DZẠI THẮNG MÙA XUÂN
Bát Hồ
Hê lô Cu Tèo,
Cho Bác chào Cu Tèo bằng tiếng Mỹ một cái nha. Bác biết Tèo đang nhếch mép cười khẩy Bác, nhiếc Bác, Tượng ông Lênin “sinh ở nước Nga” vẫn đang “cớ sao lại đứng vườn hoa Ba Đình” lù lù một đống kia, sao Bác không “ Pờ ri bet” Nga Xô, laị đi “Hê lô” tiếng Mỹ, chứ gì !
Thôi Tèo bỏ qua cho Bác, xu thế thời đại mà. Ông Lênin đứng ở đó, cũng như cái thây Bác trong lăng, ngày nay chỉ là cái bùa hộ mạng cho các đồng chí ấy tung hoành bát nháo trên con đường hội nhập nền kinh tế thị trường mà trước đây theo cẩm nang “Tư Bản Luận” Bác vớ đưọc mừng đến nõi khóc rống lên, đem về, rồi lập băng lập dảng , dạy các đồng chí ấy khạc nhổ, ẻ đái lên; bây giờ lại cố ra sức liếm, liếm manh liếm nhanh kẻo ngày tàn đến gần kề . Ai cũng rành rành các đồng chí ấy đang “a lê, đàng sau quay”, nhưng cũng phải mượn cái màn che mắt thiên hạ, dù chỉ là cái màn rách te tua . Này nha:
Tri, phú, điạ, hào xưa đảng hô hào Đào tận gốc trốc tận rễ Nay không lẽ đi đào đi trốc nhà các chú Mười, Phiêu, Dũng, thằng Mạnh con trai đầu Bác, và hàng vạn đồng chí khác; mà có đào có trốc thì biết chừng nào mới xong: so với các đồng chí học trò của Bác ngày nay, đám Tri Phú Địa Hào thuở trước chỉ là cá lòng tong sánh với kình ngư, nhà thì dinh kia thự nọ , đất thì hàng mấy ngàn mẫu, tiền thì hàng triệu hàng tỷ Đô la Mỹ gửi ở ngân hàng nước ngoài.
Ông Nin đứng, Bác Hồ nằm, làm cái màn rách te tua thua cả miếng vải thưa mà đòi “che mắt thánh”, nhưng các đồng chí ấy bảo nhau,”có còn hơn không”. Thế nên, Nin cứ đứng đó,tay chỉ chỏ,” Xã hội chủ nghĩa, nước mày còn lâu”; thế nên, Hồ xác nằm đó mà hồn chuồn đi lang thang ..
Trên đường lang thang, tin để Tèo mừng, Bác đã kiếm đủ tiền mua được vé tàu xuôi Nam. Chuyện mua vé cũng trần ai lắm, chẳng được như cách đây cả thế kỷ, khi Bác mua vé vào Saigòn để lần mò ra bến Nhà Rồng tìm đường cứu đói. Hồi đó bị Tây nó đô hộ mà dân ta mua vé xe lửa dễ dàng, đâu có chen. lấn như giờ ta đamg làm chủ; cô bán vé lại tươi cười lịch sự, chứ không giống bây giờ mặt hầm hầm hống hách; tuổi nó đáng hàng cháu chắt mà cứ xưng hô với Bác trống trơn,”mua mấy vé, hạng mấy, có giường hay không có giường, gì mà trả bằng tiền một đồng, lại nhàu bẩn bắt người ta đếm mỏi thấy mẹ, lại bẩn cả tay, lần sau chớ vác cái mặt già mà còn bày đặt ham đi đến gặp bà kiểu này nữa nha ..” thật mua vé trả tiền đàng hoàng mà không được đối đãi bằng ăn mày thuở Kách mệnh chưa về; mua bán mà như xin cho!
Có vé rồi cầm trên tay, lên tàu cũng phải kinh hồn khiếp viá. Bác bị lấn bị gạt sang một bên, bị đạp trên đầu trên cổ ,loi choi mãi mới bám được thành tàu. Nhớ hồi Bác chưa đi làm kách mệnh, người ta đàng hoàng, lễ phép, kính trên nhường dưới, nhất là đối với người già lão như Bác Hồ đây.
Sao nay kỳ vậy. Mấy chục năm xây dựng thành công đại thành công XHCN rồi mà. Đúng rồi, vì chính nó .Con nít trong bụng mẹ đã được chú Tố Hữu thiên tài làm thơ dạy “tiếng đầu lòng con gọi xít ta lin”,thay vì “mẹ, má, mạ, ba bà, nội ngoại ..” sinh ra có tri gíac thì biêt “thương ông (Xít) thương mười” lần thương mẹ thương cha thương chồng thương ông bà cọng lại; đến trường học thì toàn là “đạo đức Bác Hồ`, Kách mệnh, mình vì mọi người” …
Tèo thông cảm cho Bác miên man lung tung vì trăm điều muốn bày tỏ cùng Tèo. Nhất là:
Oái oăm thay, Bác đi nhằm chuyến tàu Thống Nhất đúng ngày 30 tháng Tư. Cái vé tàu Thống Nhất ! Nhờ Bác khéo ăn nói , “Thưa ông thưa bà thưa chú thưa bác, thưa cô thưa cậu, thưa cả các cháu nhi đồng, già này nay gần đất xa trời, có ước mong cuối đời già là đi tìm mộ người cha xưa làm lang băm ,chết bảy mươi đời mà chưa đến một lần, nghe đâu ở mãi Cao Lãnh trong Nam, xín quý ngài người chút đỉnh, của ít lòng nhiều làm ơn làm phước thí cô hồn cho già này đủ tiền phí tổn đi về một chuyến…”, mà kiếm được khá bộn, Bác mua vé có giường nằm, có gắn loa để nghe đài.
Oái oăm vì Bác cứ phải nghe mãi bài hát “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” của tên nhạc sĩ xưa kia Bác mờ mắt Đại Đồng nâng niu, nhưng nay Bác sang mắt ra,nhìn laị thấy hắn là đứa nghịch tử, Phạm Tuyên. Vinh dự gì nữa. Chỉ làm đau thêm Bác nay đang lòng tràn hối hận, dạ lúc nào cũng bị dày vò vì đã giết hại bao nhiêu chiến sĩ yêu nước thực sự - yêu nước chứ không phải yêu chủ nghĩa xã hội hão huyền.- trong đó có ngài Phạm Quỳnh là cha của Phạm Tuyên. Vui gì mà vui. Bon bay nhờ chiếm được Miền Nam mà sáng mắt ra. Ai đời thằng ngố dạy anh khôn, đứa ăn mày đòi bố thí ông chủ nhà giàu. Giải phóng cái gì, bọn bay làm người ta phỏng d.. thì có. Cái thằng Phạm Tuyên này vẫn không biết noi gương chú Trường Chinh đã đấu tố cha… mà ăn năn. Đồ thằng con bất hiếu, vô nghì .
Oaí oăm vì nói là ngồi trên tàu Thống Nhất mà có thấy thống nhất chút nào đâu: như các cháu trong Nam ra đây về cứ “fucking Hanoi” miết.
Oái oăm vì trên tàu Thống Nhất ngoài bài hát “Như có Bác Hồ…” Bác chỉ nghe đám trẻ “chơi” toàn nhạc vàng. Té ra Miền Nam giải phóng Miền Bắc đủ thứ. Ba mươi tư năm, mặt thật lộ nguyên hình, mà cứ mỗi năm đến ngày này cứ bày trò lải nhải…không biết xấu hổ.
Tèo thắc mắc Bác đang trên tàu lửa mà vẫn lên mạng được với Tèo. Thú thật là nhờ ông Bùi Tín đang ở Paris. Ông Bùi Tín, nay dù đã quăng thẻ đảng, vạt huân chương, nhưng vẫn còn “phục” Bác đôi chút. Ông Bùi chẳng những chưa phục vụ cho nước Pháp ngày nào, như cha ông ta, lại còn viết báo chửi Tây ra phết, vậy mà chạy trốn sang đó, người Pháp cho tá túc nuôi không, cho hưởng tiền gìa., cho “chữa bệnh, nằm bệnh viện, thuốc men, đi lại không mất xu nào (mỗi tháng trung bình dùng 200 Euro = 5 triệu đồng VN thuốc trợ tim; đi métro, bus, xe lửa trong Paris rộng lớn được xã hội bao hết, tính ra chừng 60 Euro = 1 triệu rưỡi đồng/tháng), lại được xã hội trả tiền nhà do chính sách giúp người tỵ nạn chính trị (mỗi tháng 240 Euro = 6 triệu đồng VN nữa), như lời ông ấy mới đây viết “Cảm nghĩ 30-4: Khi Người CS Tự Thấy Ngây Thơ Ngu Dại..” mà Bác đọc được trên trang web X-Café, còn dư thưà thoải mái, gửi chui biếu Bác sắm được cái laptop.
Các cháu ơi,
30 Tháng Tư 2009 Không còn như 30 Tháng Tư 1975
34 năm sau Rõ ràng Đen Trắng Ai giải phóng Ai
Ồn ào chi nừa “Như có Bác Hồ . Trong ngày vui..”
Có Bác đây này 30 Tháng Tư Vui gì mà vui
Lỡ zại thì có.
Nếu không lấy được Miền Nam, Đảng của Bác đâu có bị bể ổ vì nhiều đồng chí lão thành Kách mệnh như Trà, Trấn, Hộ, Tảng vân vân và vân vân.. bỏ đảng, trả huân chương ; không lấy được Miền Nam đồng bào Miền Bắc đâu biết lâu nay mình bị Bác đảng lường gạt “hạt gạo cắn làm ba”, đội mưa bom đi giải phóng đồng bào ruôt thịt trong ấy bị đói khổ kìm kẹp. Nếu không lấy được Miền Nam, Bác Hồ đâu có vất vưởng như hôm nay, lý lịch trích ngang trích dọc bị xới tung lên ai cũng thấy mặt thật.
Không lấy được Miền Nam, đồng chí Nguyễn Văn Trấn, Xứ bộ Nam Kỳ khi xưa, một đảng viên cao cấp của đảng, từng đi sát với Bác trong nhiều trường hợp đâu phải thốt lên, “Đảng Cộng sản Việt Nam còn tàn ác hơn Tần Thủy Hoàng và dã man hơn Hitler”.
Không lấy được Miền Nam, LS Nguyễn hữu Thọ , Chủ tịch MTGPMN, đâu phải ôm hận thiên thu , trong giờ hấp hối, trăn trối với con rằng,“Hãy coi gương cha, chớ đi theo bọn Việt Cộng mà mất cả cuộc đời”
Không lấy được Miền Nam, làm gì có những cảnh đang làm cho đảng lộn ruột sôi gan, nủa khóc nửa mếu, như cảnh trong nhà chú Lê Khả Phiêu mà ai cũng thấy; rầu thúi ruột cho một trong những ông cựu tổng bí thư.
Cứ xem nước Cộng hoà Nhân dân Bắc Triều Tiên anh em vẫn bắc là bắc, nam là nam, nên cha con Kim Chính Nhật cứ tiếp nối nhau làm cha già dân tộc khoẻ re, dân thì nín khe, và đảng của họ có ai dám ngọ nguậy. Mà tiếc ngẩn tiếc ngơ.
Chiếm được Miền Nam, tưởng bở; té ra như chó hóc xương
Đại Thắng gì ?
DZại Thắng Mùa Xuân thì có
Ha Cu Tèo.
Bác Hồ tự Bát hồ