. Cuồng phong, hoảng loạn xa gần
Họa tai giáng xuống, miền Nam điêu tàn
“Cao Nguyên di tản”mở màn
Bao nhiêu chiến sĩ, can tràng hy sinh
Bao nhiêu, đồ thán, sinh linh
Bao nhiêu tướng tá, bỏ mình vì dân
Bao nhiêu, dũng tướng Khoa Nam
Bàn giao, không chịu đầu hàng cá nhân
Biết bao, nhiêu những tướng quân
Hưng, Hai, Phú, Vĩ dần dần theo chân
Biết bao, tử biệt âm thầm
Biết bao nhiêu những, tâm, than, kinh hoàng
Đầy đường, cờ đỏ sao vàng
Máu vung khắp chốn, xóm làng nơi nơi
Đêm đêm, súng nổ, đầu rơi
Ngày ngày lặng lẽ, như nơi không người
Ồn ào, toàn lũ đười ươi
Cưõng từ, đoạt lý, ép người, sót xa
Thật là, một lũ ác ma
Đỉnh chung chỗm chệ, những toà biêu đinh (building)
Phố phường, hàng quán vắng tanh
Xe xe, ngựa ngựa, đã dành cho ai?
Bạc vàng, vơ vét miệt mài
Của kho đã hết (1), còn ngoài dân gian
Tiểu yêu, đầu gấu, từng đoàn
Nhà nhà cướp phá, làng làng vét vơ (2)
Xe đầy, đoàn những ngất ngư (3)
Chổi cùn dế rách(4) giấc mơ bạo Tần (5)
Đàn bà cưỡng đoạt, hiếp dâm (6)
Thày tu cải tạo, “ngụy quân” (7) tù đầy
Nhà tù dựng khắp đó đây
Triệu người cũng được, sống ngày như đêm
“Tự do”, xiềng xích, đảng quyền
“Tập trung dân chủ” vàng tiền thấy ngay
Bo bo ăn những tháng chầy
“Ngụy dân”(8) hoảng hốt, đêm ngày cháo rau
Than ôi! Quốc Tổ ân sâu
Mà nay “giải phóng” cho nhau thế này!
Đành từ biệt Tổ đi ngay
Vượt biên nào quản, thân này lênh đênh
Đại dương, thuyền nhỏ, mong manh
Sóng dồn, dồn xác, đá ghềnh xương khô
Lại còn hải tặc, bất ngờ
Hiếp người, cướp của, con thơ đau lòng
Lại còn miệng cá, quái phong
Gạo, mì, nước hết, săng không, chuyển thuyền
Biết bao tai nạn triền miên
Biết bao tang tóc, con thuyền đại dương
Biết bao, cảnh bất bình thường
Tranh nhau xác chết, (9) vất xương trôi bờ
Biết Bao: huyết, lực, tâm cơ
Cuối cùng cũng đến, bến bờ tự do
Bây giờ, miệng lưỡi quanh co
Mặt dầy cũng thể, mặt mo chài mồi
“Anh em khúc ruột xa vời
Mời về dựng lại, đổi đời Việt Nam”
Đi thì “phản động” bắt giam
Về thì “ái quốc”, tiền vàng mang theo.
Bây giờ đến bước ngặt nghèo
Phản dân hại nước, mái chèo thuyến nan
Bao giờ chế độ nát tan
Cộng quân cũng chết, việt gian cũng tàn