Thơ BX Trần Công Tử
Dân Đói Cướp Gà Toi
Hàng ngàn con gà mang mầm bệnh
Sát trùng, vôi rắc, chở đi chôn
Dân huyện kéo ra không chờ lệnh
Xông vào cướp tất, giấu đi luôn!
Một số mang về xào nấu, luộc
Vợ chồng con cái: quá là ngon!
Một số rán, chiên và làm ruốc
Đưa ra chợ bán kiếm gạo (cho) con!
Trước đây trâu lở mồm long móng
Trâu dịch, chôn trâu đã bốn ngày
Người làng biết được khai quật mộ
Xả thịt đem trâu bán chợ ngay!
Thịt trâu thối hôi, nhưng cũng mặc
Này thịt đùi, bắp, cái phi-lê
Trâu này giá bèo, đâu có mắc
Xào nhiều hành tỏi đứng mà chê!
Dân đói dân nghèo hay ngu dốt?
Dù Nhà nước biết cũng mặc thây
Cán lớn cán con còn lo hốt
Lầu tư bản Đỏ vẫn đương xây!
Nước ấy, cán này, vòng nô lệ
Một nghìn năm nữa chúng không tha
Vơ vét làm chi đồ cẩu trệ
Trăm năm hóa kiếp cũng ra ma!
Xuân Vũ Trần Đình Ngọc
Tin Net ngày 10-2-09, quận Thường Tín
gần Hà Nội, hàng ngàn con gà toi đã phun
thuốc sát trùng đem đi chôn nhưng dân
chúng đói khổ lao vào cướp hết. Mấy
ngày trước, hai đứa bé ăn thịt con ngan
bệnh, đứa chị 13 tuổi chết.
CỤ RÙA ƠI !
1- Cụ Rùa ơi! Cụ lên bờ phơi nắng
Hà Nội giờ có khác khi xưa?
Khác vì lụt lội, gió mưa
Khác vì cô Tú vẫn chưa lấy chồng!
2- Không, cụ Rùa! Tú nay đã lấy
Một anh Hàn, tuổi sáu mươi lăm
Anh này không có cắn răng
Tiền đô cho Tú cũng bằng mười T! (1)
3- Cụ Rùa ơi! Không riêng có Tú
Mà hằng hà con gái Việt Nam
Tính ra nửa triệu đã sang
Đài Loan, Hàn, Mã để mang đô về!
4- Cụ có nhìn cầu đường sập quá
Cầu Cần Thơ “rút” quá nên nhào (2)
Gần hai trăm mạng nốc ao
Sập xong lại vẫn ào ào thi công!
5- Cụ Rùa ơi, cái bệnh thành tích
Bệnh lâu ngày cố đế thâm căn
Thi đua cả lúc đang ăn
Thi đua tới lúc nhăn răng vào hòm!
6- Cụ thấy không thủ đô khai lắm
Toàn đái đường, cứ đái tự do
Làm ì ạch, chẳng nhanh cho
Ăn thì ăn vội phát ho, trợn trừng!
7- Cụ Rùa ơi, khắp mặt tham nhũng
PMU 18 chưa qua
Thì nay nổ tiếp bom nhà
Trăm mười hai đó thực là xót xa!
8- Cụ thấy đó người dân thiếu đói
Cán tham ô, vừa gói vừa la
Bao vườn, ruộng, đất cửa nhà
Tịch thu gia sản thực là đớn đau!
9- Ghép sơ sơ tội là phản động
Thì ở tù biết mấy chục năm
Vợ con, cháu chắt nhăn răng
Gia đình tan nát, cũng bằng giết nhau!
10- Cụ Rùa ơi, toàn dân câm miệng
Có tai mà bưng bít, chẳng nghe
Có chân cũng giống thằng què
Có mắt trâng tráo, ngô nghê thằng mù!
11- Những đứa trẻ ngày nay chỉ “bác”
Tay sai Tàu, cái xác phơi khô
Giết người danh nổi tên Hồ
Hồ dìm đất nước xuống bờ vực sâu!
12- Xã hội nay vô cùng sa đọa
Nhiều trăm tên tỉ phú đô-la
Người dân đói khổ không nhà
Què, cụt, câm, điếc như là tả trên!
13- Cụ Rùa ơi, nghìn năm cụ sống
Chúng tôi xin gửi cụ nén hương
Thắp dâng Quốc Tổ tìm đường
Cứu dân thoát khỏi quỉ vương cáo Hồ!
Đây hương, xin cụ chớ từ!
Bút Xuân TRẦN CÔNG TỬ
Tin báo: Cụ Rùa Hồ Hoàn Kiếm
mới lên tắm nắng vào ngày 5-11-2007
và ngày Tết Kỷ Sửu 2009.
(1) cắn răng: hà tiện, T: triệu
(2) sắt, thép, xi măng bị rút ruột, ăn cắp.
(3) Ở VN bây giờ: ăn nhanh (kẻo hết)
làm chậm (để thằng khác làm, tội gì)
đái tự do (đái đâu cũng được)
NHÀ VĂN BÚT XUÂN
TRẦN ĐÌNH NGỌC
GÓP Ý VỚI ông Nguyễn đức Bình
(Cựu Trưởng Ban Lý luận Trung ương đảng CSVN (Hà Nội))
Sự kiện: Báo Nhân Dân (Hà Nội) ngày 5-6/9 năm 2007 đăng bài của ông Nguyễn đức Bình:
“Tiếp tục một cách kiên định và sáng tạocon đường XHCN” Tác giả Thảo Xuân và một Nhóm SV đã có bài “Thưa chuyện “nóng” với cụ NĐB” vnfa.com Ít người nghe tên ông NĐB, nhất là ở hải ngoại. Ông là Ủy Viên Bộ CT của Hà Nội, khóa 7 và 8; Giám đốc học viện CTQG,
Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung Ương.
Sau đây là thư của Bút Xuân:
Little Saigon, CA15-9-07
Thưa Ông Nguyễn đức Bình,
1- Tôi không có can đảm đọc hết
Bài lí luận ông viết lăng nhăng
Ông như đang ở Cung trăng
Ngồi mơ tưởng hão chuyện xằng, chuyện điên!
2- Luận lí ấy những phường dua nịnh
để mê hoặc những kẻ như ông
cũng như đảng Cộng, cờ hồng
Sáu hai năm đã phí công, thời giờ!
3- Nguyễn đức Bình! Ông già lẩm cẩm!
Tám mươi năm mắt nhắm, viển vông (1)
Chuột, heo, mèo, chó, kì nhông,
Vài tuần mở mắt, còn ông vẫn mù!
4- Y như ông, nhiều thằng mù mở!
Con ếch nằm mừng rỡ nhìn lên
Ếch ta tưởng vũ trụ trên
Chỉ bằng miệng giếng khó thêm phân nào!
5- Hà Nội nhìn dân mà xấu hổ!
Tám lăm triệu khốn khổ vì ai?
Vì Hồ, vì bọn bất tài
Du nhập Mác-xít quá sai, lầm đường!
6- Ông lão Ngụy! Có nghe dân kiện? (2)
Ba mươi năm oan ức, căm hờn
Lòn trôn, ông sống nhơn nhơn
Còn người lương thiện chúng quần nát thây!
7- Chúng cướp hết ruộng, vườn, nhà, đất
Chúng bán cho ngoại quốc, chia nhau
Những thằng đầu sỏ nay giầu
Đô-la tỉ phú, ai đâu sánh bằng!
8- Riêng thằng Lê đức Anh hai tỉ
Võ văn Kiệt hơn tỉ đô-la
Đức Lương, Phan Khải, ôi cha
Khả Phiêu, Đức Mạnh, thực là giầu ghê!
9- Còn cả vạn, cả ngàn thằng khác
Có triệu này, triệu khác, đất nhà
Thằng tổ dân phố cũng là
Bát ăn, bát để xa hoa học đòi!
10- Tiền ở đâu chúng nhiều như thế?
Tháng lương tiền chẳng đủ uống bia
Nhiễu dân, cướp của lia chia
Bán đất, bán gỗ, chúng chia nhau xài!
11- Bởi thế nên dân oan cả triệu
Vườn Mai xuân Thưởng, Quốc hội 2
Chúng lờ, chúng đánh ván bài
Dìm dân nghèo đói, hết hơi biểu tình!
12- Miệng Hồ tặc: Nhân dân trên hết
Nhà nước ta cũng chỉ vì dân
Thực ra chúng cỡi đầu dân
Gạo tiền vơ vét, dân bần, dân ngu!
13- Có nước nào tham ô, nhũng lạm?
Xin thị thực chữ kí, bao thơ?
PMU mấy triệu đô
Cá cược bóng đá, sơ sơ tỉ đồng!
14- Tội tử hình nhưng vì có đảng
Chỉ mấy năm tù ở mà thôi
Trong tù, y sướng hơn người
Cao lương mĩ vị, gái chơi thả dàn!
15- Cái đảng ác vô cùng tàn bạo
Muốn độc tài toàn trị muôn năm
Cố tình nhồi sọ nhân dân
Thành bày nô lệ hèn, đần, ngu ngơ!
16- Nền đạo lí, luân thường, tôn giáo
Hồ gom chung vứt ráo nhà kho
Sinh viên, trẻ nhỏ, học trò
“Đạo đức ăn cướp” phải cho thuộc lòng!
17- Hồ búa vợ, thị Xuân, ông biết?
Mười triệu dân, Hồ giết khơi khơi
Bần nông nửa triệu chết tươi
Mậu Thân dăm vạn cuộc đời ra tro!
18- Polpot đấy, Nam Vang, ông biết?
Hai triệu người y giết như không
Tòa án quốc tế công minh
Xử y diệt chủng tử hình chẳng tha!
19- Hồ chí Minh cũng y như thế!
Dân Việt nay khởi tố y rồi
Tố thêm cả bọn bề tôi
giúp y diệt chủng, hãy coi, đến ngày!
20- Đến ngày nào thì ông sẽ biết
Ông cũng là tòng phạm đấy nha!
Nếu chưa xuống với lão già
La Hê, tôi nghĩ chẳng xa tí nào! (3)
21- Tôi không dọa ông đâu đấy nhé!
Công Lí trong thế giới hiện nay
Làm sai thì phải chịu sai
Có công được thưởng, tội ai nấy tù!
22- Ông phải đi một phen các nước
Sinh-ga-po, Hàn, Mã, Đài Loan
Rồi so với nước Việt Nam
Tìm ra đáp số tại sao mình nghèo?
23- Nước nghèo bởi những bài lí luận
của ông và của bọn Việt gian
Hồ tặc cùng bọn tham quan
Mớm lời ông nói, ông dàn trời ngu!
24- Nói như thế, thêm vài lạng thịt?
Như thi nô Tố Hữu khi xưa
Xuân Diệu nước mắt như mưa
Vờ khen Hồ tặc, kiếm vừa lạng (thịt) heo!
25- Tri thức ông, bình vôi quá cũ (4)
Óc đặc sệt bã đậu Mác-Lê
Mác-Lê quá “đát”, chó chê
Đông Âu vứt bỏ trò hề bịp dân!
26- Sinh-ga hơn ta hai thế kỉ (5)
Hàn quốc thì cũng phải trăm năm
Nếu xài lí luận của ông
Thì ta thua đứt dăm trăm năm liền!
27- Trăm tám mươi nước trên thế giới
Kinh tế Việt chót hạng vì nghèo
Nhân Quyền, Dân Chủ càng teo
Đứng chót thế giới, nơi nào bèo hơn?
28- Sing-ga-po hơn hai chục xín
Nước Việt Nam chỉ sáu trăm thôi
Nhìn ra không, hở lão bồi?
Đớp thịt đảng thí, chao ơi, ngu đần!
29- Dân nước ta muôn vàn khổ nhục
Chính bởi vì Lê-Mác-Hồ-Mao
Gặp thằng đần độn, ừ ào
như ông càng sớm đi vào nghĩa trang!
30- Nay đã là hai ngàn lẻ bảy
Không còn là hai, chín, bốn lăm (6)
Ông đừng mơ tưởng xa xăm
Cái ngày Xã nghĩa chỉ nằm mà ăn!
31- Kinh tế ấy muôn đời khoai sắn
Nếu có ăn chưa hẳn đến ông
Giết heo, chúng thí mớ lông
Cơm thừa canh cặn cho ông qua ngày!
32- Ông đừng ngồi nơi văn phòng nữa!
Mà hãy đi về tận nông thôn
Xem người dân sống ra hồn?
Xem người dân khổ còn hơn trâu bò!
33- Ông đã già nhưng đầu ấu trĩ
Biết bao lần ông chỉ nịnh xu
Chóp bu, chuột công, chuột chù
Ông khen gẫy lưỡi, ông hù dân đen!
34- Ông đã già, óc ông non choẹt
Bẻ cong ngòi bút để lòn trôn
Cháu, con ông xấu hổ lây
Có người ông, bố mặt trây, mặt dày!
35- Hải ngoại cũng dăm thằng đàng điếm
Vì thất nghiệp nên hiếm đô-la
Khom lưng, quì gối, viết ra
Liếm trôn Việt Cộng, đúng là Việt gian!
36- Chúng cũng là Tú, Nghè, Văn bút,
Vài đứa là bác sĩ đỡ “nhau” (7)
Mặt dày, mày dạn, làm giầu
Bán luôn danh dự, mưu cầu kiếm ăn!
37- Những kẻ đó, bọn vô liêm sỉ!
Cả một thằng trước chửi Cộng ghê
Viết văn, tiểu thuyết lê thê
Nay đi ăn tiệc, trò hề, chó săn! (8)
38- Ông hãy tỉnh cơn mơ tưởng hão!
Cả bọn ông những lão Việt gian
Nhìn coi biển, đất, kho tàng
Cộng nô dâng hết cho thằng Chu (ân) Lai! (9)
39- Hải quân Tàu giết Việt ngư phủ!
Ông không lên tiếng chỉnh một câu
Đương kim “Quốc hại” đảng bầu
Miệng câm như hến, lũ hèn, vứt đi!
40- Này tôi cho lão Ngụy biết sớm!
Nước đã dâng, Thái thú sẽ sang
Nam Quan, Bản Giốc nhà Nam
Thuộc về Tàu Cộng, chúng làm sao đây?
41- Nước ông cha giữ gìn từng tấc
Nay Cáo Hồ luồn cúi đem dâng
Sao ông giữ cái miệng câm?
Ông còn con cháu Việt dân, Lạc Hồng?
42- Hãy ngưng viết những bài lạc hậu
Mác-xít nay quá “đát”, ngô nghê
Người ta Sao Hỏa đi về
Sao ông còn cứ nhà quê, nhà mùa?
43- Óc ông, óc đứa i tờ!
Cải Cách Ruộng Đất ông mơ ngủ à?
Nông dân tan nát cửa nhà
Bần dân bị giết vùi sâu hố bùn!
44- Vì sao nửa triệu nông dân
Hồ tặc giết hết, chiếm dần ruộng nương?
Miền Nam Dân chủ, Nhân Quyền
Hồ xua quân chiếm, Hồ nghiền nát dân!
45- Đổi tiền, tư sản giết dần
Vùng Kinh tế mới đẩy dân xuống sình
Trại tù cải tạo, hành hình
Nửa triệu phơi xác dập dình biển Đông!
46- Nước nào như thế không ông?
Người dân tránh Cộng còn hơn Si đà!
Tám mươi năm với yêu ma
Tám lăm triệu sẽ dẹp tà Cộng nô!
47- Nước non chỉnh lại cơ đồ
Tẩy trừ tâm thức Cộng nô vô thần
Già rồi, đạo lí là cần
Đời người ngắn ngủi, lánh dần thị phi!
48- Theo Hồ, mất trắng đời đi!
Triệu người đã nghĩ đã suy thế rồi!
Xưa nay còn biết bao người
Dương quỳnh Hoa đấy, cuộc đời hờn căm!
49- Hữu Thọ, cho đến lúc nằm
trên giường bệnh mới dặn con mà rằng:
“Chớ đi theo bọn cờ hồng
Cái gương tầy liếp hãy trông cha này!”
50- Vài lời nhắn nhủ ông hay
Tuổi cao xin chớ quắt quay, làm tàng
Nghĩ suy cho chín, giữ giàng
Nói ra là để cho hàng thanh niên:
51- Yêu thương Tổ quốc Ba Miền
Dựng xây Dân Chủ, Nhân quyền, Tự Do
Giúp dân áo ấm cơm no
Xây đời Hạnh phúc, tiến cho bằng người!!
Đó là phần thưởng nhất đời!!
Chào ông,
Một người Việt cao niên tị nạn CS
tại hải ngoại
Nhà Văn Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC
CƯỚC CHÚ:
(1) 3-2-1930 HCM theo lệnh Liên Xô thành lập đảng CS Đông Dương, kể từ đó đại họa trút lên đầu Dân tộc.
(2) Binh lính và cán bộ Vẹm làm lính đánh thuê cho CSQT nên được gọi là Ngụy, khác với miền Nam vì Dân tộc, Dân chủ, Nhân Quyền và có chính nghĩa QG.
(3) Tòa án quốc tế La Haye, chuyên xử phạm nhân chiến tranh và tội diệt chủng.
(4) Đọc truyện ngắn “Ông bình vôi” của cụ Phan Khôi, Nhân Văn Giai Phẩm.
(5) Singapore, một đảo nhỏ, diện tích 225 dặm vuông, dân số dăm triệu người, ngay kế Mã Lai, lợi tức đồng niên trung bình một người trên 25,000 đô-la. VN: 600 đô-la.(theo IMF). VN cần 197 năm mới theo kịp Singapore về Kinh tế nếu Singapore cứ đứng yên một chỗ.
(6) Ngày 2-9-1945, Hồ đọc bản gọi là Tuyên Ngôn Độc Lập của nước VNDCCH tôn trọng mọi quyền Tự Do của con người, có 2 câu Hồ lấy y nguyên văn từ Tuyên Ngôn ĐL của Hoa Kỳ 4-7-1776 và của Cách mạng Pháp 1789. Một Thiếu Tá Hoa Kỳ đã giúp Hồ viết Bản Tuyên Ngôn này.
(7) Bác sĩ Sản phụ khoa.
(8) Dự tiệc mừng đón VGCS Nguyễn minh Triết ở Dana Point đủ mặt những tên Việt gian vô liêm sỉ liếm trôn Cộng sản xưa ăn mòn răng cơm Quốc gia và nhờ Cộng đồng VN hải ngoại mà sống .
(9) Năm 1958, Phạm văn Đồng, Thủ tướng CP Ngụy Hà Nội, theo lệnh Hồ đã gửi Công Hàm cho Quốc vụ viện (TT) Chu ân Lai để xác nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Như thế có nghĩa VC đã bán biển, dâng đất của tổ tiên cho TC. Hồ dùng hai đảo này để xin TC viện trợ thêm vũ khí đạn dược để cưỡng chiếm VNCH. Ngày nay, ngư dân Việt ra quanh hai đảo này (thuộc lãnh hải VN) đánh cá thì nhiều lần đã bị Hải quân TC bắn giết, trong tháng 7-07 TC bắt tầu và hàng chục ngư dân VN đòi phải chuộc bằng tiền!
Hải quân VC đứng xa ngó không dám can thiệp, nói rằng hỏa lực địch quá mạnh.Vẹm chỉ quen bắt nạt đồng bào!