Bao che có hệ thống

Văn Quang

Câu chuyện về cậu ấm Bình Dương múa kiếm tại phi trường Đà Nẵng đã quá nhàm tai, thật tình tôi không còn muốn đề cập đến nữa. Nhưng tuần vừa qua, “lãnh đạo” công an tỉnh Bình Dương lại có cuộc trả lời trước công luận sau khi đã cho cậu ấm về vườn hưởng… già với cái gia sản đồ sộ của gia đình cậu đã tích lũy được bao lâu nay. Thế cũng nhàn. Khỏi phải đến sở làm cho có vị, thêm mất thì giờ.

Nếu chỉ công bố cái quyết định “tước danh hiệu công an đối với thiếu úy Đỗ Hoài Phương Minh” thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng e rằng nhân dân nhận thấy cái quyết định ấy còn là nhẹ nên ông Mai Công Danh - thượng tá, Phó Giám đốc CA tỉnh BD - đã có cuộc trả lời báo chí với mục đích làm “sáng tỏ” những lỗi lẫm của nhân viên thuộc hạ của mình. Nói gọn lại ông muốn chứng minh tội của anh thiếu úy này… cũng nhẹ thôi, để bảo vệ cho cái quyết định kia là “đúng người đúng tội”. Chính vì thế, dư luận lại có dịp bùng lên, bất bình, tôi không thể không tường trình rõ ràng.

Lời diễn tả của cơ quan quyền lực


Về vụ Đỗ Hoài Phương Minh từng bị cảnh cáo vì nổ súng tại quán karaoke Hoàng Dung năm 2000, ông Mai Công Danh - Phó giám đốc CA tỉnh BD lập luận: Vào 21 giờ 30 ngày 30.10.2000, Minh cùng 2 người bạn đến hát karaoke và uống bia ở quán Hoàng Dung. Khoảng 23 giờ, nhóm Minh kêu chủ quán tính tiền để về. Minh đòi trả tiền, người bạn đi cùng không chịu và kéo người Minh. Minh loạng choạng ngã ngồi xuống ghế. Khẩu súng Minh mang theo bị cấn vào người (súng nhỏ, giống như hình chiếc hộp quẹt).

Minh lấy súng ra để trên bàn. Một tiếp viên của quán ngồi cạnh, tưởng chiếc hộp quẹt gas, nên cầm lên bật thử. Minh chồm đến giật lại làm súng phát nổ. Sau đó, Minh lúng túng làm nổ thêm 2 phát nữa". Vụ việc đã được CA tỉnh xác minh: Nguyên nhân gây nổ súng "do Minh chưa sử dụng thành thạo vũ khí, nên trong lúc giật lại làm nổ súng. Khi nghe súng nổ lại lúng túng làm cướp cò, nổ thêm 2 phát nữa...". Về vụ việc này, Minh bị kỷ luật cảnh cáo. Theo ông Danh, "vi phạm của Minh đã xử lý thỏa đáng".

Súng của ai?


Ông Danh cho biết: Khẩu súng trên do ông Đỗ Văn Công (cha của Minh) - hiện là bí thư huyện ủy Tân Uyên, trước là trưởng CA huyện Tân Uyên - quản lý sử dụng. Năm 1998, ông Công chuyển công tác sang UBND huyện, ông Công có làm đơn xin CA tỉnh giữ lại súng để làm "vật kỷ niệm". Ông Mai Công Danh khẳng định: Căn cứ công văn số 1532/C11 (C13) của Tổng Cục Cảnh Sát hướng dẫn thực hiện Chỉ Thị 504/TTg, ngày 16.9.1994 của Thủ Tướng Chính Phủ về việc tăng cường công tác quản lý vũ khí, vật liệu nổ, ông Đỗ Văn Công được giữ súng làm vật lưu niệm.

Nhưng cũng theo luật này, tại điều 4 của Chỉ thị 504/TTg, có đoạn:"Nghiêm cấm các cơ quan, tổ chức, đơn vị lực lượng vũ trang, cá nhân dùng vũ khí, phương tiện để biếu, tặng hoặc nhượng bán sai quy định. Trường hợp muốn giữ lại làm lưu niệm phải được bộ trưởng Bộ Quốc phòng hoặc bộ trưởng Bộ Nội Vụ quyết định...".

Khẩu súng trên của ông Công có được bộ trưởng Bộ Quốc Phòng hoặc bộ trưởng Bộ Nội Vụ cho phép hay không? Và hơn thế, người được quyền “giữ súng làm kỷ niệm” có được quyền cho người khác, dù là vợ con mình, sử dụng hay không?

Vậy ông Bí Thư Đỗ Văn Công có tội gì?


Gần đây trong một loạt phóng sự điều tra về “vua xe ben” với những chiếc xe ben hung thần tại Bình Dương, dư luận đã “khui ra” một loạt những chiếc xe đứng tên một người khác, nhưng người này lại khai “vẫn còn làm việc cho ông Hai” (tức ông Hai Công) và cái bãi xe ben lại ở sát “tư dinh” của ông Hai Công. Vụ này chỉ “khui” đến đấy rồi… ngưng. Chưa có một kết luận nào chính thức hay đã “chìm xuồng” chỉ có trời mới biết.

Ngây ngô và ngụy biện như đùa


Trước những lời biện luận của ông Phó trưởng Công an tỉnh Bình Dương, lập tức dư luận lại phẫn nộ. Có thể kết luận gọn gàng trong 6 điểm người dân đã đặt ra:

Mấy ông lãnh đạo CA tỉnh Bình Dương đã trả lời trước dư luận về cách xử lý của họ trong việc Đỗ Hoài Phương Minh nổ súng ở quán karaoke có 6 điểm… cứ như đùa:


* - Thứ nhất, Minh đã bắn tới 4 viên đạn. Theo lời diễn tả của ông phó trưởng công an tỉnh Bình Dương thì viên đầu tiên là do Minh chạy đến chộp cái súng từ tay người kia, nhưng do lúng túng mà để cướp cò và bắn ra những 3 viên đạn. Cách giải thích thật ngây ngô. Lấy lại được súng rồi thì làm gì có lý do mà lúng túng rồi bắn thêm những 3 viên đạn. Thêm nữa, sĩ quan công an mà “sử dụng súng không thành thạo” thì súng để làm gì?

* - Thứ hai, lãnh đạo CA Bình Dương hoàn toàn không lấy cung, lời kể của những người làm việc ở quán karaoke để so sánh.

* - Thứ ba, những cảnh sát đồng nghiệp đi cùng, có người kể chuyện khác hẳn.

* - Thứ tư, có một nhân chứng là nữ. Người ấy bị Minh hăm dọa: Nếu báo cho Công an thì sẽ bị hắn giết chết. Vậy người đó đi đâu rồi và tại sao CA không hỏi và lập biên bản với người phụ nữ này.

* - Thứ năm, có một cô bị Minh bắn sượt qua người và ngất xỉu, sao CA không mời cô ta đến làm việc và lập biên bản.

* - Thứ sáu: Tại sao vụ này không gửi qua viện kiểm sát vì có tới 4 viên đạn bị bắn ra có thể làm chết người?


Cách trả lời của phó giám đốc CA Bình Dương cũng giống như phó CA quận Hải Châu - Đà Nẵng: Ngụy biện và bao che trước sự thật rành rành. Và điều đáng nói là những nhân vật này có chức vụ, cấp bậc khá cao, đại diện cho cơ quan bảo vệ pháp luật của nhà nước.

Họ thừa hiểu nhưng vẫn cố tình "giả ngây". Và viên thiếu úy kia cũng chỉ là sản phẩm của những người như vậy. Người dân rất mong dư luận tiếp tục làm rõ vụ việc này để trả lời cho nhân dân.

Có tính hệ thống


Và một công dân khác chua chát đưa ra nhận định: Việc ông Mai Công Danh ngụy biện các thông tin trên thì đã rõ. Đến con nít nghe còn thấy khó và do đó bản thân ông Danh nghe cũng không lọt lỗ tai mình.

Thế nhưng tại sao ông vẫn nói? - Vì đó là những nội dung đã được bàn bạc cụ thể, đã được cấp trên thông qua trước khi ông Danh (vật tế thần) phải cắn răng trả lời trước công luận. Vì thế, chúng ta đừng quá đả kích, phẫn nộ với cá nhân bản thân ông Danh mà cần đả kích , chống lại sự dung túng, bao che, làm việc không có trách nhiệm của những tổ chức và cá nhân đang tồn tại nhức nhối một cách vững chắc hiện nay.

Vấn đề là ở chỗ đó các bạn ạ. Ông Minh hay ông Danh chỉ là những sản phẩm tiêu biểu cho hệ thống ấy mà thôi.

Tôi tưởng không cần phải bàn bạc gì thêm ngoài tiếng nói trung thực của người dân. Sự việc này còn diễn tiến ra sao, chúng ta lại chờ quyết định cuối cùng của Viện kiểm sát Hải Châu.

Bình Dương là một tỉnh đang phát triển vào hàng đầu tại Việt Nam, vì thế có khối chuyện “lẩm cẩm”để bàn. Vụ "biếu không" 700ha đất công ở Bình Dương để gần 400 tỉ đồng của nhà nước đã chảy vào... túi tư nhân đang là một đề tài nóng bỏng. Tôi sẽ tường trình trong một kỳ sau.