THƠ KHÔNG VUI
BX. Trần Công Tử
CỜ PHỦ QUAN TÀI
Quận Cam có Hội thiệt bất hủ
Đám ma nào cũng phủ quan tài
Việt gian, người bệnh, con lai
Tất tật gọi đến các ngài, là đi !
Cũng lễ nghi rất ư quân cách
Đã học trường “Lãng Nhách” năm xưa
Pông-sô thay cái áo mưa
Sùm sụp đầu đội, trình thưa chủ nhà.
Rằng đáng lẽ “anh hùng chết trận”
Đã liều mình Tổ quốc hi sinh
Thì toàn dân mới tôn vinh
Cờ vàng ba sọc trên mình áo quan
Nhưng thôi nay Việt “kiều” hải ngoại
Những rườm rà xính xái bỏ đi
Quan tài phủ tuốt, văng tê
Việt gian, Việt bệnh, Việt lê tuổi già.”
Lúc an táng, lá cờ gấp lại
Trao chủ nhà, bà hãy cất đi
Chụp hình, đăng báo, T.V.
Chồng tôi công lớn, chết vì Quốc gia.
Ôi hội hè, đám đình, hè hội
Chẳng hiểu chi đã vội làm càn
Phải ai cũng được cờ vàng
Vong thân vị quốc, áo quan phủ cờ ?
Rõ thật ú ớ lơ mơ
Cờ buồn, cờ tủi, lá cờ đớn đau
Phủ bừa có hiểu gì đâu !
Mấy thằng bán nước phủ nhầu rõ sang!
Ngu si nghĩ quá vẻ vang!
Cẩu Cao mai mốt nó sang - Phủ cờ
Ráo sư Vinh, thứ lơ mơ
Được một chuyện “lớn” phủ cờ búa xua!!!
Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ
Lính Lê Dương
Quân đội Nhân Dân
Xưa đầu nón cối, chân dép râu
Núi đỏ, rừng xanh sống quá rầu
Vài bữa cơm khoai, vài bữa sắn
Muỗi độc ngã nước chốn rừng sâu!
Xưa mỗi đêm phải ngồi học tập
Nào là Kác-mác với Ăng-ghen
Cải cách ruộng đất thì khuôn rập
Như vẹt bắt chước nước đàn anh!
Xưa tưởng quá oai đồ đại cán
Bây giờ mặc vét kiểu Tây phương
Xưa nón tai bèo trùm quá trán
Giờ đầu láng coóng giống Lê dương!
Khi xưa đêm tối lùng mèo chó
Du kích quanh làng, bắn nhậu chơi
Bây giờ sì sụp hang Pắc Pó
Hô-theo sang sẵn gái làng chơi!
Cái cốt quê mùa không gột được!
Dù nay giầu có lắm đô-la
Đánh thuê rốt cuộc là chỉ rước
Quân Tàu xâm lược phá nước ta!
Bút Xuân Trần đình Ngọc
TRIỆU LỜI NGUYỀN RỦA
Đêm mười chín, “bác” thực thà không ngủ!
Hồn dân oan đang khiếu kiện khắp nơi
Nông thị Xuân giẫy đành đạch kêu trời
Tăng tuyết Minh ngồi chửi Hồ lẩm bẩm!
Đêm mười chín, “bác” điên khùng, lẩm cẩm
Nào oan hồn chục ngàn Huế, Mậu Thân
Cải cách Ruộng tô, nửa triệu nông dân
Sáu ngàn chẵn, Quỳnh Lưu một biển máu!
Sinh Bắc tử Nam, Trường Sơn đau đáu
“Bác” xua quân để cưỡng chiếm miền Nam
Ba mươi tháng tư, lính “bác”: vội vàng
Vào vơ vét đem về tầu chở khẳm!
Đánh tư sản, bản án ra rất nặng
Tịch thu nhà, tài sản lẫn đất đai
Đảng viên “bác” gồm toàn lũ vô tài
Khéo ăn cướp, khéo dọa nạt, khủng bố!
Vô liêm sỉ, không hề biết xấu hổ!
Vòi dân tiền từ điếu thuốc mà đi
Chị bồng con đi kinh tế tức thì!
Còn anh chồng vào trại tù cải tạo!
Hoàng liên Sơn, Bù gia mập, Suối Máu
Cả Cổng Trời, Đầm Đùn với Chi nê
Biết là đi nhưng không chắc trở về
Sốt rét rừng, kiết lị là chầu tổ!
Đêm mười chín, “bác” lo buồn, sầu khổ!
Mười triệu người đòi mạng “bác” không tha
Nông thị Xuân, day tay mím miệng la:
“Hỡi Hồ tặc, con cáo già, phải chết!”
Bảy chín năm “bác” sống như rắn tết
Như loài chồn, loài cáo, quỉ yêu tinh
Đêm nay đây, hồn đòi mạng, thất kinh
“Bác” phải xuống đáy A tì. địa ngục!
Một tay “bác” gieo triệu điều ô nhục
Làm nước Việt ngày càng nát như tương
Tháng ngàn dân chết, tai nạn trên đường
Dân bị “lột” khi phải vào bệnh viện!
Đêm mười chín, tháng năm, ngày “bác” hiện
Quỉ nhập tràng để đày đoạ Việt Nam
Quan Cộng giờ toàn là những tham quan
Chúng tham nhũng, chúng mặt trơ mày đá!
Đêm mười chín, Việt gian Hồ hủ hóa
Chính Hồ và bọn Ngụy bán nước Nam
Đất biển dâng, chịu ô nhục vô vàn
Nước Việt Nam, Hồ dày đạp tan nát!
Ta đứng lên đuổi Cộng Hồ gian ác!
Quyết giành được quyền sống của toàn dân
Quyết Tự do, Dân chủ với Đa nguyên
Quyết Hạnh phúc, Nhân quyền và No ấm!
Đêm mười chín, Hồ âu lo, lẩm bẩm
Cả cuộc đời là cát bụi, xú danh
Bởi sinh thời Hồ tàn ác hôi tanh
Nên chết rồi còn triệu lời nguyền rủa!!!
Ngày 19-5-1978
Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC