn bàn cãi việc thi hành cho chính phủ mà không cần xem xét và khuyến cáo. Nhìn từ thế giới văn minh thì thấy cách làm việc này phản nguyên tắc và kỳ cục . Nhưng nếu hiểu mọi quyết định đều xuất phát từ đảng và không một hệ cấp nào có quyền thay đổi thì ta thấy việc này có cái "logic" của nó: Đảng ra lệnh cho Văn phòng quốc hội - Văn phòng quốc hội ra lệnh cho các đại biểu Quốc Hội - Các đại biểu Quốc Hội được Mặt Trận Tổ Quốc chọn trước khi đưa ra cho dân bầu - Mặt Trận Tổ Quốc là một tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản. Như vậy có đi vòng vòng rồi cũng quay về một mối: mối đảng. Bầy trò quốc hội chỉ tổ tốn tiền và tổn thời giờ vì quốc hội chỉ là con đẻ của đảng. Nếu quốc hội là quyền lực tối cao thì đảng phải là quyền lực siêu tối cao".

Qua những sự việc trên, chúng ta thấy những người ngồi ở chóp bu chế độ cộng san Việt Nam đang ở thế "há miệng mắc quai " về vụ bauxite.

Hoặc là họ đã ngậm tiền của ngoại bang nên khạc không ra mà nuốt cũng khó vào.

Hoặc chính họ là những con chốt được ngoại bang gài vào guồng máy đang và nhà nước. Bởi vậy họ mới quyết tâm thực hiện kế hoạch bauxite của quan thầy, bất kể những thiệt hại cho đất nước, bất kể sự phản đối mạnh mẽ đến từ mọi phía, kể cả từ trong lòng đảng cộng sản của họ. Đây là vấn đề sinh tử theo nghĩa đen đối với họ. Một là ngậm miệng ăn tiền, hai là mất ghế và một luôn chỗ đội mũ. Vì vậy dù có một triệu chuyên gia, trí thức, dù có một trăm ông tướng Giáp kiến nghị và khuyên can họ cũng chỉ bầy trò vuốt ve lấy lệ rồi đường họ họ cứ đi. Chỉ tội cho Tây Nguyên và khốn nạn cho đất nước !

Đúng là "cháy nhà mới ra mặt chuột" . Không có biến cố bauxite thì nhiều người còn tưởng những anh hương lý kỳ hào làng Ba Đình ít ra cũng còn chút nhân nghĩa: còn chút lòng với đất nước, những "trí thức" như Nguyễn Huệ Chi ít ra cũng còn giữ được chút tư cách và chút lương thiện của người có học. Đến nay thì mọi bộ mặt chuột đã lòi ra hết rồi.

Trong cái rủi có cái may. Biết đâu vụ bauxite chẳng là khởi đầu của một kết thúc. Nó cũng giúp ta biết rõ não trạng của những người được gọi là " trí thức" dưới chế độ "ưu việt" của "Bác" đảng để từ đó chúng ta sẽ biết tránh những bàn tay đeo bao, và tìm ra những bàn tay trung thực mà nằm trong việc xây dựng lại quê hương.