“Ma Chiến Hữu” - một bằng chứng khác về việc CSVN muốn bán tất cả cho Trung Quốc
Phan Việt Đăng
“Ma Chiến Hữu” - một tiểu thuyết của Mạc Ngôn (nhà văn Trung Quốc) viết về những người lính Trung Quốc xâm lược Việt Nam năm 1979, đã được nhà xuất bản Văn Học và công ty Văn hóa Phương Nam liên kết xuất bản, phát hành rộng rãi tại Việt Nam. Tuy nhiên điểm khiến cuốn tiểu thuyết dày 190 trang này khiến công chúng Việt Nam căm phẫn nhất là những cơ quan liên kết để xuất bản - phát hành cho rằng “Ma Chiến Hữu” là “một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng”.
“Ma Chiến Hữu” được công ty Văn hóa Phương Nam mua bản quyền, tổ chức dịch rồi liên kết với nhà xuất bản Văn Học xuất bản - phát hành.
Nhân vật chính trong “Ma Chiến Hữu” là một người lính Trung Quốc tên Tiền Anh Hào, lên đường giết “bọn man di” và “hi sinh” trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam năm 1979.
“Ma Chiến Hữu” không định danh “bọn man di” là ai nhưng cuộc chiến xâm lược Việt Nam do Trung Quốc thực hiện năm 1979, giúp người ta hiểu “bọn man di” được đề cập trong tiểu thuyết này là những sĩ quan, binh sĩ quân đội CSVN từng cầm súng chống Trung Quốc và những thường dân Việt Nam đã bị cưỡng hiếp, chặt đầu, mổ bụng, thậm chí chôn sống ở Lạng Sơn, Cao Bằng...
Việc xuất bản “Ma Chiến Hữu”, ca ngợi lính xâm lược Trung Quốc như những anh hùng khi họ thực hiện phương châm “phá sạch, giết sạch”, lúc tràn sang Việt Nam, ngay tại Việt Nam, đã gây ra sự căm phẫn sâu sắc trong nhiều giới. Nhà xuất bản Văn học ở Hà Nội liên tục nhận hàng loạt điện thoại, thư phản đối. Điều đó khiến nhà xuất bản này đổ hết trách nhiệm cho công ty Văn hóa Phương Nam, nơi mua bản quyền và tổ chức dịch rồi liên kết xuất bản để phát hành cuốn sách này. Những người có liên quan như dịch giả Trần Trung Hỷ, biên tập viên Triệu Xuân cũng bị chỉ trích nặng nề. Một người quen của nhà văn Triệu Xuân kể rằng, nhiều cuộc điện thoại gọi cho nhà văn này đã nguyền rủa ông ta như một kẻ “tham gia bán nước, bán đứng dân tộc cho Trung Quốc”.
Đáng ngạc nhiên là Ban Văn Hóa Tư Tưởng Trung Ương của đảng CSVN, các cơ quan hữu trách thuộc Bộ Thông Tin Truyền Thông CSVN, hoàn toàn im lặng trước sự kiện đang gây xôn xao và khiến dư luận phẫn uất như vậy.
Vào Tháng Mười Hai năm ngoái, chính những cơ quan này từng ra lệnh thu hồi tập truyện ngắn Rồng Đá, chỉ vì có một truyện ngắn “đụng chạm” tới cuộc chiến ở biên giới phía Bắc giữa Việt Nam với Trung Quốc năm 1979, của nhà văn Vũ Ngọc Tiến. Vì “sai phạm” này, nhà xuất bản Đà Nẵng đã bị đình chỉ hoạt động trong ba tháng để “tái cơ cấu nhân sự”.
Các sự kiện: “Ma Chiến Hữu”, “Rồng Đá”, kèm với việc tờ Hà Nội Mới, cơ quan ngôn luận của thành ủy Hà Nội ca ngợi Hứa Thế Hữu - viên tướng chỉ huy việc chiếm đoạt Hoàng Sa, đồng thời là kẻ xua quân tấn công Việt Nam năm 1979 - như một danh tướng đáng noi gương. Hoặc sự kiện “Đảng ủy, Hội Đồng Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân, Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc xã Đề Thám, thị xã Cao Bằng” (nơi từng bị quân xâm lược Trung Quốc “phá sạch, giết sạch”), sang nghĩa trang liệt sĩ Long Châu (Quảng Tây, Trung Quốc), đặt vòng hoa viếng với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn các liệt sĩ Trung Quốc”... khiến nhiều người tin rằng, Đảng và chính quyền CSVN thực sự muốn thay đổi lịch sử để làm “chư hầu” của Trung Quốc.
Một nhạc sĩ tên Tuấn Khanh vừa gửi một thư ngỏ đến dịch giả Trần Trung Hỷ, các ông Triệu Xuân, Mạc Nguyên, biên tập viên và những người liên quan tới việc xuất bản, phát hành “Ma Chiến Hữu”. Thư viết:
“Nội dung của lá thư ngỏ này liên quan đến cuốn sách mang tên Ma Chiến Hữu của nhà văn Mạc Ngôn (Trung Quốc) được các ngài thực hiện và hoàn chỉnh ấn hành cho người đọc Việt Nam, qua hệ thống phát hành của nhà sách Phương Nam.
Với tư cách của một người dân, luôn ý thức rằng các hệ thống cầm quyền từ ngàn xưa cho đến hiện nay ở phương Bắc luôn coi Việt Nam như một đất nước phải thu hồi, và lớp lớp các thế hệ người Việt đều ý thức được đâu là kẻ thù xâm lược.
Tôi thật sự ngạc nhiên khi biết quyển sách của các ngài thực hiện, lại là một tác phẩm ngợi ca các binh lính xâm lược Trung Quốc năm 1979 đã tiến đánh Việt Nam, mà nơi đó được họ mô tả như một vùng đất hoang sơ và man rợ. Với tư cách là một công dân, gìn giữ trong mình huyết thống trải ngàn đời của hàng triệu anh linh đã hy sinh dưới tay lính Trung Quốc xâm lược, tôi tin mình có đủ tư cách là chứng nhân của phần lịch sử đẫm máu đó của dân tộc để lên tiếng với các ngài, và tôi cũng muốn nhắc rằng chính phần lịch sử bi hùng đó cũng đã bảo đảm sự an bình cho chính dòng tộc gia đình và cá nhân của các ngài.
Tôi thật sự căm phẫn khi đọc dòng quảng cáo ‘một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng’ trên bìa sách. Một bìa sách được trau chuốt công phu và số phận được nâng đỡ đầy may mắn, so với những tác phẩm trong nước như tập thơ Trần Dần hay Rồng Đá của Vũ Ngọc Tiến.
Mạc Ngôn có quyền ca ngợi dân tộc mình, có quyền phủ nhận chủ quyền của các quốc gia khác. Đó là sứ mệnh của một nhà văn quốc tịch Trung Quốc, ông ta xứng đáng được kính trọng với tài năng và chủ kiến của mình. Tiến Anh Hào, nhân vật trong quyền tiểu thuyết cũng có thể là một siêu anh hùng khi giết người Việt Nam, tàn phá đất nước Việt Nam để xứng đáng với thế giới sống và suy nghĩ của một nước Trung Quốc Cộng Sản.
Nhưng chắc chắn, một người Việt Nam phải có chủ kiến của mình và biết phân định lẽ phải theo lịch sử và lòng kiêu hãnh của dân tộc mình. Phân định điều đó có thể không cần bằng học thức, mà chỉ cần bắt đầu bằng chút lương tri của người ít học ở ngoài hè phố...
Tôi tin là các ngài đã nhận được ít nhiều những phản ứng từ cộng đồng đọc. Và tôi cũng hy vọng các ngài sẽ dành chút thời gian suy nghĩ về những điều mình đã làm.
Một vài người bạn kể với tôi rằng, để trả lời với bên ngoài, ai đó trong số các ngài đã biện minh rằng quả có chút sai sót, và thật lòng chỉ sai sót trên tinh thần của những người làm công việc chạy theo đồng tiền trong ngành buôn bán sách vở.
Thật lòng, tôi cảm thấy tuyệt vọng cho một lớp trí thức của Việt Nam mỗi ngày càng cơ hội - con buôn và đang phát rồ vì lợi nhuận, một lớp tự vẽ mặt trí thức để vượt qua mọi ngưỡng tự trọng và lương tri.
Đâu đó, có những kẻ bệnh hoạn học đòi tính nguyên tắc yêu nước theo chỉ đạo, hùa nhau dồn đuổi việc dựng tượng nhân vật lịch sử Phan Thanh Giản ở Bến Tre, phỉ nhổ vào tổ tiên của mình, còn ở nơi khác thì rước những thần tượng xâm lược Trung Quốc vào để bái lạy qua văn chương, chữ nghĩa.
Những lời phỉ nhổ vào Phan Thanh Giản hay ca ngợi Tiến Anh Hào, rốt cuộc cũng chỉ là chuyện buôn bán: buôn bán anh linh hy sinh ngàn đời của tổ tiên mình phải chăng là con đường nhanh nhất để đến được địa vị hoặc được dự phần thái thú trong hệ thống thuộc địa kiểu mới mang nhãn hàng Made in China.
Các ngài đang là kẻ chỉ đường cho bọn xâm lược dồn đuổi dân tộc mình đến chỗ khốn cùng. Vì tôi, các ngài và cùng sống chung trên một mảnh đất thấm máu cha ông. Tôi muốn nói thẳng rằng: Các ngài, kể cả những ai còn giấu mặt nhưng có tham vọng bịt mắt dân tộc này, tất cả các ngài, nếu có thể, thì cứ tự do bán đi tất cả thuộc về các ngài nhưng hãy giữ lại lương tri và những gì tổ tiên đã để lại, để cứu chuộc cho chính bản thân mình”. (Tuấn Khanh - Nhạc sĩ)