Hiện tình Luật Pháp tại Việt-Nam
Trà Mi pv. Ls. Hiệp-Lâm
Năm hết Tết đến cũng là lúc để mọi người điểm lại tình hình của năm cũ để hướng tới những cải thiện trong năm mới. Dịp này, mời quý vị cùng Trà Mi nhìn lại những điểm đáng chú ý của nền luật pháp Việt Nam trong năm Mậu Tý 2008, qua cuộc hội luận với hai chuyên gia lão thành là luật sư Trần Lâm ở Hải Phòng và luật sư Trần Thanh Hiệp từ Pháp.
Luật sư Lâm là người có kinh nghiệm lâu năm trong ngành luật pháp trong nước qua nhiều vai trò khác nhau từ Chánh án toà án nhân dân tối cao đến luật sư. Còn luật sư Hiệp, mấy mươi năm hành nghề luật sư trong và ngoài nước tại Toà Thượng thẩm Sài Gòn và Pháp, là người thường xuyên theo dõi và có nhiều bài viết về tình hình luật pháp VN. Trước tiên, Ls Lâm nhận xét chung về bức tranh toàn cảnh của nền luật pháp VN trong năm qua:
Luật sư Trần Lâm: Nếu nhìn toàn cảnh thì thấy rằng năm 2008 tình hình kém đi một chút. Nói vậy không có nghĩa là những năm trước tốt rồi đến năm 2008 tình hình xấu đi. Không phải. Tình hình cũng vẫn thế thôi, nhưng cái mức độ xấu đi của năm rồi rõ hơn thêm một chút.
Một nền luật pháp lạm quyền.
Trà Mi: Đó là nhận xét chung của luật sư Trần Lâm. Chúng tôi sẽ hỏi thăm ông thêm chi tiết sau khi đựơc nghe ý kiến của luật sư Trần Thanh Hiệp.
Luật sư Trần Thanh Hiệp: Đúng như là luật sư Trần Lâm vừa mới nêu lên. Nếu mà muốn có một nhận định tổng quát trên cơ sở những quy phạm về pháp trị, về luật nhân quyền thì tôi thấy rằng nền luật pháp Việt Nam có 4 đặc tính.
Thứ nhất, đó là toàn bộ công cụ pháp lý nhằm đàn áp dân chúng để duy trì một bộ máy cai trị tiếm quyền. Tiếm quyền là vì chính quyền hiện thời không được dân chúng tuyển chọn chính thức, mà là một chính quyền tự phong bằng những cuộc bầu cử chuyên chế, "đảng cử dân bầu".
Thứ hai, vì có sự tiếm quyền nên toàn bộ luật pháp ấy là phi chính thống, các quy phạm pháp lý không tạo được sự tự phục, tự nguyện của dân chúng, mà phải dùng bạo lực thông qua bộ máy kèm kẹp gồm công an, toà án, nhà tù của nhà nước để áp dụng.
Thứ ba, vì là một nền luật pháp chỉ nhằm phục vụ quyền lợi của tập đoàn cầm quyền nên đã chà đạp lên quyền lợi của đại đa số dân chúng.
Thứ tư, khi đã tiếm quyền thì nhất định phải lạm quyền. Cho nên đó là một nền luật pháp lạm quyền.
Trà Mi: Thưa ông vừa đưa ra nhận xét về những đặc tính của nền luật pháp Việt Nam. Thế nhưng chủ đề hôm nay tập trung vào những nét đáng chú ý của luật pháp Việt Nam trong năm 2008 mà thôi. Trở lại với chủ đề chính này, thưa luật sư Lâm, trong ánh mắt của người có nhiều trăn trở và mong muốn đóng góp cho nền luật pháp Việt Nam, ông nhìn thấy những vụ việc nào liên quan đến luật pháp đáng chú ý nhất trong năm? Vì sao những sự việc này lại nổi bật? Chúng có ý nghĩa như thế nào và nói lên những gì, thưa ông?
Luật sư Trần Lâm: Năm 2008 bỏ tù cả công an và nhà báo, đuổi một lô những nhà báo tiến bộ. Đấy là một điểm khác và mạnh hơn trước. Hai, hiện nay tình trạng tội phạm tăng hơn những năm trước, chống đối chính quyền nhiều hơn.
Tức là tiêu cực xã hội làm cho vai trò của luật pháp bị lu mờ đi như thế. Thứ ba, có một biểu hiện là muốn cải cách tư pháp, nhưng thực tế không làm nổi. Bởi vì bản thân pháp trị của ta, như ông Hiệp nói, là toàn trị, là của 1 đảng thôi, trong khi pháp luật mà chúng ta du nhập vào là kiểu của chế độ đa đảng, dân chủ của Châu Âu.
Cái chế độ của Châu Âu và cái toàn trị của ta có ăn ý với nhau đâu! Vậy làm sao mà mình cải tiến được tư pháp? Nếu cải tiến tư pháp thì tư pháp phải độc lập, tam quyền phải phân lập. Mình mà cải tiến theo đó thì lại trái với cái chuyên chính, độc tài. Cho nên cứ lúng túng, giữa hình thức và nội dung không bao giờ hoà nhập được với nhau.
Luật pháp VN mâu thuẫn với các Công ước quốc tế về nhân quyền
Luật sư Trần Thanh Hiệp: Không phải đó là sự khác biệt, vì năm 1982, Hà Nội đã công nhận và xin tham gia vào các Công ước quốc tế về nhân quyền. Bây giờ sở dĩ có tình trạng mâu thuẫn ấy không phải là sự mâu thuẫn khách quan, mà chính "độc tài toàn trị tàn dư" không muốn thi hành, tôn trọng những cam kết của mình.
Luật sư Trần Lâm: Một chế độ phải dùng lẽ phải, chân lý, luật pháp để cai trị. Ta dựa vào tư pháp, vào báo chí, vào công an mà bây giờ đã bắt đầu lục vào những chỗ đó rồi. Như thế, mình lại làm hại mình. Bởi vì nếu không làm thế thì nó lại phản ứng mạnh hơn, lại càng nguy ngập hơn. Người ta gọi là "giải pháp bằng thuốc độc pha loãng".
Trà Mi: Thế ý kiến của luật sư Hiệp thì sao? Ông nhìn thấy những bước tiến bộ cũng như những điểm nào cần phải cải thiện hơn nữa trong năm qua, thưa ông?
Luật sư Trần Thanh Hiệp: Theo tôi không thể nào coi là tiến bộ. Tôi nghĩ rằng bây giờ phải cải thiện tình trạng "độc tài toàn trị tàn dư" để Việt Nam bắt đầu đi vào dân chủ, nhân quyền thật sự.
Luật sư Trần Lâm: Chế độ pháp trị và nhân quyền của ta thì trước sau nó vẫn thế, bởi vì nó bị cái gốc như bác nói, là vấn đề toàn trị. Trước kia chưa thật là tốt đẹp, nhưng nay nó lại còn thấp hơn cơ. Ví dụ như việc giáo dân Thái Hà, đáng lẽ phải ngồi bàn thảo với nhau để giải quyết cho tốt đẹp. Đằng này lại đưa ra những hình thức đàn áp. Đàn áp không đựơc lại mang ra xử. Xử rồi bị kháng cáo lùng bùng, làm cho hiện nay giữa dân với chính quyền không đựơc tốt đẹp. Cho nên tôi cho rằng tình hình có thấp đi, chứ tôi không nói là tiến bộ lên đâu.
Trà Mi: Như vậy là cả hai luật sư Lâm và luật sư Hiệp đều cho rằng nền luật pháp của Việt Nam trong năm qua không có những bước tiến bộ, mà chỉ có những điểm cần phải cải thiện hơn nữa. Nhưng dù gì đi nữa trong năm 2008 không có nhân vật bất đồng chính kiến nào bị đem ra xét xử vì vi phạm điều 79 hay 88 như những năm trước. Cho nên có ý kiến cho rằng đây là một tín hiệu tiến bộ đáng mừng cho cái gọi là "luật dân chủ" của Việt Nam.
Luật sư Trần Lâm: Ơ, hiện nay một số người vừa bị bắt, sắp sửa mang ra xử đây này. Hai, ba người mời tôi bào chữa đây này. Năm nay lại có chuyện động trời so với mọi năm là trong thời gian nhất định, 4-5 nơi treo băng, biển, khẩu hiệu đòi đa đảng. Một lúc 7,8,9 người ở khắp 3,4 tỉnh bị bắt và sắp sửa bị đưa ra xử. Người ta đã bị bắt rồi, đã ngồi trong tù 7,8 người rồi. Sao lại bảo là không có ai?
Trà Mi: Cái ý kiến cho rằng có "tín hiệu tiến bộ" trong "luật dân chủ" của Việt Nam là vì suốt năm 2008 không có những phiên toà như của luật sư Lê thị Công Nhân…
Luật sư Trần Lâm: Vâng vâng, không có phiên toà. Đồng ý!
Trà Mi: Nhưng quan điểm của luật sư Lâm cho rằng vẫn không phải là một tín hiệu đáng mừng, phải không ạ? Nghĩa là chưa có phiên toà, nhưng sắp sửa sẽ có.
Luật sư Trần Lâm: Không, không, không tiến bộ!
Trà Mi: Ý kiến của Ls Hiệp?
Luật sư Trần Thanh Hiệp: Trong năm không có những vụ xét xử như vụ của linh mục Nguyễn Văn Lý hay Trương Quốc Huy. Thế nhưng vẫn có những vụ xét xử tuy không áp dụng điều 79, nhưng lại áp dụng điều 258 gọi là "lợi dụng các quyền tự do dân chủ", một cách khác để trừng phạt, đàn áp những hành vi không chấp nhận đường lối cai trị độc đoán của nhà nước. "Lợi dụng quyền tự do dân chủ" thì phải có những quyền tự do dân chủ đã, rồi mới lợi dụng chứ. Đằng này, vì không có những quyền tự do dân chủ, nên người dân mới tranh đấu ôn hoà để đòi có đựơc những quyền ấy. Thì tại sao lại gọi đó là những hành vi "lợi dụng quyền tự do dân chủ"? Truy tố người ta những cái tội không có, mà lại định ra một cách không có cơ sở gì cả.
Trà Mi: Trước những nhận xét không mấy lạc quan như thế. Theo những chuyên gia trong ngành luật lâu năm như luật sư Lâm và luật sư Hiệp, làm cách nào có thể thúc đẩy nền luật pháp Việt Nam công bằng, tiến bộ hơn? Những điều kiện cần và đủ là gì? Nên bắt đầu từ đâu, theo trình tự các bước như thế nào? Trách nhiệm thuộc về ai?
Đầu độc theo nghĩa đen là bí mật cho thuốc độc vào đồ ăn, đồ uống, không khí… nhằm làm tê liệt hoặc giết chết vật chủ với một ý đồ xấu… Đầu độc theo nghĩa bóng là hành vi làm cho nhiễm phải tư tưởng phản nhân, nhiễm phải văn hoá đồi bại, qua đó mà tiêu diệt nhân cách, dần dần tiêu diệt cả thể xác con người, cả nhóm người, thậm chí cả 1 dân tộc.
Theo cả hai nghĩa thì hành vi đầu độc luôn là lỗi cố ý, nó luôn được kẻ thủ ác thực hiện cách lén lút bí mật. Phương tiện mà kẻ thủ ác dùng luôn là thứ độc hại, dễ cất giấu, dễ che giấu. Vật chủ bị hại có thể chết ngay, có thể chết từ từ, nhưng vì không nhận ra, nên gần như không có hành động kháng cự. Ngay cả khi lờ mờ nhận ra, hoặc đã nhận ra, thì cũng khó có biện pháp chống đỡ, khó có bằng chứng tố cáo… Kể cả việc bắt được tận tay, thì kẻ thủ ác vẫn có thể biện minh rằng nó vô ý, không biết tính độc hại, tội sẽ nhẹ hơn nhiều. Vì thế những kẻ tàn ác nhất luôn triệt để sử dụng phương pháp đánh thuốc độc này. Xã hội văn minh thì luôn dành cho nó sự khinh bỉ cũng như việc trừng trị nghiêm khắc… Với điều kiện nạn nhân phải tố cáo trên cơ sở chứng cứ…
1) Vô sản lưu manh rước chủ thuyết cộng sản về đầu độc dân tộc Việt Nam có phải do chọn nhầm chân lý?
Lịch sử đảng CSVN được những người cộng sản viết lên từ trước 1930. Nhưng phải đến khi ông Hồ Chí Minh thoán đoạt ngôi vị chủ tịch đảng, lúc đó đảng CSVN mới phát tác những gì là tàn độc nhất, vô luân nhất của cái học thuyết ngụy nhân bản và phi lý nhất trong lịch sử nhân loại.
Đến hôm nay, không còn ai nghi ngờ nữa. Tự học thuyết CS với bao nhiêu tài lực, vật lực, "trí lực" cũng không đứng vững. Nó đã sụp đổ ngay trong lòng đảng viên CS. Những kẻ thủ ác, chuyên đi đầu độc cũng nhiễm bệnh, từ thủ phạm chúng tự biến mình thành nạn nhân của chính cái học thuyết mà chúng rước về… Thế là rõ ràng! Chủ thuyết CS là một thứ độc dược giết chết hàng trăm triệu người, làm tàn phế nhân cách hàng trăm triệu kẻ khác…
Khởi đầu, 1945, tình hình quốc tế rất rối ren bởi chiến tranh trùm lên chiến tranh. Dân tộc VN trong cảnh nô lệ mấy tầng nô lệ. Phương Tây vừa chiến thắng chủ nghĩa Phát xít, nước Việt đau thương lúc đó gần như bị bỏ ngỏ. Lực lượng quốc gia không hề được nâng đỡ bởi bất cứ tài lực gì của thế giới văn minh. Trong khi đó những người CS với chiêu bài “người cày có ruộng”, “cướp của kẻ giầu chia cho người nghèo”, lại được hỗ trợ nhân lực, vật lực, tài lực từ quốc tế CS… đã tập hợp được lực lượng. Và không chỉ tập hợp lực lượng, người CS còn lừa để cưỡng chiếm quần chúng từ tay lực lượng quốc gia, với chiêu bài thành lập mặt trận yêu nước chung, mời thủ lãnh lực lượng quốc gia đưa quần chúng về tham gia, rồi hạ bệ, ám sát thủ lãnh của người quốc gia để cướp lấy quần chúng…
Khởi điểm của việc đưa chủ nghĩa CS về VN của những kẻ vô sản không liên quan gì đến chân lý… Vì với năng lực cũng như xuất phát điểm của nó, nó không biết và không quan tâm đến chân lý… Mà chỉ đơn thuần là việc chúng sẽ được quốc tế CS lựa chọn đặt lên làm tay sai, làm thừa sai trên mảnh đất VN, thậm chí trong khu vực… Như thế những kẻ vô sản, thất học, du thủ du thực bỗng chốc trở thành kẻ có quyền lực…
2) Đầu độc hệ tư tưởng, làm mất lương tâm, liệt nhân cách, liệt kháng cự, con người nếu không đồng phạm thì cũng không có khả năng chống đối CS:
Phương pháp thủ đoạn nào đã giúp cho người CS có thể chiếm được quần chúng? Có lẽ một người có kiến thức trung bình cũng có thể trả lời: Đó là những thủ đoạn lừa dối, lật lọng đê hèn cùng với bàn tay nhuốm máu được che giấu trong những bộ mặt giả nhân hơi một tí là có thể rơi nước mắt…
Nhưng nếu chỉ thế thôi thì chưa đủ. Cái nền cho các thủ đoạn đê hèn kia thành công là người CS đã đầu độc tư tưởng của cả một dân tộc. Đầu độc cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Lịch sử đã ghi nhận, nó sẵn sàng đầu độc cả đồng chí của nó trong tù để đổ tiếng ác cho chính quyền đương nhiệm, rồi kích động quần chúng mang xương máu mà dâng hiến cho nó…
Nhưng đau thương nhất là người CS đầu độc cả một dân tộc sinh ra nó bằng cách cam tâm làm nô lệ quốc tế CS, rước cái học thuyết CS vô luân về nô dịch tư duy con dân nước Việt. Một cái học thuyết phá sản ngay từ trong lập luận: Học thuyết này khẳng định mâu thuẫn giữa các mặt đối lập là nguồn gốc và động lực của sự phát triển, nhưng lại hướng dẫn xây dựng nhà nước độc tài, chỉ duy nhất có đảng CS. Như thế đương nhiên xã hội của họ mất động lực để phát triển. Không phát triển thì làm sao mà tồn tại? Nó phi lý hiển nhiên như thế, vậy mà Nguyễn Sinh Cung tức Hồ Chí Minh đọc còn chưa hết ý, đã rơi lệ mà nói to lên rằng "Hỡi đồng bào, cái cứu vớt dân tộc chúng ta đây rồi". Như thế đủ biết năng lực và tư cách của tên việt gian Hồ chí Minh.
Quốc tế CS thì đầu độc nhân loại bằng học thuyết ngụy biện, ngụy chân lý, lấy giả làm thật, phủ nhận mọi giá trị hình thành suốt chiều dài lịch sử nhân loại… Tuyên truyền, làm lây nhiễm trên diện rộng tư tưởng, văn hoá đồi bại của nó, gây đau thương cho biết bao nhiêu quốc gia, dân tộc… Với nền dân chủ giả hiệu, với các giá trị vật chất có được do cưỡng đoạt, do vay mượn gian dối... Tay sai quốc tế CS - CSVN đầu độc dân tộc Việt bằng sự tuyên truyền, khoa trương cho cái học thuyết đó, rao giảng về "thiên đường thành trì CNXH" ở Liên Xô, ở Đông Âu. Với quần chúng nhân dân nghèo khó, thiếu hiểu biết lúc đó, đúng là một thiên đường… Ngủ qua một đêm họ được đeo băng đỏ, cầm súng trường… "làm chủ" xã hội.
Từ 1945 đến nay, chủ nghĩa CS đã đầu độc dân tộc VN thế nào??? Cái chủ nghĩa quái đản kia len lỏi trong mọi lĩnh vực. Từ giáo dục đến y tế, hay trong các sinh hoạt cá nhân thường ngày... Thậm chí cả trong giáo lý của các tôn giáo. Tôn giáo từ xưa đến nay vẫn là lĩnh vực tâm linh, không có biên giới, trên mọi dân tộc, trên mọi học thuyết chính trị… Nhưng ở VN khẩu hiệu “đạo pháp, dân tộc, chủ nghĩa xã hội” được sư tay sai CS giăng trước cổng chùa… Hay CS gán vào mồm không ít giáo dân tu sĩ câu cửa miệng: “kính Chúa yêu nước”, trong khi giáo lý Công Giáo dậy phải thờ lậy Chúa, chỉ có các Thánh, Ông bà Tổ tiên thì mới là kính… Người dân phải nói theo một mô thức do CS đặt ra… Có cả một giai đoạn trước khi mở miệng nói bất cứ điều gì ngưòi ta cũng đều bắt đầu bằng: Ơn đảng ơn chính phủ… Trẻ em từ học mẫu giáo đã được dạy: "Ai yêu bác Hồ Chí Minh bằng chúng em nhi đồng?"…
Sau 1975, CS đầu độc tư tưởng trên toàn cõi Việt. Những trí thức dưới chế độ VNCH không khỏi kinh ngạc với những gì CS nói ra mồm một cách ngô nghê… Những kẻ thất học, vừa trong rừng sâu đánh về thành phố, được gá lắp dăm câu ba điều trong học thuyết CS, nói tiếng Việt còn chưa sõi, được phong hàm "giáo sư", sáng trèo lên bục giảng cấp đại học, tối chui vào các lớp bổ túc văn hoá bậc phổ thông để "hoàn thiện kiến thức"… Nhưng chưa hẳn vì CS hết người, mà vì CS chỉ dùng những kẻ như vậy, để đảm bảo "tư tưởng" của nó được sao y bản chính. Để thuốc độc nó reo rắc không bị giảm đi về lượng cũng như về chất, nếu dùng những người có chút hiểu biết còn chút lương tâm…
Hệ thống giáo dục, tuyển dụng nhân sự công quyền của CS không ngần ngại huỵch toẹt ra rằng: Muốn lọt vào bộ máy nhà nước phải có những văn bằng do CS cấp, phải "hồng+chuyên"; dù đã có văn bằng ở nước ngoài vẫn phải "chuẩn hoá" lại, để hợp thức hoá hình thức… Thế là trí thức học ở nước ngoài được đưa vào các trường "Đại học" của CS để tẩy não… Không chỉ thế, nó còn làm cho cả xã hội đi học tại chức… Có những người công việc đang đảm nhiệm là tài xế, là bảo vệ, là trông xe đạp xe máy… cũng đi học tại chức Luật, thậm chí đi học tại chức lý luận chính trị… CS cũng khéo léo để một vài trường hợp thăng tiến được làm "gương", làm mồi nhử… Như bộ trưởng nội vụ đương quyền Trần Anh Tuấn nguyên là một tay lái xe vô học thức. Khi làm lái xe tại thành uỷ Hà Nội vẫn chưa có nổi tấm bằng tốt nghiệp phổ thông theo tiêu chuẩn CS, sau một hồi gá lắp hàm thụ chuyên tu, tại chức ban đêm… mà lên tới bộ trưởng… Thế là tư tưởng của nhiều thanh niên bị đầu độc bởi "giấc mộng đổi đời" bằng cách cập nhật hệ tư tưởng Mác-Lênin và HCM… Họ tự "ăn thuốc độc" mà không hay biết… Tội nghiệp họ, CS dù muốn cũng đâu có nhiều bộ đến thế mà phong bộ trưởng cho hàng triệu thanh niên?
Trong xã hội CS, người ta được rao giảng không cần bất cứ một ý kiến khác biệt nào, mọi thứ đều qui về lãnh tụ CS đỉnh cao trí tuệ, biểu tượng đạo đức, hy sinh cả đời sống gia đình để phục vụ nhân dân… người dân chỉ cần nghe, nói, làm theo những mô thức mà đảng CS sẵn đưa ra… Con người như rơi vào trạng thái bị đánh thuốc, mất tỉnh táo, mất khả năng tư duy độc lập, mất phân tích phán đoán… Mất dần cảm giác, đến mất tri giác, đương nhiên mất khả năng điều khiển chính mình…
Lúc đầu, CS tuyên truyền về một xã hội "Thiên đường" ở đó người ta làm được đến đâu thì làm, nhưng muốn hưởng thụ đến đâu có sức cứ hưởng thụ. Trong chiến tranh CS tuyên truyền về tình đồng chí, về tình giai cấp, về tinh thần quốc tế vô sản, về sự hy sinh vô danh cao cả… cho một quốc gia sắp tiến đến "Thiên đường" đó. Nhưng khi hoà bình nó lại nói rằng: Chúng ta mới đi được những bước đầu tiên của giai đoạn đầu tiên, trên chặng đường đầu tiên của con đường CNXH là tại vì kẻ thù của chúng ta chống phá. Hãy tiếp tục hy sinh cho công cuộc xây dựng CNXH vì tương lai con em chúng ta v.v và v.v… Có hàng triệu người bị "đánh thuốc" bị đầu độc, bị tê liệt cả ý chí lẫ lý trí, cho nên những lập luận lừa bịp thô sơ và phi lý đó vẫn không bị công khai phản đối…
Đến tận hôm nay, truyền hình bồi bút CS còn công chiếu cả một thiên phóng sự về một "nhà sư" Khmer miền tây nam bộ "tích hợp" giáo lý nhà Phật với tư tưởng HCM để thuyết pháp, dạy tăng… Rồi có cả một vị "sư" Khmer mặt còn lông sữa giảng giải cho 85 triệu người dân Việt phải biết ơn "Phật sống" HCM… Rõ ràng CS không bao giờ từ bỏ ý định đầu độc tư tưỏng, đầu độc công luận…
3) Một xã hội suy đồi, hỗn loạn, người ta thản nhiên đầu độc nhau, người dân thì bất khả kháng cự - quan chức CS thì có ranh giới riêng để bảo vệ:
Hôm nay, cả một xã hội suy đồi và hỗn loạn. Bởi bị đầu độc mà ý thức tê liệt, hành vi bại liệt, nhân tính không còn, con người trở thành manh động, nguy hiểm cho chính mình và toàn xã hội… Chỉ vì những câu nói hay những tranh chấp rất vặt vãnh người ta có thể giết nhau… Những người trong chiến tranh được cho là vào sinh ra tử vì nhau… trong hoà bình lại có thể quay ngoắt 180 độ thành kẻ thù của nhau, lập đủ mưu sâu kế độc để hạ nhau vì TIỀN….
Tư bản bất lương nước ngoài vào đầu tư tại Việt Nam sau khi "nộp tô" cho các cá nhân quan chức CS thì mặc sức đầu độc môi trường, gây hại trên diện rộng, đánh thẳng vào sức khoẻ, nòi giống Việt… Ngay cả khi bị bắt quả tang, tư bản nước ngoài vẫn bình chân như vại. CS sẽ "giải quyết êm xuôi" vì tiền. Vụ Vedan là một minh chứng.
Đồ ăn vốn được mọi quốc gia coi rất trọng, vì nó trực tiếp đánh vào sức khoẻ, tính mạng con người… thì ở VN cá, thịt được bảo bằng phân urea; bún, bánh phở… được bảo quản bằng phoocmon ướp xác người; rau hoa quả… được bảo quản bằng các hoá chất mà dư lượng của nó làm con người sinh bệnh nan y… Thuốc chữa bệnh được cấp phép lưu hành theo số tiền về hối lộ chứ không phải tiêu chuẩn khoa học, y lý lâm sàng… Báo chí bồi bút CS mà cũng phải la lên: "Chúng ta đang bị đầu độc"… Nhưng chỉ một hồi là mọi chuyện đâu hoàn đó! Rồi quan chức CS nói cho dân biết những biện pháp rất hợp lý nhưng bất khả dụng: Hãy mua đồ tại những nơi tin tưởng - Phải biết tự bảo vệ mình…
Điều đau đớn nhất là người dân biết, nhưng không có sự lựa chọn nào khác. Quan chức CS thì miễn nhiễm vì chúng có hệ thống cung cấp phân phối riêng, chúng sinh hoạt tại những khu vực an toàn riêng. Bộ máy nhà nước, cơ quan duy nhất có khả năng ngăn chặn được tình trạng này thì được CS dùng vào việc cướp bóc của dân, đàn áp bịt miệng mọi tiếng nói trái ý, đối lập…
Đau đớn hơn nữa là chính những người dân cùng cảnh nghèo khó nạn nhân CS, lại không thương nhau. Chính họ thản nhiên cho thuốc độc đầu độc đồng loại, đồng bào, đồng cảnh ngộ chỉ vì mấy chục USD… Tại sao như thế? Vì họ đã bị đánh thuốc liệt nhân cách, tư tưởng CS lưu manh và biến thái khôn lường đã đè lên tư duy nhân ái của dân tộc Việt trong tiềm thức họ…
Và đau đớn trên mọi đau đớn là những kẻ thủ ác, khi nhận ra sai lầm, nhận ra tội ác, muốn sám hối nhưng đồng đảng của nó tìm mọi cách ngăn cản. Bản thân những kẻ này cũng hèn hạ không dám đoạn tuyệt với tội lỗi, sám hối thực tâm, để chân lý được sáng tỏ. Mà chúng ăn nói lòng vòng nghe ra có vẻ thống thiết, nhưng cuối cùng người ta nhận được kết luận rằng: Chúng đã làm hết sức mình mà không thể được… Nên chúng vô can. Than ôi ! Người dân thì không nhận ra dã tâm của kẻ "sám hối". Nhiều trí thức cũng tán tụng sự "sám hối" này của kẻ thủ ác… Dân tộc Việt đau thương, vẫn chưa ra khỏi cơn mê vì bị đánh thuốc độc???
Có ai về nước Việt cho tôi gửi câu này: Bị đầu độc - nếu không tự cứu mình thì chỉ là tự giết mình mà thôi!