|
Công Nhân và Trâu ăn Tết Việt-Nam năm nay XV. Trần Đình Ngọc
Nửa Gói Mì
Nửa gói mì cho bữa ăn đón Tết!
Mác-Lê ơi ông lạc hậu làm sao
Lý thuyết suông, ông chỉ nói tào lao
Nhưng thực chất làm thằng dân quá khổ!
Trí tuệ cao nên ông không xấu hổ
Tư bản đang giẫy chết, chúng còn no
Dù toàn cầu suy thoái rất đáng lo
Chúng vẫn dư bánh, thịt ngày ba bữa!
Bọn công nhân nước Việt Nam quá bựa
Lương bổ đồng triệu rưỡi/ tháng đói meo
Tết về quê nhưng túi quá ư nghèo
Hẹn cha mẹ, vợ con một Tết khác!
Nào chúng tôi có chơi bời, đổ bác
Nào nghiện ngập, xài hoang phí cho cam
Suốt cả năm chăm chỉ đến hãng làm
Tiền thưởng Tết, lì xì, đâu chẳng thấy!
Xã nghĩa này, thứ Xã ngục nát bấy
Những “con trời” mở chai rượu trăm đô
Thường có đêm chúng tiêu trăm triệu Hồ
Xe chục tỉ, chúng chơi bời phá phách!
Vô sản lên, chúng tôi mặc áo rách
Bữa ăn là tô mì gói chia đôi
Nửa cho tôi, nửa sớt đứa bạn rồi
Ôi Xã nghĩa thiên đường, đau đớn quá!
Làm như trâu, tối nhai vài cọng rạ
Thì cha trâu cũng phải bỏ mạng thôi!
Ông điên khùng chế tác chế độ tồi
Ông giết hại biết là bao thế hệ!
Hai lẻ chín e kiếm việc không dễ
Lại đói to, mì nửa gói không xong
Nước Việt tôi, rối rắm mớ bòng bong
Đủ thứ khổ, biết bao giờ giải thoát ???
14-1-09
Xuân Vũ Trần Đình Ngọc
Nhân Tết Trâu Lời con trâu ở Hậu giang Miền Nam Việt Nam
- Ủa, ăn ít mà làm nhiều quá thế?
Hết làm ngày, tranh thủ lại làm đêm
Xương cốt trâu dù cứng cũng thành mềm
Trâu không biết sao người lạm dụng quá!
Nào kéo bừa, đất cày lên sỏi đá!
Nghìn năm xưa, người nghèo lắm người ơi!
Nhưng đến nay, vẫn kiết xác, ôi thôi!
Bó rơm sạch cho trâu ăn chẳng đủ!
Người tất bật cả một đàn một lũ
Những năm xưa, xe ba gác bánh lăn
Mấy năm nay lệnh cấm gác rần rần
Ôi khốn khổ! Bao nhiêu trâu gánh hết!
Trâu gánh hết hay là trâu sẽ chết!
Ăn không no nhưng việc nặng phải lo
Anh nông dân chỉ biết lấy trâu bò
làm phương tiện để dùng vào vận chuyển!
Đánh xe trâu vào con đường tỉnh, huyện
Thời văn minh, coi tủi nhục làm sao!
Coi Hoa Kỳ và những nước Âu Châu
Họ đâu còn dùng trâu, bò vận tải!
Kinh tế thị trường, định hướng quá hãi
Định thế này thì chỉ chết con trâu
Ông Mác ơi, ông có biết tự đâu?
Mà xã nghĩa thụt lùi, ôi khốn khổ!
Trí tuệ cao, ông không hề xấu hổ
Ông thử làm một ngày kiếp trâu tôi
Sẽ thấy bao khốn nạn với tệ tồi
Bởi, tôi muốn kiếp sau làm trâu Mỹ!
Làm vừa giờ mà ăn thiệt là kỹ
Nào dăm bông, phó mát với ba-tê
Brếk đàng hoàng, săn sóc khỏi có chê (1)
Thân nghé, trâu vẫn là danh giá chán!
Chẳng riêng trâu, Xã nghĩa, người mắc nạn
Làm ban ngày, không đủ, hú làm đêm
Trăm triệu dân giờ xương cốt đã mềm
Ăn không đủ, mần cực thì mau chết!
Chép Y
Xuân Vũ Trần Đình Ngọc
(1) break
|