TRUNG CỘNG DIỆT KINH TẾ CÁC NƯỚC NGHÈO Á CHÂU (ĐẶC BIỆT KINH TẾ VIỆT NAM)

NGUYỄN PHÚC LIÊN

Nền Kinh tế Trung Cộng cho đến nay chính yếu là sản xuất những hàng tiêu thụ thông dụng và những linh kiện xuất cảng sang Tây phương Hoa kỳ và Liên Âu để thu tiền về mau chóng. Kinh tế lệ thuộc vào xuất cảng.

Cuộc Khủng hỏang Tài chánh/ Kinh tế tòan cầu hiện nay bắt nguồn từ Tây phương. Nó không hẳn là chỉ vì sự ung thối của Mortgage Subprime Credits của Hoa kỳ, mà nguyên do tổng quát là những quốc gia giầu G8 đã xử dụng Tài chánh ảo của tương lai để tăng sản xuất những hàng cao cấp, xa xỉ phẩm theo cấp số nhân đã từ 10 năm nay. Những linh kiện cho những hàng cao cấp này và những hàng tiêu thụ hàng ngày lại được tổ chức chính yếu ở Trung quốc do nhân công rẻ, để hạ giá thành mà kiếm lợi nhuận cho mau. Rồi mở rộng phong trào Tòan cầu hóa để chiếm Thị trường bán những sản ấy đến tận cùng Thế giới. Họ xử dụng Marketing theo định nghĩa của KOTLER “Marketing, c’est l’atelier de fabrication des clients“(Marketing, chính là cơ xường sản xuất khách mua hàng) để người tiêu thụ nhắm mắt chi tiêu như robots.

Bộ máy Kinh tế sản xuất cấp số nhân, tòan cầu hóa để chiếm thị trường, bắt ép người tiêu thụ chi tiêu không theo nhu cầu thực mà theo quảng cáo Marketing. Thổi chi tiêu phồng lên như quả bóng, thì sức chịu đựng thổi phồng đến lúc nổ toanh ra tạo cuộc Khủng hỏang hiện nay. Những con robots tiêu thụ trở lại làm người với suy nghĩ về sức hạn hẹp tài chánh tiêu thụ của mình.

Tây phương giảm tiêu thụ, tức là giảm phía CẦU. Cái hậu quả là cắt đi những đặt mua hàng tại những nước sản xuất.

Trung quốc là nạn nhân trực tiếp của Khủng hỏang giảm phía CÂU của Tây phương. Muốn cứu vớt Kinh tế Trung quốc, chính yếu sản xuất cho tiêu thụ, thì phải làm thế nào để tái lập mức độ tiêu thụ của Tây phương. Sau thời gian dài tiêu thụ xả láng, người dân Tây phương bỏ thái độ nhắm mắt tiêu thụ như robots, mà trở lại thành người suy nghĩ tiêu thụ đúng theo nhu cầu (besoins nécessaires). Dân chúng Hoa kỳ và Liên Âu bắt đầu tăng tiết kiệm. Các xí nghiệp Tây phương giảm đầu tư với Tài chánh ảo, tăng cường thủ thế Tài chánh thực cho tương lai mà cuộc Khủng hỏang hiện nay không cho biết bao giờ Kinh tế mới được vực lại.

Trung quốc sợ hãi nhất là khuynh hướng Che Chở Kinh tế (Protectionism) đang lớn mạnh để cắt giảm hơn nữa việc xuất cảng của họ.

Trong tình trạng bế tắc này đối với Tây phương, Trung quốc nghĩ đến việc Kích Cầu Kinh tế Á châu. Cuộc Họp Thượng Đỉnh 17 quốc gia Á châu (G17 Á châu) dịp cuối tuần này có mục đích vực lại Kinh tế Á châu gồm gần 3 tỉ dân tiêu thụ. Trung cộng cũng như Nhật sẵn sàng giúp đỡ các nước nghèo Á châu khôi phục tiêu thụ.

Nhiều người có thể nghĩ đây là một thiện chí của Trung quốc cũng như Nhật. Nhưng qua cái “thiện chí“ này, người ta nhìn thấy cái mặt trái tính tóan gồm:

=> Trung quốc có một kho hàng đã sản xuất nhằm bán cho Thị trường Tây phương, nhưng nay bị ứ đọng.

=> Các Xí nghiệp sản xuất Trung quốc hoặc là bị đóng cửa ngưng họat động, hoặc là chỉ họat động 1/3 khả năng.

=> Số thất nghiệp trở thành tập thể và dễ trở thành cuộc nổi dậy bạo động chống đối nhà cầm quyền.

Vực lại tiêu thụ cho những nước nghéo Á châu có nghĩa là tìm cách bán kho hàng ứ đọng và làm cho các Xí nghiệp Trung quốc tăng họat động. Trung quốc cũng nhằm xuất cảng ngay những Xí nghiệp sang các nước nghèo bằng xuất cảng vốn, thiết bị và ngay cả nhân công thất nghiệp.

Các nước nghèo đang cố gắng tạo nền Kinh tế sản xuất những hàng tiêu dùng hàng ngày cho dân chúng nội địa, thì nếu chấp nhận sự tràn lan xuất cảng hàng hóa cùng lọai của Trung quốc với những xí nghiệp và nhân công Trung quốc đi kèm, thì nền Kỹ nghệ bản xứ của những nước nghèo sẽ bị Trung quốc giết chết.

Việt Nam hiện nay đang chịu cái thảm cảnh này trước các nước nghèo khác. Thực vậy, vì muốn lệ thuộc vào Chính trị của Trung cộng để giữ lấy quyền hành cai trị, nên đảng CSVN đã chấp nhận những điều kiện tính tóan Kinh tế của Trung cộng. Những Dự án Việt Nam bị Trung cộng mua bằng cách chi tiền tham nhũng cho quan chức. Dự án nằm trong tay rồi, Trung quốc xuất cảng thiết bị và nhân công sang Việt Nam. Hàng hóa Trung quốc ứ đọng tràn vào Việt Nam. Những Xí nghiệp Việt Nam không thể sống sót cạnh tranh lại được. Công nhân Trung quốc tràn vào, dân Việt Nam thất nghiệp càng tăng.