BAO GIỜ KỊP NGỤY

Kỵ Binh

Cu Tèo cưng,

Bác xin Cu Tèo thông cảm cho Bác tự động xưng hô với Tèo ngày càng thân thương hơn, bất chấp Bác chưa biết Tèo có nhất trí đồng ý cho phép Bác làm thế không ! Cu Tèo đừng cười Bác nay đã nhìn lại con đường Bác đi thấy quá bi đát, thảm thương đến nông nỗi phải ôm chân thằng cháu …Ngụy ngày một sáng ngời chân lý. Bác muôn vàn mong được Tèo thông cảm cho.

Chẳng qua cũng vì …từ dạo ấy, tức từ dạo tường Bá Linh bị giật sập, nhân dân Liên Xô và Đông Âu đổ xô ra đường chổi chà tẩy uế cộng sản chủ nghĩa, và nhất là khi các đồng chí Bộ Chính Trị, cơ quan quyền lực cao nhất thức sự ( chứ không phải Quốc Hội, như dân bị loè phỉnh) trong Đại hội đảng VI, mà các đồng chí cán bộ quản giáo Dân, quản giáo Tù ngụy hay gọi là “ Vê Một”, khiến cho bọn xấu chớp thời cơ bêu rếu Kách Mệnh thành “Đại Hội Vả Mồm”; thực ra, xét về mặt lô gíc mà nói, bọn xấu rất có lý khi goi là “Vả Mồm”, tức là Đảng vả vào mồm đảng; Cộng Sản không vả vào chính mồm Cộng Sản thì vả vào mồm ai, khi tuyên bố “Đổi Mới Tư Duy”, ngôn ngữ trá hình của thực chất bỏ lối làm ăn tập thể XHCN chết đến nơi, sang cách làm ăn Tư Bản mà đảng nguyền rủa miệt thi cố tiêu diệt bấy lâu nay), Bác lòng dạ đêm ngày lúc nào cũng xốn xang, lửa đốt, khiến Bác chạy tứ tung tìm nời an ủi, khi chùa chiền , khi thánh thất.

Một hôm, bất chấp công an chìm công an nổi, đầu gấu côn đô, chó nghiệp vụ, rình rập canh chừng Bác vào đại nhà thờ Thái Hà đang lúc người ta kinh nguyện hát ca . Bác nghe câu họ hát “Bỏ Ngài con biết theo ai”, Bác dật mình nhớ tới ông bác học Archimède kêu “Eureka” khi thấy trái táo rơi từ trên cây xuống đất mà không bay ngược lên trời. Nhờ câu hát, Bác tìm ra chân lý, “Bỏ Cu Tèo, Bác biết theo ai”. Đảng của Bác đã cùng đường, buộc phải đội lốt “đổi mới tư duy”, bỏ tiếng kẻng, bỏ hợp tác xã để bắt đầu vừa mày la mặt lét vừa hí ha hí hửng theo đóm Ngụy Tư Bản ăn tàn, để chẳng những được sống sót mà còn thành vương giả như hôm nay. Đảng đã bỏ Cọng Sản, đảng đã bỏ Bác, Bác xưa những “rày ước mai ao” thiên đàng xã nghĩa, nay đã tỏ tường mọi sự, nên khỏi cần phí công quyết tâm mà vẫn dễ dàng quay về “con đường xưa” Ngụy đi. Tèo là Ngụy xưa, Bác không theo Tèo thì theo ai. Nên Bác ôm cứng chân Ngụy Tèo từ đâỵ

Thú thật với Tèo Bác loay hoay mãi mà vẫn chưa đủ tiền mua vé tàu Thống Nhất để xuôi Nam, mặc dù lòng rất háo hức như Bác đã viết cho Cu Tèo trong meo trước. Càng ở lại Hà Nộị để thấy thêm cảnh tình Hà Nội ngày nay, Bác càng ngao ngán lòng.

Dù Bác thừa biết Cu Tèo tự do lên mạng, tự do truy tìm tin tức tự mọi nguồn mọi phía, không bị tường lửa canh chừng, Tèo đã biết tỏng mọi thứ, nhưng Tèo đừng than “biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”cứ chịu khó đọc Bác thổ lộ, cho Bác đỡ bức xúc vò dàỵ .

Tuần rồi Bác lang thang đến Hồ Trúc Bạch, thấy cái tượng đài là lạ. Từ xa Bác đọc thấy chữ Mac; Bác thắc mắc sao giờ này mà Hà Nội ta laị còn dựng thêm tượng đài Mac, trong khi các cháu nhi đồng chưa lên mạng được cũng thừa biết thần tượng ấy đã đổ xuộng ngay nơi bệ chân Liên Xô hai mươi năm rồi. Nhưng lại gần, nhận ra đó không phải tượng Mác Xít, mà là tượng Mác Cain! Phi công Mỹ Trung úy Mác Cain đang nhảy dù xuống… giải phóng Ha Nội chứ còn gì nữa ! Bác thốt lên “Trời ơi Tà trời”.

Mà đúng là trời ơi đất hỡi thật Tèo ơi, ông Mac Cain hôm nay là thượng nghĩ sĩ đế quốc Mỹ đang được đảng đón tiếp trọng thể linh đình, ngồi chểm chệ ở Học viện Ngoại giao Hà Nội trước hàng ngàn cặp mắt hăm hở khâm phục của sinh viên một thời “cháu ngoan của Bác”, miệng lớn tiếng dạy cho Việt Nam, nào là Dân Chủ Nhân Quyền., nào là Hoa kỳ và Việt Nam phải có quan hệ chặt chẽ hơn về kinh tế cũng như về quân sự. Adios Comecon! Gĩa từ Comecon. Từ đây “Đế quốc Mỹ xâm lược” sẽ mở vòng tay cho con cháu các đồng chí lãnh đạo được ưu tiên vào các quân trường, các học viện quân sự Mỹ.

“Nhu cầu” của đảng nó cấp bách, mang lẽ sống còn đến nỗi đảng phải bịt tai làm ngơ lời của “tên giặc lái kẻ thù của nhân dân” nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch năm xưa , oang oang giữa Hà Nội, năm 2000, “ Phe Tà đã thắng cuộc chiến” (“the wrong guys won the war”). Ngày đó nằm trong lăng kiên cố tường xây, quan tài kính bọc mà nghe câu nói kia, “Phe Tà đã thắng cuộc chiến”, Bác đinh tai buốt óc,sôi cả ruột gan, giận các đồng chí Hỏa Lò lúc trước sao không thịt quách thằng Mác Cain. Nhưng nay thì khác, may ông ta còn sống để hôm nay đảng ta nhờ .. Hoan hô Mác Cain, Hoan hô Tượng Đài Mác Cain, Mác Cain sống mãi trong sự nghiệp bỏ Thiên Đường CS theo đường xưa Ngụy đi của chúng ta !

Nói đến nhu cầu của đảng, Bác lại nhớ đến một trong các nhu cầu bức bách của các đồng chí cán bộ lãnh đạo mà lúc trước Bác đã cao hứng lỡ dại trót mồm là “đầy tớ nhân dân” mà thực chất ngày nay là nhân dân làm đây tớ các đồng chí ấy bá thở.

Số là hôm nọ có anh lái xe ôm ế khách trên đường về nhà gặp Bác đang lêu bêu lang thang cà rổng cho quá giang một vòng ra ngoại thành. Chà, thoát khỏi không khí chen chúc xô bồ, ngồi ôm eo anh tài tốt bụng, gió thổi phần phật mà phơi phới tâm hồn (Bác quên mẹ mất đang trốn chui trốn nhủi). Mới ra khỏi nội thành một khoảng, nhìn thấy mênh mông thảm xanh trước mặt, Bác hồ hỡi phấn khởi, nghĩ nhân dân ta bây giờ nhờ Cải Cách Ruộng Đất mà có ruộng lúa xanh tươi, cò bay thẳng cánh thế kia, thỉnh thoảng lại có một chùm cây, lại lác đác mấy cái ao dưới những cái đồi xinh xinh, lại có cờ đuôi nheo cắm rải rác. Bác nhớ hồi còn chiến tranh chống Mỹ, Bác đã từng hứa với đồng bào,“chiến thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng đất nước giàu đẹp gấp mười lần”. Đúng ra rồi trước kia chỗ này toàn nhà cửa đồng bào, nay biến thành ruộng xanh thế này thì đồng bào sướng biết mấy, nhưng trong khi Bác thắc mắc không biết số dân cư ấy bây giờ ở đâu, thì té ngửa ra khi tới gần thấy rõ, đám xanh mênh mông bát ngát kia không phải là ruộng mà là sân Golf! Sân Golf, một thứ nhu cầu cấp bách của lãng đạo đảng!

Anh lái xe nhận ra sự hơi khó chịu của Bác về việc các “đày tớ” quy hoạch lại đất đai của “chủ” nhân dân, đuổi họ đi , bồi thường với cái giá …oan ức quá khiến họ phải chẳng đặng đừng đi khiếu nại năm này qua năm khác nơi này sang nơi khác và được trả lời bằng khi thì dùi cui, bang súng, khi thi kéo quăng lên xe bắt chó, khi thì tù tội, quay laị nói với Bác, “chỉ một Hà Nội mà đã có đến có mười cái sân Golf như thế này; mỗi sân chiếm cả mấy trăm mẫu đất, chỉ để cho mấy người giải trí.” Anh ta còn trách Miền Nam của cu Tèo sao có ông Kỳ Cẩu nào đó, đã chạy đưọc sang Mỹ năm 75 để tỵ nạn Cộng Sản, nay lại làm mai mối móc ngoặc bọn con buôn Mỹ tiếp tay Tư Bản Đỏ để hại dân bằng kiểu …chơi này. Bọn Bác vì lầm đường một phần, vì tham lam, vị kỷ lại ngu dốt mà ngạo mạn một phần, để nay nước nhà nên nông nỗi như Tèo đang thấy. Bác chỉ tiếc là trong khi Bác đang cải tà quy chính, thì lại có những kẻ đang cải chính quy tà.

Cu Tèo này, cái chữ nghĩa Bác dùng và văn phong Bác viết càng ngày càng có vẻ giống... Ngụy rồi há ha ! Tèo còn cất dấu được cuốn sách nào của Miền Nam trước 20/4/75, cho Bác mượn đọc với. Cũng may mà Việt Nam ta còn nửa nước được tự do viết lách trong hai mươi năm, và sau đó đưọc tiếp tục bảo tồn nhờ lớp người Việt hải ngoại.Không thì chỉ toàn thứ chữ nghĩa bị đám bồi bút xếp hàng, gục mặt cúi đầu dắt đi theo “lề bên phải” để ngày càng tha hóa, dị dạng, mất hồn... “Đổi mới” ơi, “buồn chào mi” ,bao giờ cho theo kịp “thằng Ngụy” trước bảy lăm”.

Thư bất tận ngôn..

Bác mong được Tèo chia sẻ nỗi lòng Bác còn đen hơn lòng Tèo mỗi độ Tháng Tư Tèo phỏng… .

Bác Hồ