Quê hương bụi đỏ mù trời

• Hoàng Thị Đăng Trình


Tháng Tư lại nữa Tháng Tư

Bụi đỏ mù trời

Em vẫn đứng giữa hai đầu

Trong lòng quê ngất ngưởng

Mỗi bước em đi

Mỗi tiếng nói tiếng cười

Đảng bắt phải làm người sợ hãi

Trước họng súng, dùi cui

Cả một lũ mù đui

Mặc áo lông rình mồi

Chơi trò vọc máu tanh hôi

Tô phấn trét son cục xương khô “xã hội”

Quê em có lắm người nông dân xấu số

Viết chữ dán lên lưng

Hộ khẩu,cha ông lý lịch ba đời

Đi giữa đoàn người khốn khổ

Đòi lại miếng đất, mảnh vườn


Giữa đường Hà Nội

Nắng hạ rát da đầu

Có những đứa trẻ trần truồng

Ngửa tay xin đồng tiền Hồ xanh đỏ

Có những ngày mưa đổ

Ngập lụt phố phường

Đảng đổ vạ tội dân

Nghiểm nhiên vung tay cười ngạo mạn

Có những ngày miền Tây nắng hạn

Đứa mục đồng mang khăn đỏ quấn đầu trâu

Dưới các ngõ góc lầu

Trẻ thơ lô nhô giành nhau vỏ chai bia quan bỏ

Những kẻ chết sập cầu

Người nghèo khô chết trôi trên tàu đi chợ Tết


Đó đây có lắm bàn tay thụt két

Khắp mọi nẻo cửa quyền

Những bộ mặt Trung Ương

Nhận lệnh quỷ Bắc phương

Tàn phá quê hương với lửa ngầm âm ỉ

Bán kẻ làm thuê, buôn người làm đĩ

Đảng lãnh đạo

Nước mất nhà tan

Nhân phẩm suy tàn

Bản Giốc buồn, Hoàng Sa dậy sóng

Bô xít Tây Nguyên chao động

Tiếng kêu than từ đáy huyệt trồi lên

Những nỗi khổ đau sáu mươi năm chưa lần giải tỏa

Những trí thức quay cuồng chai đá

Sơn phết nắm xương phế thải quá lâu ngày

Bạo lực bao vây

Sắp bỏ thây mới dám vạch trần mặt đảng

Sáu trăm tờ báo vẫn in rành bài “phân bón”:

“Cọng Hoà Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam”

“Độc lập-Tự do-Hạnh Phúc”

Ba triệu cái vòi thi đua lúc nhúc

Hùng hục hút máu toàn dân

Có những người thoát chết ba lần

Vụ Cải Cách, vụ Mậu Thân, vụ tháng Tư trấn lột

Đảng vẫn nhe răng ăn mừng thắng cuộc

Em đứng đây giữa Sài Gòn ngơ ngác

Đếm lại tháng ngày

Nghe lao xao tiếng Mẹ khóc trong hồn.


Sài Gòn tháng Tư 2009

Hoàng Thị Đăng Trình.