Đảng ta

Trần Khải Thanh Thuỷ

Sống trong chế độ cộng sản bao năm, tôi thấm nhuần văn hoá đảng đến tận chân tơ kẽ tóc, đặc biệt là trong thời kỳ đảng thực hiện công cuộc đổi mới tư duy, đó là: mị dân, tham nhũng và khủng bố,

49 tuổi đời thì 42 tuổi bị đảng lừa cho trắng mắt trắng tay, đến mức thoả mãn theo kiểu bần cố nông (cơm ba bát, áo ba manh, thuốc ba thăng) không xong , đặc biệt là quãng thời gian dài được đảng chăm nuôi săn sóc dưới dạng tự túc lương thực, đem con đi bỏ...cổng trời (1986) khổ hơn cả gia súc, gia cầm.

Sinh ra là dân thường bị đảng lừa cho đến mức mụ mị cả người, một lòng một dạ tin đảng và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thậm chí tin đảng còn hơn tin chúa. Giữa lúc Chúa ở xa, đảng ở gần, cho nên mọi khổ đau bất hạnh không thể níu áo chúa mà nghiến răng chịu đựng, chờ đợi đảng mang cơm no, áo ấm, hạnh phúc cho mình như những lời đảng gọi, đảng nói, đảng viết, đảng hát véo von trên đài phát thanh cũng như truyền hình :

"Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người, từ thưở còn thơ, đời tôi không quen bóng tối, đảng đã cho tôi ánh sáng niềm tin, giữa biển khơi biết đâu là bờ...

Rồi :

Đảng là một ngôi sao sáng , sáng nhất trong muôn vì sao, giữa trời tối đen mịt mù, ôi đảng của ta ơi, mãi mãi yêu người

Lại:

Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao

30 năm lãnh đạo biết bao nhiêu tình

Đảng ta là đạo đức, là văn minh

Là thống nhất, độc lập, là hoà bình, ấm no

Công ơn đảng thật là to

30 tuổi năm đảng là cả một pho lịch sử bằng vàng

Đảng ta - thơ Hồ Chí Minh (5-1-1960)

Trước khi bố tôi ốm, rồi mất(1985) ông nằng nặc làm đơn xin ra khỏi đảng, bỏ qua những lời khuyên chí tình, chí nghĩa của mọi người...Thú thực tôi cũng không hiểu sao bố tôi lại có thái độ cực đoan, quyết liệt đến thế? Chỉ khi thoát khỏi sự bao bọc của bố mẹ, phải tự liên hệ công tác, rồi không kê nổi chỗ đứng cho mình giữa lòng Hà Nội, đành phải cắt hộ khẩu khỏi nơi cư trú, từ "nơi lắng hồn núi sông nghìn năm", thành "nơi ngút ngàn trùng xa, suối sâu, đèo cao, bao khó khăn đợi ta"...Một con gà gáy cả ba nước cùng nghe, bập vào cảnh nghèo, cái đói, sự bất công phi lý trong chính môi trường giáo viên của mình, một môi trường luôn được coi là trọng điểm và chuẩn mực, dạy người trước tiên phải dạy mình, rồi "nghề cao quý trong những nghề cao quý", lại "tất cả vì học sinh thân yêu", "vì tương lai con em chúng ta", "tiên học lễ, hậu học văn...v.v nhưng trong thực tế, tất cả đều là ngược lại. Trọng điểm và chuẩn mực gì mà phụ huynh học sinh cứ giơ lưng ra cho nhà trường bóc lột? Nghề cao quý trở thành nghề cau có, dạy người sao nổi khi thầy còn phải kèn cựa, tranh giành nhau từng thìa đường , lạng gạo bốc thăm do căng tin của trường phân phối? Tương lai con em chúng ta đâu chẳng thấy, chỉ thấy tương lai con em chúng nó cứ lên vù vù, tiệc nào ngon nhất bố con chúng nó xơi, xe nào xịn nhất bố con chúng nó ngồi , khách sạn nào sang nhất bố con chúng nó ở, máy bay nào tốt nhất bố con chúng nó đi v.v Chỗ đứng trong xã hội phụ thuộc hoàn toàn vào túi tiền của các bậc cha mẹ. Không cần kiến thức, bằng cấp, chỉ cần đủ hai tiêu chuẩn của thời đại Hồ Chí Minh là "ghế cao ngồi tót xỗ sàng" ngay( gồm danh hiệu đảng viên và phong bì dày cộp )...Chính vì thế mà bao nhiêu niềm tin bị bội phản, bao nhiêu lý tưởng bị vùi dập, bao nhiêu ước mơ thành hao mỡ ( mơ hão), đi đến đâu cũng chỉ nhìn thấy ngổn ngang xác chết của những mộng mơ không thành, lương tâm bị giày xéo, sự thực bị chà đạp, đến mức ngoài 30 tuổi đời đã phải cay đắng thốt lên những câu thơ đầy đau thương, ai oán:


Non sông ơi vì sao nên nỗi:

Đói khổ, lầm than, hụt hẫng, điêu tàn

Phải ngoảnh mặt trước cuộc đời dối trá

Hay mở mắt ra và nhỏ lệ cùng dân?


Chỉ vì chấp nhận cách thứ hai, "mở mắt ra và nhỏ lệ cùng dân" mà liên tiếp gặp phải những khó khăn trong đời, nào "mắc bệnh xê dịch" nghiêm trọng (chuyển hết báo này tới báo khác), nào mắc các bệnh nghiêm trọng như tiểu đường, lao phổi, phù tim, suy thận v.v Tất cả vì suốt những năm trong biên chế đảng, phải gồng mình lên mà sống, tự mình ăn thịt mình, thức đêm thức hôm , vắt kiệt mình ra mà tồn tại ...cho tới khi, không chịu nổi cuộc sống ao tù, ngột ngạt trong đáy giếng xã hội chủ nghĩa, phải biến mình thành một thứ bọt khí nổi lên trên bề mặt tù đọng, để không bị yếm khí, chết mất ngáp, rồi được bạn bè thân tín vớt lên, thả ra bờ biển( nhà văn Vũ Thư Hiên), lập tức bị bóp vụn, đánh nát, tống trong lao tù. 9 tháng 10 ngày không những không chịu sinh ra lần thứ 2 theo ý đảng nặn tạo mà cố tình trườn mình ra biển lớn, theo tiếng gọi của tự do dân chủ, của hội nhập toàn cầu, vạch tội đảng trước dư luận thế giới, ra sách phản bác lại luận điệu tuyên truyền một chiều của đảng cũng như cha già dâm tặc Hồ Chí Minh, rồi tiếp đón dân oan tại nhà, sống như một người tự do giữa xã hội dân chủ...nên kết cục không tránh được là phải nhận sự trừng phạt đích đáng của đảng, chỉ có điều lần này đảng không giở các chiêu bài cũ rích đã từng áp dụng như gọi lên đồn vặn vẹo, tra hỏi, khám nhà tịch thu đồ đạc tài sản, phương tiện làm việc, hay tràn vào phá nhà hết lần này lần khác hoặc đấu tố giữa sân vận động nữa mà...dằn mặt cảnh cáo bằng bom phân. Vẻn vẹn một tuần 2 lần ( 6-2-2009 và 13 -2-2009)

Truyền Thông Chiến

Vi Anh

Đảng Nhà Nước Trung Cộng công khai cho biết sẽ thành lập một hệ thống truyền thông như CNN của Mỹ, để cạnh tranh với các hệ thống truyền thông Tây Au, Bắc Mỹ và Al Jazeera (Trung Đông). Vấn đề đăt ra là, tuy TC có tiền rừng bạc biển để chi ra cho mặt trận truyền thông chiến này, nhưng liệu những nhà truyền thông chuyên nghiệp - là những con người với con tim, khối óc như bao ngưòi Trung Hoa đang sống trong gọng kềm CS -- có chịu chiến đấu theo kế hoạch hành quân do Đảng Nhà Nước lãnh đạo chỉ huy hay không?

Trước nhứt xin lướt qua quan niệm hành quần của Đảng Nhà Nước TC. Các lãnh tụ CS nhận định rằng tiếng nói của TC không được lắng nghe trên thế giới; trái lại truyền thông Tây Phương tạo ra cho thế giới cách nhìn về TC. Năm 2008 TC muốn thế giới nhìn TC như một đại siêu cường vừa xuất hiện với Thế Vận Hội Bắc Kinh sau 30 năm đổi mới kinh tế. Nhưng thế giới lại thấy TC là một chế độ đàn áp người dân và Phật Giáo Tây Tạng, làm ra sữa giết chết một số và làm hại sức khoẻ hàng trăm ngàn trẻ em, và cán bộ đảng viên CS đã rút ruột việc xây trường để học sinh vô tội chết thê thảm trong trận động đất.

Các lãnh tụ CS tin tưởng rằng nếu quyền lực trên đầu súng thì "Sức mạnh của truyền thông của anh quyết định ảnh hưởng của anh. . . Phương cách truyền thông của ai tiên tiến, của ai mạnh thì sẽ phổ biến được ý niệm văn hoá và giá trị ý thức hệ của mình. Ai có sức mạnh đó sẽ ảnh hưởng thế giới." Quan niệm đó được đúc kết qua lời vừa dẫn của Bộ Trưởng Tuyên Truyền Liu Yunshan của TC.

Tiếp theo, TC tung một lực lượng và phương tiện hành quân "vĩ đại" của guồng máy công quyền vào trận chiến truyền thông này. 45 tỉ Nhân dân tệ tương đương 6.57 tỷ Đô la mỗi năm. Đó là con số chánh thức, con số thực tế phải cao hơn. Hệ thống Tân Hoa Xã với 100 chi nhánh có mặt ở khắp 100 thành phố lớn khắp thế giới; Truyền hình trung ương; Nhật báo Nhân Dân và vệ tinh là báo Global Time viết bằng tiếng Anh; Hệ thống phát thanh, phát hình, phát tin của Thượng Hải. Mướn phóng viên ngoại quốc mỗi năm trả trên 300,000 nhân dân tệ cộng với phụ cấp nhà ở.

Mục tiêu cần phải đạt. Chiếm thế thượng phong đối với các hệ thống truyền hình Mỹ, Au và Al Jazeera. Phát bằng tiếng Anh 24 giờ 1 ngày và 7 ngày 1 tuần mỗi ngày, dự tính có ít nhứt 80 triệu khán thính giả trên thế giới đặc biệt là ở Tây Phương. Tài trợ ngầm để tăng cường những đài địa phương của TC hay thân TC đã có và các đài cảm tình viên chịu lồng hay chuyển tiếp chương trình của TC với phát với kỹ thuật số giá hiện giờ rất rẻ TC ở các nước qua.

Đây là thời cơ thuận lợi và thiết yếu, bó buộc phải làm một cách "khẩn trương", tung truyền thông chiến ra quốc ngoại vì năm 2009 là năm kỷ niệm 50 năm người dân Tây Tang nổi dậy, và cũng là năm thứ 20 cuộc biều tình đấu tranh cho tự do dân chủ ở Thiên An Môn. Để TC phải hoá giải bằng cách tấn công là phòng ngự thượng sách.

Nhưng muốn là một chuyện, được hay không là một chuyện khác. Trên phương diện tâm lý quần chúng nhiều khi lực bất tòng tâm, duy ý chí của lãnh tụ khó thành đạt vì đường lối truyền thông chiến này liên quan đến công luận hải ngoại Đảng không kiểm soát được khán thính giả như kiểm soát người dân ở TC. Kinh nghiệm cho biết 30 năm TC chuyển hệ kinh tế sang kinh tế thị trưòng, mà truyền thông TC còn bị khoá chặt hơn chánh trị nữa. "Báo đài" từ CS chỉ truyền thông là của Đảng Nhà Nước CS, làm việc cho Đảng Nhà Nước CS, vì Đảng Nhà Nước CS. Báo đài là cơ quan tuyên truyền. Nhà báo, truyền thanh, truyên hình là đảng viên, cán bộ, công nhân viên, do tổ chức đảng tuyển dụng, bố trí công tác, trả lương, thăng thưởng, thải hồi. Đảng viên luôn là thủ trưởng. Đảng bộ nắm trọn quyền theo chỉ đạo ở "trên". Truyền thông chánh yếu là cơ quan tuyên truyền đánh bóng "ta" và bôi lọ "địch.”

Do đó các nhà phân tích thấy trận chiến truyền thông của Đảng Nhà Nước TC tung ra ở hải ngoại qui mô "vĩ đại" như vậy nhưng kết quả không đạt được là bao. Vi hai lý do. Một là nội tại. Đảng chỉ lãnh đạo, chỉ huy, kiểm soát, chớ đảng không có làm truyền thông. Chính những nhà báo làm điều này. Từ năm 1980, ở TC cũng như VC, do nguyên tắc lấy thu bù chi và nhứt là do lương tâm của nhà báo vốn là một người dân mà ra, có nhiều tờ báo, bài báo xé rào như ở VNCS vậy. Phải làm cho báo hấp dẫn để báo có thêm phần thu hầu "cải thiện" nhân viên và tờ báo qua nguyên tắc thị trường nhiều độc giả thì nhiều quảng cáo. Bên cạnh tư cách đảng viên, cán bộ, hay công nhân viên, nhà báo là một người dân Trung Hoa. Lương tâm công dân trước những bất công, áp bức của đồng bào, lương tâm nhà báo được trang bị phương pháp quan sát, nhận định khoa học, nhà báo còn đau hơn người dân thường. Do đó hiện tượng uốn mình qua ngỏ hẹp kiểm soát, kiểm duyệt của Đảng, hiện tượng "viết lách", xé rào như những nhà báo phanh phui vụ PM18 và những tổng biên tập báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ ở VN thường xảy ra ở TC. Thì dụ rõ ràng nhứt là báo Southern Metropolitan Daily của TC dám nói một số bê bối như Tỉnh Uy Quảng Đông dấu diếm bịnh SARS, công an đánh chết sinh viên Sun Zhigang ở Vũ Hán. Tổng biên tập và hai trợ lý bị nhà cầm quyến địa phương gán cho tội danh kinh tế để bắt. Nhưng 5 tháng sau áp lực quần chúng, quốc tế, và báo chí của Đảng Nhà Nước, cũng phải thả như trường hợp hai nhà báo của tờ Tuổi Trẻ và Thanh Niên số phát hành nhiều nhứt nước cũng thế thôi, một người kêu án treo, một người đặc biệt đặc xá.

Hai, báo đài của đảng Nhà Nước CS, dù trong hay ngoài nước, lúc trước cũng như bây giờ, luôn lấy nhiệm vụ tuyên truyền làm nhiệm vụ "chủ đạo". Không bao giờ Đảng Nhà Nước để loan tải những thông tin, nghị luận kịp thời chính xác, trung thực như CNN, BBC, RFI, RFA, Al-Jazeera. Mà thiếu những đức tính đó trong thời sự, thì dù TC có tốn bao nhiêu sức người sức của để cạnh tranh với truyền thông độc lập, tự do về số ngưòi xem được. Trái lại với truyền thông của Đảng Nhà Nước dùng làm phương tìện tuyên truyền sẽ làm hình ảnh TC xấu xí hơn khi loan tin một chiều, hay bưng bít và nghị luận như tuyên truyền. Nhứt là khán thính giả hải ngoại có thừa mứa thông tin, nghị luận để so sánh.

Trở lại VNCS, CS Hà nội nhỏ và yếu hơn TC, không thể làm như TC được. Nhưng đã làm rồi đủ theo kiểu cò con. Phát hình suốt 7/24 ở Mỹ qua vệ tinh chương trình truyền hình trung ương VTV4 và truyền hình TPHCM với tên khác. Gắn dĩa gần như cho không. Xem hoàn toàn miển phí. Nhưng sặc mùi tuyên truyền rất ít người xem.