CHÚNG TA ĐANG CHIẾN THẮNG, CHIẾN BẠI CÁI GÌ? - CỘNG SẢN ĐANG CHIẾN THẮNG, CHIẾN BẠI CÁI GÌ
Chu Chi Nam
« Đừng sợ những kẻ có thể giết thể xác anh,
nhưng không thể giết linh hồn anh !
« Đừng sợ những kẻ có thể bỏ tù thể xác anh,
nhưng không thể bỏ tù ý chí của anh !"
( Kinh Thánh )
« Ấy cho nên trăm trận đánh, trăm trận được, không
phải là người giỏi trong những người giỏi.
« Không đánh mà khuất phục được quân người, ấy
là người giỏi trong những người giỏi. »
« Người giỏi trong những người giỏi khuất phục
quân địch mà không làm quân địch tan; lấy đưọc
thành địch mà không làm thành vỡ ; chiếm đưọc
nước địch mà làm nước không bể. »
(Tôn Tử)
Có người cho rằng những người quốc gia chống cộng sản trong quá khứ cũng như trong hiện tại đã chiến bại và đang chiến bại ; trong khi cộng sản thì đã chiến thắng và đang chiến thắng.
Có phải thế không ?
Nói một cách tổng quát từ ngày cộng sản cướp được chính quyền vào ngày 19/8/1945 tới nay, cộng sản chiến thắng là nhờ 2 yếu tố chính : 1) Vọng ngoại, sẵn sàng làm tay sai cho Liên Sô và Trung Cộng ; 2) Cộng sản quá gian manh, quỉ quyệt, ác ôn và côn đồ.
Nhưng người cộng sản thắng trong ngắn hạn ; đang thua trong dài hạn ; người quốc gia thua trong ngắn hạn, nhưng đang chiến thắng trong dài hạn ; người cộng sản có thể bỏ tù, giết thể xác người quốc gia, nhưng thể giết tâm hồn và ý chí người quốc gia. Người cộng sản thắng trong tinh thần vọng ngoại, nhờ ngoại bang để có chính quyền và cũng nhờ ngoại bang để giữ chính quyền ; thắng trong tinh thần gian manh, quỉ quyệt, ác ôn, côn đồ, lừa dối người dân ; vì vậy chiến thắng của người cộng sản chỉ là chiến thắng giật thành, đoạt ải, không có sâu rễ, bền gốc trong dân, vì không đi vào được lòng dân, chỉ là chiến thắng của bá đạo, của độc tài, đàn áp, gian dối, không hợp lòng người, hợp lòng Trời, theo tinh thần vương đạo. Trong khi đó người quốc gia chống cộng sản đang chiến thắng trong tinh thần tôn trọng sự thật, tôn trọng tình nhân bản của con người, tôn trọng tình quốc gia dân tộc, tôn trọng nhân quyền, tôn trọng tự do, dân chủ. Những thứ này đòi hỏi thời gian ; nhưng một khi chiến thắng thì lâu bền.
I ) Cộng sản vọng ngoại
Giới lãnh đạo cộng sản bắt đầu từ Hồ chí Minh qua Trường Chinh, Lê Duẫn cho tới Nông đức Mạnh ngày hôm nay đều là những người vọng ngoại, tay sai cho ngoại quốc.
Thật vậy, họ Hồ là con người vọng ngoại chưa từng thấy trong lịch sử Việt Nam ; và có thể nói trong lịch sử nhân loại ; vì ngay cả trong lịch sử các nước cộng sản trên thế giới từ Kim nhật thành qua Honnecker tới Fidel Cactro, chúng ta cũng chưa thấy một nhà lãnh đạo cộng sản nào thản nhiên tuyên bố :
« Tôi không có tư tưởng gì cả. Tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao nghĩ hộ. Hai con người này không bao giờ lầm ? « Đây là lời tuyên bố của họ Hồ trong Đại hội lần thứ 2 của đảng Lao động, tức là Đảng Cộng sản Việt Nam, vào năm 1951, tại vùng biên giới Việt Hoa, để trả lời câu hỏi của một ký giả ngoại quốc. Họ Hồ còn vọng ngoại ở chổ tại hang Bắc Bó đã đặt tên núi là núi K. Marx, tên suối là suối Lénine, khi chết thì mơ đi gặp cụ Marx, cụ Lê, gọi Mác Lê là cụ ; trong khi đó thì gọi Đức Trần hưng Đạo là bác, trong bài thơ, khi ông viếng thăm đền thờ Đức Thánh trần, với câu :
« Bác đưa một xứ qua nô lệ, Tôi dẫn năm châu tới đại đồng. »
Những người kế thừa họ Hồ cũng vậy. Vọng ngoại không kém. Trường Chinh tên thật là Đặng xuân Khu, lấy biệt hiệu này là vì tôn thờ Mao trạch Đông qua cuộc Vạn lý trường chinh. Lê Duẫn thì thản nhiên tuyên bố vào những thập niên 60, 70 là : « Chúng tôi đánh đây là đánh cho Liên sô và Trung Cộng ».
Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam đương thời Nông đức Mạnh, Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn minh Triết cũng như vậy, hành xử như những quan thái thú của Trung Cộng, bất cứ việc làm lớn nhỏ gì cũng phải sang khấu đầu Trung cộng để chờ lệnh.
I I ) Cộng sản gian manh, quỉ quyệt, ác ôn và côn đồ
Ông Lê xuân Tá, cựu cán bộ cao cấp Đảng Cộng sản, đã từng làm Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật trong Trung ương đảng, nay thấy rõ bộ mặt quỉ quái của giới lãnh đạo, nên tuyên bố :
« Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách và làm nên tội ác. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tị, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và con quỉ này nó ý thức rất rõ, và mau lẹ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó, chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh. Nên nó đã đánh những thứ này một cách dã man, tàn bạo, không thương tiếc. Vụ Nhân Văn giai phẩm ở Việt Nam là vậy. Cách mạng Hồng vệ binh ở bên Tàu là thế. Nhưng chính vì nó là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này đã trở nên sạn thận, sạn mật, sơ gan, cổ chướng trong lục phủ, ngũ tạng của chế độ cộng sản, làm cho chế độ này không ai đánh mà tự chết. »
Thật vậy Hồ chí Minh, mặc dầu bố là quan, nhưng vì phạm lỗi, nên bị đuổi ra khỏi quan trường, và từ đó họ Hồ không những không còn được học trường Quốc học Huế, mà còn phải sống một cuộc đời nghèo khổ, thấp hèn, làm phụ bếp trên tàu, làm thợ quét rác, quét tuyết ; nhưng lại được Đệ Tam Quốc tế cộng sản thâu nạp, huấn luyện cho, để chờ thời cơ cướp chính quyền. Cơ hội đó đã đến là sau Thế Chiến thứ Nhì, họ Hồ đã được Đảng Cộng Sản Liên Sô và Trung cộng, đặc biệt qua nhân vật Chu Ân Lai, gửi về Việt Nam, cướp chính quyền vào ngày 19/8/1945.
Quả thật là sự ngu dốt mà được trao quyền lực, vì khi đi theo Đệ Tam quốc Tế Cộng sản, họ Hồ không phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam quốc Tế Cộng sản, chữ Pháp thì nghe chữ được chữ không, như chính ông tự thú nhận trong quyển Những Mẫu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, Nhà xuất bản Sự thật, Hà nội, 1975, tác giả là Trần dân Tiên, chính là ông ta.
Sự ngu dốt mà được trao quyền lực và lại được cấy vào vi trùng ghen tị, đó là lý thuyết Mác Lê, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, xúi dục con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại nhau ; nên nó đã trở thành quỉ.
Những kẻ tiếp nối Hồ cũng không hơn, Đỗ Mười là một anh thợ thiến heo, Lê đức Anh là một cai phu đồn điền, Phan văn Khải, Nguyễn tấn Dũng là những anh chăn trâu, chăn bò, rồi theo cộng sản làm du kích, liên lạc viên, cũng chỉ là những kẻ ngu dốt và thấp hèn ; nhưng được trao quyền lực từ tay Hồ, và vẫn được cấy vào vi trùng ghen tị, vì theo bản Hiến pháp hiện hành cộng sản Việt Nam, thì lý thuyết Mác Lê vẫn là « ánh sáng soi đường «, cho chế độ. Những con người này cũng chỉ là quỉ nhập tràng.
Những người đấu tranh cho quốc gia, dân tộc, cho tự do, dân chủ, nhân quyền, nên ghi nhớ rằng cuộc đấu tranh chống cộng sàn hiện nay đang đi hợp lòng dân, đang đi đúng chiều hướng của văn minh nhân loại, đó là tiến tới một mô hình tổ chức nhân xã tự do, dân chủ và kinh tế thị trường. Mặc dầu cuộc chiến đấu này chưa mang đến kết quả cuối cùng ; nhưng đang trên đà chiến thắng, và là chiến thắng lâu bền. Cộng sản đang trên đà chiến bại ; vì đang bị dân oán ghét và thế giới tẩy chay.