NGỌN LỬA CAO NGUYÊN

Ngô Minh Hằng

(thân gởi đồng bào Việt Nam quốc nội và quốc ngoại)

Một ngọn đuốc rồi muôn ngàn ngọn đuốc

Đuốc gọi người rực sáng lửa cao nguyên

Lửa dũng cảm, đốt tan loài bạo ngược

Đem lại cho đời hạnh phúc thiêng liêng

Em Darlac, Gia Lai, Ban Mê Thuột

Anh Fulro, chú, bác, chị Rhadé

Đã đứng dậy, tay giơ cao ngọn đuốc

Đã hào hùng, dầu châu chấu đá xe!

Châu chấu đá xe, xe nghiêng, xe đổ ( 1 )

Cho chu kỳ, nguyên kỷ mới khai sinh

Áp bức, xiềng gông đến ngày vụn vỡ

Bởi quê hương đến lúc phải vươn mình!

Đuốc Cao nguyên, máu An Giang, chuông Huế

Đã ngất trời réo gọi một tương lai

Ơi Hà Nội, Sài Gòn, ơi toàn thể

Giống Lạc Hồng! Nào ! Đứng dậy, vươn vai !!!

Hãy đứng dậy cùng nhau mà đốt đuốc

Cho lửa trời rực sáng khắp non sông

Hẳn đã nghe bên tiếng hờn non nước

Là âm vang giục giã thuở Diên Hồng ?

Ta thấy đó, người anh em thiểu số

Còn đứng lên đòi quyền sống cho mình

Huống chi ta, vạn lần đông hơn họ

Đâu thể ươn hèn, vuốt mặt làm thinh ??

Dù súng đạn trong tay ta chẳng có

Nhưng có niềm tin, lý tưởng, tinh thần

Dân Nam Tư, thành công nhờ thế đó

Thì hỡi ta, đứng dậy cứu dân mình !

Hỡi các bạn, vững tin mà tiến tới

Bởi bạo cường tàn ác chẳng bền lâu

Vì chính nghĩa, toàn dân ta quật khởi

Là vinh quang ta đến với hoàn cầu

Hồn chính khí, lửa cao nguyên kêu gọi

Tất cả vùng lên tháo bỏ gông xiềng

Để ngước mặt ta nhìn người thế giới

Mà chẳng hổ mình dòng giống Rồng Tiên

Ngô Minh Hằng