Chúc Tết Muộn

*Xuân Vũ Trần Đình Ngọc

Vẫn còn hơn không, phải không quý bạn?esn

Thực ra, bài này đã lên nhiều báo giấy và Net nhưng vì vietnamexodus.org, bài vở quá phong phú nên bữa nay mới vào được. Ở Việt Nam khi xưa, trong suốt tháng giêng (là tháng ăn chơi!) bạn bè gặp nhau vẫn còn chúc Tết, vạn sự như ý, hanh thông, may mắn. Nhưng không phải lời chúc nào cũng giống lời chúc nào. Gặp một thanh nam, ta chúc khác một thanh nữ. Gặp một cụ bà ta chúc khác một cụ ông. Có nghĩa người chúc phải tuỳ theo địa vị, chức nghiệp, lòng mong mỏi của người được chúc mà chúc cho trúng ý thì mới “có điểm” dù điểm đây chẳng ăn cái giải gì.

Nói khác đi là phải tuỳ theo tâm lý con người mà chúc. Gặp bác sĩ mà chúc cho thiên hạ khoẻ mạnh, sống lâu, giầu bền thì chắc ông ta không ưng. Khoẻ mạnh, sống lâu, tức ít bệnh tật thì ông bán phòng mạch đi ăn sao?

Cũng vậy, khi chúng ta chúc ông Tưởng Thú Nguyễn tấn Dũng và bộ hạ của ổng thì ta phải chúc làm sao cho ông hạp ý mới được. Đám cỏ đuôi chó ở hải ngoại thì chúc Tưởng Thú là số zách rồi, dám quỳ và dùng lưỡi mà liếm gót giầy nữa. Còn chúng ta? Tại hạ xin thay mặt cho chính tại hạ và mấy trự thân hữu chúc ông Tưởng Thú họ Nguyễn ở Cà Mau như sau:

Chúc Tết Tưởng Thú Cà Mau


Chúc Tưởng Thú một năm thật mạnh giỏi!

Bồ nhí nhiều, tiền bạc chứa đầy kho

Nhốt nhiều dân trong những cái Hoả Lò

Như Hà Nội Hilton, ngàn nơi khác...



Chính Tưởng Thú chủ trương phải thật ác

Phải ngu dân cho dễ trị, dễ sai

Cho Nhân dân chỉ nhìn thấy cái oai

của đảng, bác và tiền trên tất cả!



Chính Tưởng Thú đối với Tàu, mới đã

Dâng Hoàng, Trường, nay dâng cả Việt Nam

Đuổi lên rừng tất cả bọn Ố nàm

Nhường Hà Nội, Hải Phòng cho Nguỵ Hán!



Chúng đổ sang vài chục triệu không cản

Chúng mua nhà, lấy vợ với sinh con

Nước Việt Nam dăm năm nữa chỉ còn

cái tên gọi nhưng chủ quyền Ngụy Hán!



Chúc Tưởng Thú và Việt gian Ác đảng

Cướp thực nhiều nhà đất của tư nhân

của chùa chiền, của giáo xứ, bần dân

Xây dựng nên trăm ngàn Tư bản Đỏ!



Là Thái Thú ông cũng cần phải có

Cái lưỡi mềm để nịnh những con trời

Chúc ông không thể đứng thẳng làm người

Mà quỳ gối lậy lục sao cho nhuyễn!



Chúc mua thêm vài trăm ngàn roi điện

để công an quất xuống đám dân nghèo

Họ biểu tình đòi quần đảo, eo sèo

Làm ngứa mắt thiên triều cùng đại sứ!



Chúc ông xây “lăng bác” cho thật bự

Dăm sư đoàn canh gác suốt ngày đêm

Kẻo người dân đem phân cứt trát lên

Thì hết thiêng mả mồ tiên sư bác!



Chúc thu mua lúa gạo cho thật ác

Để nông dân cạn kiệt hết lúa ăn

Sống không được thì cứ chết nhăn răng

Con, cháu ngu, không được học chi hết!



Giáo dục, ngành Y cứ cho thật bết

Chỉ có con cán bộ được học thôi

Cho chúng đi Anh, Mỹ, Pháp...học rồi

Về cai trị kiểu cha truyền con nối!



Chúc cả nước người người quen nói dối

Quen đi chôm, đi thuổng như mới đây

Siêu thị Nhật, thế giới biết, mặt trây

PCI đòi tiền hai triệu rưởi!



Bộ Chính Trị xin chúc cho mềm lưỡi

để liếm trôn Ngụy Hán, bán giang san

Năm trăm tên Quốc hại cứ an tâm

Nước Việt Nam đã vào tay Nguỵ Hán!



Chúc chế xuất và doanh thương, buôn bán

Cứ làm điêu, con tôm cõng cái đinh (1)

Nước mắm phân u-rê khỏi có ninh

Rượu thuốc rầy đàn ông càng cao hứng!



Chúc các bé mười, mười hai sớm rựng

Đứng cởi truồng cho Hàn, Mã lựa thê

Của cho đi thì đô lại lấy về

dâng đảng bác rất nhẹ nhàng, êm ái!



Chuyện kể đây, nói ra ai cũng hãi

Xin bớt lụt ở Hà Lội, Sàigòn

Xây khá nhiều nhà tiêu, tiểu con con

Kẻo cả nước đái đường, coi xệ lắm!



Chúc Tưởng Thú đậy kỹ ngàn hũ mắm

của truyền thông báo chí nước Việt Nam

Cái kiểu gì lại cứ muốn ăn gian

“Cut and paste” rõ ràng là gian dối! (2)



Chỉ cốt sao đăng nguồn tin có lợi

Dù bẻ queo, dù trơ trẽn, lưu manh

Nên truyền thông cả nước đã đạt thành

Giải quán quân về ăn gian nói dối!!!



Tết Kỷ Sửu 2009

Xuân Vũ Trần Đình Ngọc



(1) Tôm xuất cảng sang Nhật, có một chuyến, cài 1 cái đinh 3 vào lưng mỗi con tôm để cân cho nặng. Nhật phát giác, trả lại hết. Nước mắm pha phân u-rê cho cao độ đạm, rượu pha thuốc giết rầy cho nặng độ, nhiều người đã chết vì rượu.

(2) Cắt, dán: bỏ tin xấu không có lợi cho chế độ, chỉ loan tin tốt; không trung thực, gian dối.


Sĩ Phu Tộc Việt


Sĩ phu Việt Nam là cái đầu của cả nước, là giới chỉ huy, giới trí thức, hơn 30 nằm nay nằm ngủ, được vài anh chị Nguỵ Dân chủ nhảy ra làm trò hề bịp bợm, làm thằng phỗng cho Việt gian Cộng sản đánh phá Cộng đồng tị nạn cộng sản VN hải ngoại. Bài sau đây để tặng các anh chị sĩ phu trong nước và hải ngoại. Hai bài kế là chúc bọn Cỏ đuôi chó, bọn vô liêm sỉ liếm trôn Việt gian Cộng Sản, quên hết cha mẹ và gia đình khi xưa được người Mỹ cưu mang cho vào định cư ở Mỹ coi như một hạnh phúc không gì có thể so sánh, nay chúng quên hết:


Chúc Tết Sĩ Phu Việt Nam


Đầu năm kính chúc chư huynh, đệ

May mắn, hanh thông, rất phát tài

Xin thức dậy đi đừng ngủ nữa!

Quân, dân đang bước, đếm một hai!



Kẻ thù đang ngồi ngay Hà Nội!

Chúng chiếm xong rồi đất nước ta

Mà sao sĩ phu hèn quá vậy

Ngồi im, câm miệng, nhục ông cha!



Hay là còn tham tiền hưu trí?

Đảng cho vài triệu/tháng ăn chơi

Hay là còn ham chân Chính uỷ

Chút hư danh ấy cũng ưng rồi!



Hay nghĩ Tàu sang thì cũng vậy

Việt Nam muôn thuở độc lập đâu?

Chúng nắm quyền, ta không bị gậy

Thế là êm, là cũng vểnh râu!



Hỡi sĩ phu, cái nhục vong quốc!

Biết bao giờ trả đặng cho xong

Mất quần đảo, nay thì mất nước

Rồi đời chắt chút cũng lưu vong!



Hãy đứng lên, sĩ phu tộc Việt!

Lấy lại quyền dân với cõi bờ

Xứng tài trai những trang anh kiệt

Con vua Hùng, hoàng hậu Âu Cơ!


Tết Kỷ Sửu 2009

Xuân Vũ Trần Đình Ngọc


Chúc Tết Cỏ Đuôi Chó


Hãy ráng lòn trôn bọn dã man

Giặc Hồ đang bán cả giang san

Ráng mà thi hành ngon Nghị quyết

Luồn sâu, trèo tới mới vẻ vang!



Hãy cố tạo ra những Vaala

Những tên ngu dốt liếm trôn tà

Quên tuốt giặc Hồ tên giết mướn

Là thằng đầy tớ của Tàu-Nga



Hãy phá bằng trăm thủ đoạn cùi

Xứ này không có sẵn dùi cui

Thì dùng ly kế, dùng tiền bạc

Mật nhử nhặng ruồi, những đứa đui!



Nước Việt xuống tận cùng hố thẳm

Là bởi giặc Hồ, lũ Việt gian

Là bởi bọn người cò đuôi chó

Ngàn năm bia miệng, chớ than van!



Va-La Vỡ Mặt




Bọn Vaala phen này vỡ mặt

Nghệ thuật bay là đám chồn hôi

Nịnh thằng Hồ Chí tệ tồi

Tội đồ dân tộc, đời đời xú danh!



Đứa con gái quần sì-líp đỏ

Ngay dưới mông thêu nổi sao vàng

Chính là nghệ thuật cao sang

Chúng bay thờ phượng bày hàng nghệ nhân!



Nhắc bay nhớ Ruộng tô Cải Cách

Việt gian Hồ giết cả triệu dân

Trăm ngàn mẫu ruộng cướp dần

Thi hành chính sách cùng bần nhân dân!



Tết Mậu Thân chôn người vô tội

Hàng chục ngàn, đẩy vội hố nông

Hồ cùng bọn cướp Duẩn, Đồng

Giết người man rợ tâng công Mao triều!



Xua quân vào miền Nam cưỡng chiếm

Mười triệu người Hồ hiến Diêm vương

Của dân ních chặt vào rương

Một phường ăn cướp không thương dân nghèo!



Hồ một tên tội đồ, trộm cướp

Cớ sao bay mù chẳng nhìn ra?

Dốt ngu cái bọn Vaala

Phen này trùm váy các bà đánh cho!



Từ nay bay hết giở trò!


Khi xưa, ông Hồ chí Minh và bọn thuộc hạ, trong thời kháng chiến chống Pháp, để lừa mị người dân Việt, lúc nào cũng chửi đế quốc Pháp là thực dân, phong kiến, quan liêu, đục khoét, tham nhũng, đè đầu cưỡi cổ dân, nhũng nhiễu, tham tàn, hủ hoá...không còn thiếu danh từ xấu xa nào bọn chúng không dùng để thoá mạ những kẻ hút máu hút mủ dân, coi như đó là cái tội xấu xa nhất mà những kẻ gây ra chính là Việt gian, phản động phải bị xử tử hình ngay lập tức.

Nhưng sau Hiệp Định Genève (20-7-1954) đất nước chia hai, Việt gian CS được quốc tế chia cho miền Bắc để cai trị thì bao nhiêu những cái hủ lậu, đè đầu cỡi cổ dân khi xưa do Pháp thực dân bà những kẻ theo chúng áp dụng để hút máu hút mủ dân nay lại được chính Hồ và đồng bọn đem ra thi hành, không thiếu một chi tiết nhỏ, ngay cả danh xưng “quan” cách mạng cũng được dùng triệt để đối với những kẻ xưa kia khố rách áo ôm, cà lơ thất thểu chỉ là du đãng đứng bến hay vô học sống như bọn cặn bã xã hội, nay được dịp chó nhảy bàn độc, được Vẹm trao cho những chức vụ lớn lao trong guồng máy hành chánh của chúng. Hãy coi thử vài trường hợp như Tổng bí thư Đỗ Mười, trước khi theo lên chiến khu y là một kẻ thiến heo dạo, Lê đức Anh, một cai phu đồn điền cực kỳ hung ác cho Tây để lấy lòng Tây, Hồ chí Minh chỉ là một tên bồi tầu bất d9a82c chí vì không được Pháp thu nhận vào học trường thuộc địa ra làm quan cho Pháp, sinh ta phẫn chí đi theo làm tôi tớ cho Liên Xô để kiếm miếng sống. Nhiều tên khác cũng tương tự nên chúng rất ghét những người thẳng thắn, đôn hậu, lương thiện, có học hoặc làm giầu do cha mẹ để lại hay lương thiện.

Ở đây chỉ nêu ra hoàn cảnh nghèo đói của đa phần 85 triệu đồng bào trong nước, ngày Tết đến không có đồng bánh tét, nồi thịt kho, dưa giá cho con nhưng vẫn phải lo quà cáp biếu xén bọn chủ tịch xã, thôn, công an khu vực...nếu không bị bọn chúng hành cũng chết. Bài thơ sau đây kể cái hoạ ngàn đời đó khi người dân sống dưới chế độ toàn trị của Vẹm:



Mong Tết Đến: Đôi lời với cán bộ



Mong tết đến - Anh mong mau đến

Tôi nghèo mạt, tết chỉ nghèo thêm

Bao thư bồi dưỡng đưa liền

Không bao thư ấy là phiền tối đa!


Anh mong tết - Vợ con no đủ

Tôi nghèo nàn lủ khủ vại giưa

Vắt giò lên cổ chạy bừa

Đâu tiền trả nợ, đâu mua nhang đèn?


Mong tết đến, anh dư bổng lộc

Tiền vào nhiều anh hốt thỏa thuê

Dân nghèo nhìn tết ê chề

Đàn con đói rách não nề mái tranh!


Chạy xe ôm, tôi không đủ sống

Chị láng giềng ổ điếm bán thân

Đứa con bị bệnh tâm thần

Dở sống, dở chết mười phần muốn điên!


Anh bức xúc chúc mừng tết đến

Dân nghèo tôi mặt mếu, nín khe

Phát thanh loa vẫn rè rè:

“Tiến lên xã nghĩa hãy nghe bác Hồ!”


Anh bức xúc - Anh mong tết lắm

Cha con tôi đi ngắm cũng no

Có đâu thịt lợn, thịt bò

Bo bo ăn độn, mắm kho cải vườn!


Tết chi! Tết kẻ cùng đường!

(tđn)

Dù biếu xén, quà cáp đãi đằng như thế, vợ chồng con cái phải nhịn mà biếu chúng để mua sự bình an kẻo chúng vu oan giá hoạ là phản động thì chỉ có nước ngồi tù. Ngồi tù không chưa yên, chúng còn tìm cách bỏ đói, không cho ăn, không cho uống nhưng vẫn bắt lao động khổ sai khiến nhiều anh em tù đã bỏ thây trong các trại tù ở 3 miền Nam, Trung, Bắc!.

Không phải đóng thuế là xong. Những bọn Việt gian CS này cấu kết với nhau từ trung ương đến địa phương, ra sức cướp hết đất đai, nhà cửa, ruộng vườn của dân chúng, nhiều người không còn một chút gì trong tay để nuôi gia đình. Họ rủ nhau đi kiện, từng đoàn, từng lũ cả ngàn người nhưng chúng không bao giờ giải quyết hay trả lại đất đai cho dân. Chúng mặt trơ mày đá, vô liêm sỉ, mặc cho dân chúng thoá mạ ngày đêm từ tên Tổng Bí thư Nông đứt Mạch, xuống đến Nguyễn minh Triết, chủ tịch và Nguyễn tấn Dũng, Thủ tướng. Chúng an nhiên tự tại trên nỗi đau của người dân mất nhà. Cướp chính là chủ trương của chúng từ hồi Hồ dâm tặc (chữ của Đại tá VC Phạm quế Dương) còn sống.


DÂN OAN KHIẾU KIỆN



Ai cũng hiểu ở đâu áp bức

Là tức thì có đấu tranh ngay

Vườn Mai Xuân Thưởng đêm ngày *

Dân oan khiếu kiện vì bay mất nhà!


Mất nhà, đất, ruộng vườn canh tác

Vô đường cùng chẳng khác diệt sinh

Phá tan mái ấm gia đình

Vợ chồng con cái điêu linh cùng đường!


Cả ngàn dân vô cùng căm phẫn

Đớn đau thay cái phận dân đen

Một đoàn tham nhũng lem nhem

Sáp vô quyết giật đã thèm bấy nay!


Làm cách mạng là làm đổi mới

Diệt bất công tiến tới công bằng

Miệng mồm “cách mạng” thật hăng

Nhưng dân đau khổ không bằng thực dân!*


Bọn Phát xít chúng thật man dã

Chúng giết người, máu lạnh Hít - le

Nhưng thường chúng vẫn chở che

yêu thương giống Đức vỗ về, bao dung.


Cộng sản Việt còn hơn một bực

Cứ người Việt hậm hực đâm lưng

Qua bao kinh nghiệm đã từng

“Bất công diệt hết” chỉ trưng cái mồm!


Máu người Việt đổ hoài, đổ mãi!

Bao đau thương oán vọng khắp nơi

Người ơi! Xin hãy thương người

Hùm không ăn thịt - Thế người nỡ sao?


Xú danh bia miệng ngàn sau!


* Nhiều thức giả cho rằng dân Việt

64 năm nay khổ hơn chó, khổ hơn dưới thời thực dân

Pháp và Phát xít Nhật rất nhiều. Hùm không ăn

thịt hùm nhưng chúng vẫn ăn thịt người.


Văn nghệ của Vẹm là Văn nghệ chỉ huy, y như kinh tế chỉ huy. Chúng cho viết cái gì được viết cái đó, không có quyền sáng tạo. Gần một thế kỷ, bọn văn nghệ sĩ gia nô như Tố Hữu, Xuân Diệu, Chế lan Viên, Hữu Loan, Trần đình Thi, Hoàng Cầm, Bùi ngọc Tấn v.v...chỉ được viết ra những gì đảng bảo viết. Hơn 700 tờ báo hiện nay ở trong nước cũng phải nhắm lề bên phải, chệch hướng là ở tù, có khi bị thủ tiêu. Văn nghệ ấy không phục vụ con người mà chỉ phục vụ đảng cướp. Nguyễn ngọc Tư viết Cánh đồng bất tận để nói lên cái nghèo khổ của vùng Cà Mau ngày nay. Xưa kia, hồi Việt Nam Cộng Hoà, Cà Mau trù phú và đầy tôm cá, thóc lúa, nay nghèo mạt, đói khổ. Xen vào cảnh dở sống dở chết đó là hai cha mẹ của nhân vật “tôi” trong truyện, mẹ của thị thì mê thằng bán vải và mê dâm, đi theo hắn. Cha của thị thì dâm ô quá mức và cũng vì muốn trả thù đàn bà, ngủ lung tung với nhiều phụ nữ xuống thuyền kiếm bữa ăn, chỗ ngủ. Ngay như thị đến cuối truyện cũng bị bọn con trai hiếp dâm, thằng em thì mê một người đàn bà đáng tuổi chị nó, có nghĩa toàn câu chuyện là một kể lể về dục tình và đói khổ, hoàn toàn khác hẳn truyền thống dân Việt và người Nam bộ, trọng luân lý, đạo đức và có đời sống an bình ít nhất là trên phương diện tâm lý.

Hết cách viết nên phải tạo ra những nhân vật dâm đãng cũng y như trong truyện “Bóng Đè” của Đỗ hoàng Diệu, nằm mê nhiều lần thấy cha chồng người Tàu về hiếp dâm, sung sướng khoái lạc với cái cảnh loạn luân đó. Truyện phóng ra cho nhiều người đọc, sang cả hải ngoại, một số văn nô trong nước và cả ở hải ngoại, đần độn và bệnh hoạn, xúm xít vào khen lấy khen để. Thực là cái nhục cho đất nước có hàng ngàn năm văn học, văn hiến. Vậy mà những hũ mắm cóc đó, theo lệnh thủ trưởng Vẹm, cứ phải đưa lên mà khen, mà ngửi. Bài thơ sau đây trả lời phần nào cho Nguyễn ngọc Tư biết, cái nghèo đói, bi phẫn của người dân Cà Mau là từ đâu? Trong truyện, Nguyễn ngọc Tư cũng tả, người đàn bà là tình nhân của ba chị phải hối lộ với bọn cán bộ vgcs bằng cách ngủ với chúng để chúng không giết hết đàn vịt của ba chị. Sa đoạ, nhũng nhiễu dân và dâm ô đến cùng cực.


ĐÓI NGHÈO BẤT TẬN



Gửi chị Nguyễn ngọc Tư và đồng bào miền Nam.


Tôi đọc chị, Truyện “Cánh đồng bất tận”

Mà tưởng rằng truyện ở mãi đâu đâu

Đọc kĩ thêm mới biết ở Cà Mau

Nơi xưa vốn phì nhiêu, đầy tôm cá!


Người nông dân miền Nam có tất cả

Lúa đầy bồ, no ấm, sống thảnh thơi

Li xây chừng, cà phê mỗi buổi mơi

Xị rượu với bạn bè, hoàng hôn xuống!


Giàu không giàu, nhưng trông vào đồng ruộng

Cũng dư ăn, con cái gửi Sàigòn

Cho đi học, học đến hết phổ thông

Về giúp đỡ gia đình nghề ruộng rẫy!


Tình xóm làng như gió nồm hây hẩy

Tình bà con nương tựa lúc ốm đau

Cùng một dàn bầu bí biết thương nhau

Người Nam nói thế nào là sống thế!


Băm mốt năm lâu như vài thế kỉ

Bởi ông Hồ xua quân chiếm miền Nam

Bao ruộng đồng cán bộ chiếm tan hoang

Dân miền Nam bây giờ tuyệt đường sống!


“Đồng” cháy khô - “Hồ” cạn như gò đống

Cá, tôm, cua chẳng còn lấy một con

Vợ nhìn chồng, ông nhìn cháu héo hon

Miền trù phú - Nay đói nghèo bất tận!


Chị và Điền thiên thu ôm mối hận *

Vừa đói nghèo, vừa dốt nát, tự mô?

Chị hãy nhìn lên bức ảnh ông Hồ

Lời giải đáp rõ ràng từ nơi ấy!


Nước Việt nay đã hoàn toàn nát bấy!

Bởi Mác-Lê, Xã nghĩa, bởi đảng viên

Chỉ một đường ra khỏi cảnh truân chuyên

Là phá đổ cường quyền đầy hung ác!


Chị và Điền, cùng chúng tôi gánh vác

Quyết giải thể bọn cướp nước tham tàn

Gieo Nhân quyền, Dân chủ khắp Việt Nam

Để toàn dân được hưởng đời sống mới!


Hãy tiến lên! Quốc hồn đang trông đợi!


16-7-2006

GS Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC

*Tác giả và Điền, em trai, nhân vật trong

“Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư.


Tất cả những đau khổ, tàn phá, tinh thần cũng như vật chất, giết chóc, tàn phế, nghèo đói, nô lệ và đến nay nước đã mất vào tay Tàu phù đều do một tay Hồ chí Mén và đồng bọn gây ra. Y phải đền tội trước toà án La Haye quốc tế và trước Dân tộc. Thủ hạ của y cũng phải đền tội như y, như Saddam Hussein, bị treo cổ ở Iraq. Bài thơ sau đây là lời thú tội của y.


HỒN KÁC-MÁC, XÁC ĐAO PHỦ



LỜI HỒN MA TẠI LĂNG BA GÓC

HÀNỘI:


1- Chính ta Hồ, suốt đời thờ Kác-Mác

Bởi ta nhờ Kác-Mác mới vinh thân

Người Việt Nam, dù bạn hữu xa gần

Ta giết hết nếu không cùng chính kiến!



2- Vốn sát nhân, ta xuất đầu lộ diện

kể từ ngày đảng Cộng sản Đông Dương

Núp theo Nga và Trung cộng Bắc phương

Ta quét sạch bọn Quốc gia theo Mỹ



3- Trong thâm tâm từ sinh ra, ta chỉ

Vẫn một lòng thờ phụng Mác-Lê-Mao

Mặc người Việt, dù đói khổ thế nào

Ta ép buộc cùng tiến lên Xã nghĩa!



4- Dối tuổi trẻ, thiên đường ta đã phịa

Ta muốn sao cho thế giới đại đồng

Một ngày nào, vô sản khắp tây đông

Là thỏa nguyện chí bình sinh ta đó!



5- Dù con người, xuống ngang hàng trâu, chó

Bởi Nhân quyền chẳng là cái chi chi

Không Tự do, không Dân chủ, được đi

Ta đao phủ, để độc tôn ta mãi!



6- Dù dâng đất và dâng ngàn lãnh hải

Vẫn được đi, ta có chỗ chống lưng

Đảng của ta mừng chiến thắng tưng bừng

Dù dân Việt sống thua loài cầm thú!



7- Mác-Lê-Mao những ông thầy bất hủ!

Chính các Ngài là Thượng Đế của ta

Đánh te tua bọn Mỹ-Ngụy gian tà

Vô sản thắng, vô sản đại đại thắng!



8- Công an trị, ta độc tài, đã hẳn

Triệu giết lầm hơn bỏ sót một tên

Chính thể ta, bay đừng có kêu rên

Ta giết hết, ta bỏ tù ráo hết!



9- Chỉ dăm năm làm Cải Cách Ruộng Đất

Địa, phú nông, ta giết nửa triệu người!

Huế, Mậu Thân, hơn chục ngàn cuộc đời

Dù dân thường ta cũng moi gan ráo!



10- Bay phản động! Bay toàn quân bố láo!

Ta đã thề giết hết bọn Quốc gia

Nước Việt Nam, ta dâng, bán Tàu-Nga

Thành một tỉnh Chủ tịch Mao xếnh xáng!


Ta đã quyết, ta thách bay ngăn cản???!!!


Ghi âm và chép lại đúng:

Tại Lăng Ba góc, Hà Nội ngày 19-5-2007

Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC




Bản Cáo Trạng Tạm Thời: Giặc Hồ phá nước và bán nước


Tác giả Bản Cáo trạng chính thức

sẽ là 99% dân Việt tại Quốc nội

và Hải ngoại


Mi có biết, đói nghèo ngu dốt

Không Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền

Là dòng giống Việt ba Miền

Kể từ mi cướp chính quyền mùa Thu!



Mi tự khoe đỉnh cao trí tuệ

Mi đỉnh cao trí tuệ loài heo

Cướp cơm cu Tí, cu Tèo

Nông dân ăn độn, đói nghèo lầm than !



Mi cũng khoe đỉnh cao thế giới

Mi đỉnh cao thế giới loài trâu

Toàn dân khởi nghĩa - Hoạt đầu

cướp công mi lấy, chém đầu Quốc gia!



Mi luôn khoe đỉnh cao trí tuệ

Mi đỉnh cao trí tuệ loài dê

Hồng Phong, bạn, bị đuổi về

Minh Khai, vợ hắn, mi bề ngày đêm!



Vẫn cứ khoe đỉnh cao trí tuệ,

Mi đỉnh cao trí tuệ bò, trâu

Đảng viên Cộng Sản làm giầu

Người dân nghèo mạt, ngóc đầu chẳng lên!



Mắt đui mù nhưng khoe trí tuệ

Mi đỉnh cao một lũ sát nhân

Vợ mi là Nông thị Xuân

Lệnh ra một búa vì Xuân càm ràm!



Toàn dốt đần nhưng khoe trí tuệ

Mi đỉnh cao trí tuệ loài dơi

Tám mươi triệu lẻ con người

Căm thù Cộng Đỏ một đời Tam vô!



Mi chủ trương tiêu diệt Tôn giáo

Chúa, Phật quăng vào ráo chuồng heo!

Nhà tu mi khện trăm hèo

Bỏ tù mười lệnh, đói meo chết dần!*



Mi chủ trương người dân câm miệng

Dù bạo tàn, chuyên chế, độc tài

Giết người, mười triệu cuộc đời


Căm hờn, thán oán vòm trời sục sôi !



Có thấy không, gia đình mi phá !

Không mẹ cha, bỏ cả ông bà

Mẹ cha đấu tố thực thà

Ông bà tiên tổ thua xa Mác - Hồ !



Mi chủ trương con người dối trá

Mi tập tành cả nước đảo điên

Nhiễu dân, đĩ diếm, cửa quyền

Công an trù dập triền miên đoạ đày !



Mi toàn trị sáu lăm năm đủ *

Kể từ ngày mi cướp chính quyền

Dân càng nghèo mạt, ba miền

Một trong mười nước nghèo, kiêm giật lùi !



Mi khăng khăng đỉnh cao trí tuệ,

Mi đỉnh cao trí tuệ loài voi

Mi coi trí thức...phân dòi,

Phú nông, địa chủ, mi coi kẻ thù !



Mi thấy không, toàn dân thù Cộng?

Chỉ mến yêu Dân chủ, Tự Do,

Người tài đức được bầu cho

Lo cho dân nước sao cho phú cường!



Chính xác là đần ngu, tồi tệ,

Mi hậu thân xác của loài chồn

Ba mươi năm lẻ chưa chôn,

Hà thành tử khí nực nồng, thối tha !



Thằng giặc Hồ tội đồ dân tộc

Mười triệu người mi giết ngon ơ!

Tàu-Nga mi đội đầu thờ

Hoàng-Trường, Bản Giốc lệ mờ Nam Quan!


Xuân Vũ Trần Đình Ngọc



* 1 lệnh là 3 năm tù. * từ 1945